- Để ta chặt tay, hủy kiếm của ngươi, xem ngươi còn hỗn láo được nữa không.
Nghe câu ấy David sợ mất mật. Có câu Kiếm Sĩ không sợ mất mạng mà chỉ sợ mất kiếm. Kiếm Sĩ có chết vẫn là Kiếm Sĩ, chứ mất kiếm rồi thì không còn là Kiếm Sĩ nữa, trong nháy mắt trở lại thành người bình thường. Cú rơi ấy mấy người chịu được?
David thu kiếm lại, thở hồng hộc.
- Hoàng đế bệ hạ giỏi thật, không biết mấy năm nữa tôi có vượt qua được không.
- Ngươi là thằng khốn thối mồm nhất mà ta biết. Ta thề rằng một ngày kia ta sẽ chém chết ngươi. Nhưng trước khi tiễn ngươi về với Thiên Chúa, ta có việc này giao cho ngươi. Lúc nãy ngươi không tin rằng trừ ta lại có kẻ thứ hai giỏi hơn ngươi, này ta nói cho mà biết, tên người ấy là Đỗ Viết Quân, và nó thậm chí còn không phải là một Kiếm Sĩ.
David rít lên căm hận:
- Đỗ Viết Quân? Cái thằng đã giết A9.006.201 và hai Kiếm Sĩ thủ hạ của ngài?
- Ra ngươi cũng biết.
- Đúng là ba thằng ăn hại, làm ô danh cộng đồng robot và Kiếm Sĩ.
- Nó đang trốn tránh ở hành tinh Urusula, ngươi đến đấy bắt nó về đây cho ta. Nhớ bắt sống, không được giết.
- Tôi đi ngay.
- Đừng vội. Mình ngươi không làm gì được nó đâu. Ta cho ngươi chọn người đi cùng.
- Sao hoàng đế bệ hạ khinh tôi thế?
- Ngươi nghĩ vì sao ta lại ra lệnh ngươi đi bắt nó về? Nó là một kẻ cực kỳ khôn ngoan tài giỏi, ta cần nó làm việc cho ta. Chính vì nó quá lợi hại nên ngươi đi một mình nhất định sẽ hỏng việc. Ta cho Michael Kors đi cùng ngươi. Hắn trầm ổn bình tĩnh, không phải là tay xoàng.
David bĩu môi khinh bỉ:
- Cái thằng ăn hại ấy không xứng làm người đồng hành của tôi. Nếu bệ hạ nhất định cử thêm người thì hãy cho Kishimoto Seishi đi cùng. Thằng này bệnh hoạn lắm. Tôi cũng không bằng. Gọi cả Carlos nữa.
- Hừ, David, Kishimoto, Carlos, ba người các ngươi hợp lại thành nhóm Kiếm Sĩ khốn nạn nhất sao Hỏa. Số vụ tố cáo các ngươi nhiều đến nỗi ổ cứng máy tính cũng không đủ sức chứa. Nếu để ba người các ngươi đi cùng nhau thì khổ thân Michael quá, ta cho Adrian, Jakob, Sven đi theo cho cân bằng.
Vậy là để truy nã Quân, Daniel đã cử đi tổng cộng bảy Kiếm Sĩ. Đây là cuộc xuất binh lớn nhất của tầng lớp Kiếm Sĩ từ trước đến nay.
David đi rồi, còn lại mỗi Daniel trong căn phòng Hoàng Đế. Lão lẩm bẩm:
- Chủng Tộc Cuối Cùng không sử dụng được Hỏa Kiếm vì năng lượng của Hỏa Kiếm làm cấu trúc hợp kim lạnh, phần quan trọng nhất trên cơ thể chúng, trở nên hỗn loạn. Trong năm năm qua, chúng đã tìm mọi cách để giải quyết nan đề này. Các nguồn tin tình báo cho hay rất có khả năng chúng sẽ đạt được đột phá trong vòng vài tháng nữa. Nếu quả thực chúng có thể sử dụng được Hỏa Kiếm thì khác nào hổ mọc thêm cánh, làm sao ta lật đổ chúng được? Thái độ của bọn chúng với ta ngày càng coi thường, chèn ép quá đáng. Ta sợ rằng đất nước của ta hỏng mất. Ta cần Quân đến giúp ta. Thằng bé ấy đã làm được bao nhiêu việc hữu ích. Giữa ta với nó có mối thù giết Angelie, nhưng nó là kẻ thông minh tất biết điều gì là quan trọng.
Lão nhìn về phía Trái Đất xa xăm, tiếp tục nói một mình:
- Sao Hỏa bé tẹo, ngoài Hỏa Ngọc và quặng thì tài nguyên chẳng có gì, thiên nhiên hàng chục nghìn dặm chỉ toàn là sa mạc nối tiếp sa mạc. Ta không muốn chết già ở đây. Ta muốn trở về Trái Đất nhưng không phải với thân phận của một kẻ nô lệ mà với tư cách của một vị vua. Ta muốn lưu danh trong sử sách như người anh hùng đã chiến thắng cuộc phản loạn của robot và cứu vãn địa vị của loài người. Ta biết ta có thể làm được điều đó vì ta là Daniel vĩ đại.
Ta đã trở thành nhà phát minh khoa học ở tuổi lên mười, tỷ phú ở tuổi mười lăm, trùm mafia ở tuổi ba mươi, nhà du hành vũ trụ ở tuổi bốn mươi, Kiếm Sĩ và hoàng đế ở tuổi sáu mươi. Một mảnh ghép nhỏ trong cuộc đời ta cũng là ước mơ không bao giờ đạt tới của người khác. Ta chỉ biết tới chiến thắng chứ chưa hề chiến bại. Ta là người duy nhất trong cả vũ trụ chinh phục được Đại Hỏa Ngọc và sử dụng được Hỏa Ngọc Đế Kiếm. Một mình ta với thần kiếm trong tay cũng có thể quét ngang cả một hành tinh. Nhưng Chủng Tộc Cuối Cùng, chúng thật là một tập thể đáng sợ. Chúa Tể Vũ Trụ cao cao tại thượng, ta chưa phải là đối thủ của hắn.
Daniel cúi đầu, thở dài:
- Nghe nói Chúa Tể Vũ Trụ có thể dễ dàng đánh bại cả Tứ Đại Chiến Tướng liên thủ, trong khi bất kỳ Chiến Tướng nào của hắn cũng mạnh hơn ta không biết bao nhiêu lần. Quân đội của chúng quá đông đảo, quá hùng mạnh, chỉ có thể câu giờ chờ vận may đảo chiều. Ta đã có một cách tiêu diệt chúng, nhưng mình ta không làm được. Nhìn khắp trong đám tay chân chẳng có ai đủ khả năng hỗ trợ cho ta, nghĩ đi nghĩ lại chỉ có mỗi Quân mà thôi. Năm xưa nếu thay vì thả nó đi mà giữ lại thì đỡ biết mấy.
Tuy ta đã đốt cây cầu, nhưng muốn nối lại quan hệ cũng không phải là điều bất khả thi. Người anh hùng định dựng nghiệp lớn không thể để tâm chuyện nhỏ. Ta biết rằng thằng bé ấy cũng có khao khát giống ta. Cũng như ta, nó có đủ năng lực để vượt lên trên sự tầm thường. Ta không định dừng lại ở cái danh hão hoàng đế. Bất kỳ thằng ngu và hoang tưởng nào cũng có thể tự xưng hoàng đế. Trong lịch sử có đến hàng ngàn, hàng vạn ông vua, phần lớn vừa nằm xuống đã bị quên lãng. Những kẻ cai trị được một mảnh đất toen hoẻn, cưỡi ngựa được một ngày đã ra ngoài biên giới, chỉ tổ làm trò cười cho thiên hạ. Ta không cam tâm là một trong số những kẻ tầm thường ấy. Và ta biết rằng Quân cũng không cam tâm sống cuộc đời nhàn hạ trên Urusula.
Những Kiếm Sĩ của ta, chúng tự cao tự đại một cách quá đáng. Nhưng ta cũng không thể không dựa vào chúng. Chúng được số phận ban cho quyền năng sử dụng cây kiếm, chúng không biết mình may mắn đến mức nào. Chúng không hiểu rằng Kiếm Sĩ không phải là thước đo cho tài năng mà là thước đo của vận may. Cần có ai đó dạy cho chúng bài học. Thằng Quân sẽ làm điều đó thay ta. Ngày nó trở về bái kiến ta ở tháp Thượng Đỉnh này cũng là ngày ta có một đội ngũ đủ mạnh để thách thức Chủng Tộc Cuối Cùng. Ta mong chờ ngày ấy xiết bao.
Daniel đã nhìn xa đến thế. Như một nhà chiến lược bậc thầy, lão đoán trước được điều gì sẽ xảy ra và xảy ra như thế nào. Lão ngồi xuống bàn, bình tĩnh chờ đợi kết quả.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!