Trận chiến diễn ra kịch liệt. Mỗi bên đều có năng lực khắc chế lẫn nhau, đánh mãi cũng không phân thắng bại.
Lúc Daniel đến Hội Đồng Tối Cao thì Quân ra sức chạy về phía hồ Âm Phủ. Cơ thể nó khi ấy đã mỏi mệt lắm rồi. Những cuộc tranh đấu sinh tử diễn ra liên tiếp làm nó không có thời gian hồi phục và nghỉ ngơi. Thứ duy nhất giữ cho nó tiếp tục tiến lên là nỗi lo lắng cho Angelie. Nó không có quyền dừng lại. Nó cần phải chạy tiếp cho dù đích đến cuối cùng có thể chỉ là nỗi thất vọng vô bờ. Trước mắt nó đã hiện ra hồ Âm Phủ. Hồ này chỉ bé bằng nửa hồ Thủy Tề thôi nhưng sâu hơn cả nghìn lần. Trên mặt hồ có nhiều xoáy nước, có những xoáy nước tưởng không đáng ngại nhưng ai bơi vào cũng bị hút xuống đáy.
Vào lúc này, Angelie đang bị treo lơ lửng trên một chiếc máy bay trực thăng. Quân đến khi đồng hồ vừa điểm. Nó đã mất nửa tiếng mới đến được đây. Những tên tay chân của Daniel cắt dây cho Angelie rơi xuống hồ rồi lập tức lái máy bay bay đi. Quân không hề do dự mà nhảy ùm xuống hồ. Angelie đang ở rất gần một xoáy nước. Cô nhìn thấy Quân bơi đến, và cố gắng bơi ngược lại về phía nó. Lực hút của xoáy nước giữ cô lại. Hai người nhìn nhau, nhận ra sự tuyệt vọng trong ánh mắt của đối phương. Quân dồn tất cả sức lực còn lại để bơi nhanh hơn. Nó chỉ còn cách Angelie vừa đúng nửa mét. Nhưng đó cũng là lúc xoáy nước tóm được chân của Angelie. Cô biết rằng mọi chuyện kết thúc rồi. Nếu chần chừ thêm nữa thì không chỉ cô mà Quân cũng sẽ thiệt mạng. Cô rướn người lên, chạm ngón tay vào ngón tay của Quân đang vươn ra, thốt lên:
- Vĩnh biệt.
Động tác rướn người ấy đã tiêu tốn toàn bộ sức lực còn lại trong người của Angelie. Cô buông xuôi, chấp nhận số phận của mình. Xoáy nước tựa như một con quái vật tham lam lôi tuột cô xuống đáy hồ, trong nháy mắt đã mất dạng. Quân hét lên một tiếng đầy đau khổ. Nó biết rằng Angelie chết rồi. Lực vặn xoắn của xoáy nước lớn đến nỗi những con tàu làm bằng gỗ lớn cũng bị nghiền nát và vỡ thành những mảnh vụn. Cô sẽ mất ý thức trong vài phút, màn đêm sẽ phủ đầy mắt cô và thi thể của cô sẽ bị chôn vùi dưới đáy hồ vĩnh viễn.
Quân khóc nấc lên. Nỗi đau khổ này thật khó miêu tả bằng lời. Nó cảm tưởng như đất trời đổ sụp và trong khoảng khắc ấy bỗng nảy sinh ý định tự sát. Tất cả những người thân thiết đều rời bỏ nó mà đi. Nó thấy mình chẳng khác gì con quái vật luôn mang lại vận rủi. Đúng lúc ấy nó cảm thấy xoáy nước đã chạm đến chân mình. Ý chí ham sống nổi lên. Nó không thể chết. Nó cần phải sống tiếp, cho dù sự sống có thể chẳng mang lại niềm vui hay ý nghĩa nào cả. Nó bơi ngược về bờ. Từ đó, nó chạy cà nhắc với cái chân chuột rút đến khu vực cất cánh của con tàu Vận Mệnh, thứ sẽ đưa nó rời khỏi sao Hỏa. Nếu Daniel nói đúng, thì con tàu đã cất cánh được một lúc lâu rồi. Nhưng nó vẫn ôm trong mình một niềm hy vọng mong manh.
Khi đến nơi, Quân nhận ra rằng con tàu chưa cất cánh, và nó cũng hiểu luôn lý do tại sao. Người ta đang đánh nhau kịch liệt để giành chỗ lên tàu. Nhiều người không có vé cũng tìm cách trèo lên vì họ biết rằng tương lai của Tiểu Trái Đất sẽ vô cùng thảm khốc. Tất cả đều là tầng lớp thượng lưu. Họ là các tỷ phú hoặc quan chức cấp cao trong chính quyền, trong tay họ cầm sẵn tờ ngân phiếu, tiền mặt và vàng bạc để hối lộ cho đội bảo vệ, nhưng đáp lại là những cái gạt tay cáu kỉnh. Cho dù có muốn thì cũng không nhận được vì sức chứa của con tàu chỉ có từng ấy. Số lượng người đăng ký hiện đã nhiều gấp năm lần mức cho phép, trong khi nhiều người hay tin cũng bắt đầu dồn về. Đám bảo vệ không đóng được cửa tàu, trở nên mất bình tĩnh. Chúng xả súng bắn bừa bãi về đám đông. Người chết như rạ.
Trước mắt Quân, cánh cửa tàu đang đóng lại, giống như đóng lại ước mộng của nó vậy. Nó trở nên liều mạng và bất cần. Mặc dù không có vật cứng nào dùng để che chắn, nó vẫn cứ lao lên. Những viên đạn bay xẹt qua tai, không viên nào làm cho nó tổn thương. Sống sốt được trong hoàn cảnh ấy quả là một phép màu. Cuối cùng, nó tới được con tàu trước khi cánh cửa dẫn lên khoang bị cắt rời. Nó túm lấy một gã bảo vệ, dùng hết sức đẩy hắn rơi xuống đất rồi chui tọt vào trong khoang tàu.
Cánh cửa tàu đã đóng, không mở ra được nữa. Mọi người đều nhìn nó với ánh mắt thờ ơ, không ai quan tâm đến việc nó vừa mới giết một tay bảo vệ. Tất cả những người lên được tàu, bất kể theo cách gì, đều được đối xử trong sự tôn trọng và bình đẳng. Mọi tội lỗi trong quá khứ của họ đều bị xóa sạch. Từ nay, họ là những con người ngang hàng, cùng nhau thực hiện hành trình đến một vùng đất mới.
Lúc Daniel đến Hội Đồng Tối Cao thì Quân ra sức chạy về phía hồ Âm Phủ. Cơ thể nó khi ấy đã mỏi mệt lắm rồi. Những cuộc tranh đấu sinh tử diễn ra liên tiếp làm nó không có thời gian hồi phục và nghỉ ngơi. Thứ duy nhất giữ cho nó tiếp tục tiến lên là nỗi lo lắng cho Angelie. Nó không có quyền dừng lại. Nó cần phải chạy tiếp cho dù đích đến cuối cùng có thể chỉ là nỗi thất vọng vô bờ. Trước mắt nó đã hiện ra hồ Âm Phủ. Hồ này chỉ bé bằng nửa hồ Thủy Tề thôi nhưng sâu hơn cả nghìn lần. Trên mặt hồ có nhiều xoáy nước, có những xoáy nước tưởng không đáng ngại nhưng ai bơi vào cũng bị hút xuống đáy.
Vào lúc này, Angelie đang bị treo lơ lửng trên một chiếc máy bay trực thăng. Quân đến khi đồng hồ vừa điểm. Nó đã mất nửa tiếng mới đến được đây. Những tên tay chân của Daniel cắt dây cho Angelie rơi xuống hồ rồi lập tức lái máy bay bay đi. Quân không hề do dự mà nhảy ùm xuống hồ. Angelie đang ở rất gần một xoáy nước. Cô nhìn thấy Quân bơi đến, và cố gắng bơi ngược lại về phía nó. Lực hút của xoáy nước giữ cô lại. Hai người nhìn nhau, nhận ra sự tuyệt vọng trong ánh mắt của đối phương. Quân dồn tất cả sức lực còn lại để bơi nhanh hơn. Nó chỉ còn cách Angelie vừa đúng nửa mét. Nhưng đó cũng là lúc xoáy nước tóm được chân của Angelie. Cô biết rằng mọi chuyện kết thúc rồi. Nếu chần chừ thêm nữa thì không chỉ cô mà Quân cũng sẽ thiệt mạng. Cô rướn người lên, chạm ngón tay vào ngón tay của Quân đang vươn ra, thốt lên:
- Vĩnh biệt.
Động tác rướn người ấy đã tiêu tốn toàn bộ sức lực còn lại trong người của Angelie. Cô buông xuôi, chấp nhận số phận của mình. Xoáy nước tựa như một con quái vật tham lam lôi tuột cô xuống đáy hồ, trong nháy mắt đã mất dạng. Quân hét lên một tiếng đầy đau khổ. Nó biết rằng Angelie chết rồi. Lực vặn xoắn của xoáy nước lớn đến nỗi những con tàu làm bằng gỗ lớn cũng bị nghiền nát và vỡ thành những mảnh vụn. Cô sẽ mất ý thức trong vài phút, màn đêm sẽ phủ đầy mắt cô và thi thể của cô sẽ bị chôn vùi dưới đáy hồ vĩnh viễn.
Quân khóc nấc lên. Nỗi đau khổ này thật khó miêu tả bằng lời. Nó cảm tưởng như đất trời đổ sụp và trong khoảng khắc ấy bỗng nảy sinh ý định tự sát. Tất cả những người thân thiết đều rời bỏ nó mà đi. Nó thấy mình chẳng khác gì con quái vật luôn mang lại vận rủi. Đúng lúc ấy nó cảm thấy xoáy nước đã chạm đến chân mình. Ý chí ham sống nổi lên. Nó không thể chết. Nó cần phải sống tiếp, cho dù sự sống có thể chẳng mang lại niềm vui hay ý nghĩa nào cả. Nó bơi ngược về bờ. Từ đó, nó chạy cà nhắc với cái chân chuột rút đến khu vực cất cánh của con tàu Vận Mệnh, thứ sẽ đưa nó rời khỏi sao Hỏa. Nếu Daniel nói đúng, thì con tàu đã cất cánh được một lúc lâu rồi. Nhưng nó vẫn ôm trong mình một niềm hy vọng mong manh.
Khi đến nơi, Quân nhận ra rằng con tàu chưa cất cánh, và nó cũng hiểu luôn lý do tại sao. Người ta đang đánh nhau kịch liệt để giành chỗ lên tàu. Nhiều người không có vé cũng tìm cách trèo lên vì họ biết rằng tương lai của Tiểu Trái Đất sẽ vô cùng thảm khốc. Tất cả đều là tầng lớp thượng lưu. Họ là các tỷ phú hoặc quan chức cấp cao trong chính quyền, trong tay họ cầm sẵn tờ ngân phiếu, tiền mặt và vàng bạc để hối lộ cho đội bảo vệ, nhưng đáp lại là những cái gạt tay cáu kỉnh. Cho dù có muốn thì cũng không nhận được vì sức chứa của con tàu chỉ có từng ấy. Số lượng người đăng ký hiện đã nhiều gấp năm lần mức cho phép, trong khi nhiều người hay tin cũng bắt đầu dồn về. Đám bảo vệ không đóng được cửa tàu, trở nên mất bình tĩnh. Chúng xả súng bắn bừa bãi về đám đông. Người chết như rạ.
Trước mắt Quân, cánh cửa tàu đang đóng lại, giống như đóng lại ước mộng của nó vậy. Nó trở nên liều mạng và bất cần. Mặc dù không có vật cứng nào dùng để che chắn, nó vẫn cứ lao lên. Những viên đạn bay xẹt qua tai, không viên nào làm cho nó tổn thương. Sống sốt được trong hoàn cảnh ấy quả là một phép màu. Cuối cùng, nó tới được con tàu trước khi cánh cửa dẫn lên khoang bị cắt rời. Nó túm lấy một gã bảo vệ, dùng hết sức đẩy hắn rơi xuống đất rồi chui tọt vào trong khoang tàu.
Cánh cửa tàu đã đóng, không mở ra được nữa. Mọi người đều nhìn nó với ánh mắt thờ ơ, không ai quan tâm đến việc nó vừa mới giết một tay bảo vệ. Tất cả những người lên được tàu, bất kể theo cách gì, đều được đối xử trong sự tôn trọng và bình đẳng. Mọi tội lỗi trong quá khứ của họ đều bị xóa sạch. Từ nay, họ là những con người ngang hàng, cùng nhau thực hiện hành trình đến một vùng đất mới.
Chương Trước
Chương Tiếp
Tiếp
#1
CHƯƠNG 1
#2
CHƯƠNG 2
#3
CHƯƠNG 3
#4
CHƯƠNG 4
#5
CHƯƠNG 5
#6
CHƯƠNG 6
#7
CHƯƠNG 7
#8
CHƯƠNG 8
#9
CHƯƠNG 9
#10
CHƯƠNG 10
#11
CHƯƠNG 11
#12
CHƯƠNG 12
#13
CHƯƠNG 13
#14
CHƯƠNG 14
#15
CHƯƠNG 15
#16
CHƯƠNG 16
#17
CHƯƠNG 17
#18
CHƯƠNG 18
#19
CHƯƠNG 19
#20
CHƯƠNG 20
#21
CHƯƠNG 21
#22
CHƯƠNG 22
#23
CHƯƠNG 23
#24
CHƯƠNG 24
#25
CHƯƠNG 25
#26
CHƯƠNG 26
#27
CHƯƠNG 27
#28
CHƯƠNG 28
#29
CHƯƠNG 29
#30
CHƯƠNG 30
#31
CHƯƠNG 31
#32
CHƯƠNG 32
#33
CHƯƠNG 33
#34
CHƯƠNG 34
#35
CHƯƠNG 35
#36
CHƯƠNG 36
#37
CHƯƠNG 37
#38
CHƯƠNG 38
#39
CHƯƠNG 39
#40
CHƯƠNG 40
#41
CHƯƠNG 41
#42
CHƯƠNG 42
#43
CHƯƠNG 43
#44
CHƯƠNG 44
#45
CHƯƠNG 45
#46
CHƯƠNG 46
#47
CHƯƠNG 47
#48
CHƯƠNG 48
#49
CHƯƠNG 49
#50
CHƯƠNG 50
#51
CHƯƠNG 51
#52
CHƯƠNG 52
#53
CHƯƠNG 53
#54
CHƯƠNG 54
#55
CHƯƠNG 55
#56
CHƯƠNG 56
#57
CHƯƠNG 57
#58
CHƯƠNG 58
#59
CHƯƠNG 59
#60
CHƯƠNG 60
#61
CHƯƠNG 61
#62
CHƯƠNG 62
#63
CHƯƠNG 63
#64
CHƯƠNG 64
#65
CHƯƠNG 65
#66
CHƯƠNG 66
#67
CHƯƠNG 67
#68
CHƯƠNG 68
#69
CHƯƠNG 69
#70
CHƯƠNG 70
#71
CHƯƠNG 71
#72
CHƯƠNG 72
#73
CHƯƠNG 73
#74
CHƯƠNG 74
#75
CHƯƠNG 75
#76
CHƯƠNG 76
#77
CHƯƠNG 77
#78
CHƯƠNG 78
#79
CHƯƠNG 79
#80
CHƯƠNG 80
#81
CHƯƠNG 81
#82
CHƯƠNG 82
#83
CHƯƠNG 83
#84
CHƯƠNG 84
#85
CHƯƠNG 85
#86
CHƯƠNG 86
#87
CHƯƠNG 87
#88
CHƯƠNG 88
#89
CHƯƠNG 89
#90
CHƯƠNG 90
#91
CHƯƠNG 91
#92
CHƯƠNG 92
#93
CHƯƠNG 93
#94
CHƯƠNG 94
#95
CHƯƠNG 95
#96
CHƯƠNG 96
#97
CHƯƠNG 97
#98
CHƯƠNG 98
#99
CHƯƠNG 99
#100
CHƯƠNG 100
#101
CHƯƠNG 101
#102
CHƯƠNG 102
#103
CHƯƠNG 103
#104
CHƯƠNG 104
#105
CHƯƠNG 105
#106
CHƯƠNG 106
#107
CHƯƠNG 107
#108
CHƯƠNG 108
#109
CHƯƠNG 109
#110
CHƯƠNG 110
#111
CHƯƠNG 111
#112
CHƯƠNG 112
#113
CHƯƠNG 113
#114
CHƯƠNG 114
#115
CHƯƠNG 115
#116
CHƯƠNG 116
#117
CHƯƠNG 117
#118
CHƯƠNG 118
#119
CHƯƠNG 119
#120
CHƯƠNG 120
#121
CHƯƠNG 121
#122
CHƯƠNG 122
#123
CHƯƠNG 123
#124
CHƯƠNG 124
#125
CHƯƠNG 125
#126
CHƯƠNG 126
#127
CHƯƠNG 127
#128
CHƯƠNG 128
#129
CHƯƠNG 129
#130
CHƯƠNG 130
#131
CHƯƠNG 131
#132
CHƯƠNG 132
#133
CHƯƠNG 133
#134
CHƯƠNG 134
#135
CHƯƠNG 135
#136
CHƯƠNG 136
#137
CHƯƠNG 137
#138
CHƯƠNG 138
#139
CHƯƠNG 139
#140
CHƯƠNG 140
#141
CHƯƠNG 141
#142
CHƯƠNG 142
#143
CHƯƠNG 143
#144
CHƯƠNG 144
#145
CHƯƠNG 145
#146
CHƯƠNG 146
#147
Chương 147
#148
CHƯƠNG 148
#149
CHƯƠNG 149
#150
CHƯƠNG 150
#151
CHƯƠNG 151
#152
CHƯƠNG 152
#153
CHƯƠNG 153
#154
CHƯƠNG 154
#155
CHƯƠNG 155
#156
CHƯƠNG 156
#157
CHƯƠNG 157
#158
CHƯƠNG 158
#159
CHƯƠNG 159
#160
CHƯƠNG 160
#161
CHƯƠNG 161
#162
CHƯƠNG 162
#163
CHƯƠNG 163
#164
CHƯƠNG 164
#165
CHƯƠNG 165
#166
CHƯƠNG 166
#167
CHƯƠNG 167
#168
CHƯƠNG 168
#169
CHƯƠNG 169
#170
CHƯƠNG 170
#171
CHƯƠNG 171
#172
CHƯƠNG 172
#173
CHƯƠNG 173
#174
CHƯƠNG 174
#175
CHƯƠNG 175
#176
CHƯƠNG 176
#177
CHƯƠNG 177
#178
CHƯƠNG 178
#179
CHƯƠNG 179
#180
CHƯƠNG 180
#181
CHƯƠNG 181
#182
CHƯƠNG 182
#183
CHƯƠNG 183
#184
CHƯƠNG 184
#185
CHƯƠNG 185
#186
CHƯƠNG 186
#187
CHƯƠNG 187
#188
CHƯƠNG 188
#189
CHƯƠNG 189
#190
CHƯƠNG 190
#191
CHƯƠNG 191
#192
CHƯƠNG 192
#193
CHƯƠNG 193
#194
CHƯƠNG 194
#195
CHƯƠNG 195
#196
CHƯƠNG 196
#197
CHƯƠNG 197
#198
CHƯƠNG 198
#199
CHƯƠNG 199
#200
CHƯƠNG 200
#201
CHƯƠNG 201
#202
CHƯƠNG 202
#203
CHƯƠNG 203
#204
CHƯƠNG 204
#205
CHƯƠNG 205
#206
CHƯƠNG 206
#207
CHƯƠNG 207
#208
CHƯƠNG 208
#209
CHƯƠNG 209
#210
CHƯƠNG 210
#211
CHƯƠNG 211
#212
CHƯƠNG 212
#213
CHƯƠNG 213
#214
CHƯƠNG 214
#215
CHƯƠNG 215
#216
CHƯƠNG 216
#217
CHƯƠNG 217
#218
CHƯƠNG 218
#219
CHƯƠNG 219
#220
CHƯƠNG 220
#221
CHƯƠNG 221
#222
CHƯƠNG 222
#223
CHƯƠNG 223
#224
CHƯƠNG 224
#225
CHƯƠNG 225
#226
CHƯƠNG 226
#227
CHƯƠNG 227
#228
CHƯƠNG 228
#229
CHƯƠNG 229
#230
CHƯƠNG 230
#231
CHƯƠNG 231
#232
CHƯƠNG 232
#233
CHƯƠNG 233
#234
CHƯƠNG 234
#235
CHƯƠNG 235
#236
CHƯƠNG 236
#237
CHƯƠNG 237
#238
CHƯƠNG 238
#239
CHƯƠNG 239
#240
CHƯƠNG 240
#241
CHƯƠNG 241
#242
CHƯƠNG 242
#243
CHƯƠNG 243
#244
CHƯƠNG 244
#245
CHƯƠNG 245
#246
CHƯƠNG 246
#247
CHƯƠNG 247
#248
CHƯƠNG 248
#249
CHƯƠNG 249
#250
CHƯƠNG 250
#251
CHƯƠNG 251
#252
CHƯƠNG 252
#253
CHƯƠNG 253
#254
CHƯƠNG 254
#255
CHƯƠNG 255
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!