Thần Kiếm Thiên Ma đến thăm Quân lúc ấy đang nằm trên giường, hơi thở đã đứt đoạn.
Gã đứng nhìn Quân một lúc rồi kiếm ghế ngồi, nhưng cơ thể gã to quá, trong phòng không có cái ghế nào phù hợp, sau một lúc lưỡng lự, lại đành ngồi bệt xuống sàn nhà.
Ngay cả khi ngồi, hắn vẫn cao như người khác đứng.
Gã cất giọng trầm khàn:
- Anh chết đi thì họ sẽ ra sao?
Tuy không nói rõ, nhưng ý tứ câu ấy rất rõ ràng. Họ ở đây là ba người con gái.
Quân nghe được câu ấy, trong lòng nổi lên nỗi xót xa, đồng thời hiểu ngay Thần Kiếm Thiên Ma đến đây làm gì.
Con người này to như voi mà tinh tế như thi sĩ. Cách đặt vấn đề của gã thật thông minh. Ngay câu đầu tiên đã khéo léo đặt lên vai anh một gánh nặng trách nhiệm mà anh không thể giũ bỏ.
Quân đã từng nghĩ đến việc này, nhưng lúc ấy bị tâm trạng phiền muộn và bất lực át đi mất. Bây giờ nghe Thần Kiếm Thiên Ma hỏi, tự dưng cảm thấy hổ thẹn.
Thần Kiếm Thiên Ma im lặng một lát để Quân tự vấn lương tâm rồi mới thủng thẳng nói:
- Anh vẫn có thể thắng được hắn.
Thấy Quân không động đậy, Thần Kiếm Thiên Ma nói tiếp.
- Sức mạnh của hắn đến từ hợp kim lạnh sáu lớp và hai vạn lò phản ứng hạt nhân. Hợp kim lạnh sáu lớp là khung thân còn hai vạn lò phản ứng hạt nhân là trái tim. Nếu có thể phá hỏng hai vạn lò phản ứng hạt nhân thì hắn chỉ là cái xác không hồn.
Quân gắng gượng mở mắt ra. Thần Kiếm Thiên Ma gật gù:
- Ồ, anh tỉnh lại rồi.
- Cách nào?
- Tôi chưa biết.
Quân thở hắt ra, nhắm mắt lại.
- Nói cũng như không.
- Anh thông minh hơn tôi, nhất định sẽ tìm ra cách. Vũ Đế Quân, tôi hiểu áp lực và tâm tình của anh, nhưng mọi người đều trông đợi ở anh. Các cô ấy kỳ vọng ở anh, tôi kỳ vọng ở anh, nhân loại xem anh là niềm hy vọng duy nhất. Nếu anh buông xuôi thì Chúa Tể Vũ Trụ sẽ giết tất cả chúng tôi. Hắn để chúng tôi sống và đối xử với chúng tôi tử tế như thế này đều là nhờ anh.
Quân tự hỏi làm sao Thần Kiếm Thiên Ma lại luôn có vẻ bình tĩnh và thấu hiểu như vậy.
Cuộc sống của gã là định nghĩa của một tấn bi kịch: Gã được tạo ra như một con quái vật. Ngay cả bố mẹ cũng không yêu thương mà chỉ tìm cách lợi dụng gã. Dân chúng sợ hãi và xa lánh. Người gã yêu thì yêu người khác. Gã thù oán cuộc đời mình nhưng chưa bao giờ trút nỗi căm hận lên xã hội. Giờ đây bất chấp cảm xúc cá nhân, gã lại tìm cách cứu tình địch để Mai Phương được vui.
Một người như Quân sao không đọc được tình cảm của Thần Kiếm Thiên Ma? Chỉ là anh thấy gã trước nay vẫn cư xử rất nhã nhặn và không có mưu đồ thâm hiểm nên chỉ lặng lẽ quan sát.
Quân thì thào, lời nói cho Thần Kiếm Thiên Ma nghe mà như một lời oán thán:
- Ta, Vũ Đế Quân, là hoàng đế của hai hành tinh, là Kiếm Sĩ mạnh nhất vũ trụ, mà lại biến thành món đồ chơi trong tay một con robot. Thật là nhục nhã.
Thần Kiếm Thiên Ma chép miệng:
- Suy nghĩ của anh thật kỳ lạ.
Quân giương mắt ra nhìn gã trân trối:
- Có gì mà kỳ lạ?
- Con robot mà anh vừa nhắc đến chính là Chúa Tể Vũ Trụ đấy. Cái tên ấy đã nói lên tất cả. Trái Đất có mười tỷ người, sao Hỏa có hai tỷ người, Urusula cũng có vài trăm triệu, cộng lại biết là bao nhiêu, ấy thế mà ngoài anh ra, còn ai đủ tư cách làm đồ chơi của hắn? Lẽ ra anh nên tự hào mới phải.
- Câu ấy nghe vừa ngớ ngẩn vừa buồn cười. Nhưng anh đặt vấn đề như thế khiến tôi cảm thấy an ủi phần nào.
- Anh cũng thấy tôi nói đúng mà, phải không?
- Dù thế nào thì tôi cũng không chịu nổi việc trở thành đồ chơi trong tay hắn.
Thần Kiếm Thiên Ma khẽ nhún cái vai khổng lồ:
- Chắc anh còn nhớ tôi đã bị người khác lợi dụng như thế nào. Bây giờ mọi chuyện đã tốt lên, tôi đã thoát kiếp làm vũ khí cho người khác, mọi người đã tôn trọng tôi hơn trước và đó là một điều tốt. Tôi nghĩ anh cần phải lạc quan lên mới được. Đôi khi tôi cảm thấy anh tự đặt quá nhiều áp lực cho mình và điều đó khiến cho tâm trạng của anh trở nên nặng nề. Những chuyện tồi tệ không thể kéo dài mãi mãi.
Quân thở ra một hơi, tay cầm lấy sáu viên Hỏa Ngọc, để cho dòng năng lượng chảy vào trong cơ thể.
Trước đây anh chủ động từ bỏ dòng năng lượng này, bây giờ lại tiếp nhận, cơ thể khỏe lên tức thì.
Quân ngồi dậy, xúc động nói:
- Tôi xin lỗi. Thành thật mà nói, trước đây tôi vẫn nghị kỵ anh, cho rằng anh là một mối nguy hại và không giống người. Bây giờ tôi thấy anh còn người hơn cả tôi. Tôi không bằng anh được.
- Đừng nói vậy. Anh bản lĩnh hơn tôi nhiều chứ. Anh rơi vào cảnh này vì anh là tay kiếm giỏi nhất và là tâm điểm của mọi sự chú ý. Mọi người mong chờ ở anh quá nhiều, ngay cả Chúa Tể Vũ Trụ cũng mong muốn anh có thể giúp hắn làm điều không tưởng. Anh giống như người lính ưu tú xung phong dẫn đầu đoàn quân trong cuộc công phá pháo đài. Mọi hỏa lực đều nhằm vào người anh. Đừng để tình cảnh đó khiến cho anh trở thành người ngã xuống đầu tiên. Tôi sẽ đề nghị Mai Phương nấu cho anh bữa cơm. Tuy anh không cần ăn nhưng được ăn ngon khiến tâm trạng vui vẻ hơn nhiều đấy.
- Không cần. Tôi muốn đến gặp Chúa Tể Vũ Trụ. Không thể kéo dài mọi việc lâu hơn nữa.
Gã đứng nhìn Quân một lúc rồi kiếm ghế ngồi, nhưng cơ thể gã to quá, trong phòng không có cái ghế nào phù hợp, sau một lúc lưỡng lự, lại đành ngồi bệt xuống sàn nhà.
Ngay cả khi ngồi, hắn vẫn cao như người khác đứng.
Gã cất giọng trầm khàn:
- Anh chết đi thì họ sẽ ra sao?
Tuy không nói rõ, nhưng ý tứ câu ấy rất rõ ràng. Họ ở đây là ba người con gái.
Quân nghe được câu ấy, trong lòng nổi lên nỗi xót xa, đồng thời hiểu ngay Thần Kiếm Thiên Ma đến đây làm gì.
Con người này to như voi mà tinh tế như thi sĩ. Cách đặt vấn đề của gã thật thông minh. Ngay câu đầu tiên đã khéo léo đặt lên vai anh một gánh nặng trách nhiệm mà anh không thể giũ bỏ.
Quân đã từng nghĩ đến việc này, nhưng lúc ấy bị tâm trạng phiền muộn và bất lực át đi mất. Bây giờ nghe Thần Kiếm Thiên Ma hỏi, tự dưng cảm thấy hổ thẹn.
Thần Kiếm Thiên Ma im lặng một lát để Quân tự vấn lương tâm rồi mới thủng thẳng nói:
- Anh vẫn có thể thắng được hắn.
Thấy Quân không động đậy, Thần Kiếm Thiên Ma nói tiếp.
- Sức mạnh của hắn đến từ hợp kim lạnh sáu lớp và hai vạn lò phản ứng hạt nhân. Hợp kim lạnh sáu lớp là khung thân còn hai vạn lò phản ứng hạt nhân là trái tim. Nếu có thể phá hỏng hai vạn lò phản ứng hạt nhân thì hắn chỉ là cái xác không hồn.
Quân gắng gượng mở mắt ra. Thần Kiếm Thiên Ma gật gù:
- Ồ, anh tỉnh lại rồi.
- Cách nào?
- Tôi chưa biết.
Quân thở hắt ra, nhắm mắt lại.
- Nói cũng như không.
- Anh thông minh hơn tôi, nhất định sẽ tìm ra cách. Vũ Đế Quân, tôi hiểu áp lực và tâm tình của anh, nhưng mọi người đều trông đợi ở anh. Các cô ấy kỳ vọng ở anh, tôi kỳ vọng ở anh, nhân loại xem anh là niềm hy vọng duy nhất. Nếu anh buông xuôi thì Chúa Tể Vũ Trụ sẽ giết tất cả chúng tôi. Hắn để chúng tôi sống và đối xử với chúng tôi tử tế như thế này đều là nhờ anh.
Quân tự hỏi làm sao Thần Kiếm Thiên Ma lại luôn có vẻ bình tĩnh và thấu hiểu như vậy.
Cuộc sống của gã là định nghĩa của một tấn bi kịch: Gã được tạo ra như một con quái vật. Ngay cả bố mẹ cũng không yêu thương mà chỉ tìm cách lợi dụng gã. Dân chúng sợ hãi và xa lánh. Người gã yêu thì yêu người khác. Gã thù oán cuộc đời mình nhưng chưa bao giờ trút nỗi căm hận lên xã hội. Giờ đây bất chấp cảm xúc cá nhân, gã lại tìm cách cứu tình địch để Mai Phương được vui.
Một người như Quân sao không đọc được tình cảm của Thần Kiếm Thiên Ma? Chỉ là anh thấy gã trước nay vẫn cư xử rất nhã nhặn và không có mưu đồ thâm hiểm nên chỉ lặng lẽ quan sát.
Quân thì thào, lời nói cho Thần Kiếm Thiên Ma nghe mà như một lời oán thán:
- Ta, Vũ Đế Quân, là hoàng đế của hai hành tinh, là Kiếm Sĩ mạnh nhất vũ trụ, mà lại biến thành món đồ chơi trong tay một con robot. Thật là nhục nhã.
Thần Kiếm Thiên Ma chép miệng:
- Suy nghĩ của anh thật kỳ lạ.
Quân giương mắt ra nhìn gã trân trối:
- Có gì mà kỳ lạ?
- Con robot mà anh vừa nhắc đến chính là Chúa Tể Vũ Trụ đấy. Cái tên ấy đã nói lên tất cả. Trái Đất có mười tỷ người, sao Hỏa có hai tỷ người, Urusula cũng có vài trăm triệu, cộng lại biết là bao nhiêu, ấy thế mà ngoài anh ra, còn ai đủ tư cách làm đồ chơi của hắn? Lẽ ra anh nên tự hào mới phải.
- Câu ấy nghe vừa ngớ ngẩn vừa buồn cười. Nhưng anh đặt vấn đề như thế khiến tôi cảm thấy an ủi phần nào.
- Anh cũng thấy tôi nói đúng mà, phải không?
- Dù thế nào thì tôi cũng không chịu nổi việc trở thành đồ chơi trong tay hắn.
Thần Kiếm Thiên Ma khẽ nhún cái vai khổng lồ:
- Chắc anh còn nhớ tôi đã bị người khác lợi dụng như thế nào. Bây giờ mọi chuyện đã tốt lên, tôi đã thoát kiếp làm vũ khí cho người khác, mọi người đã tôn trọng tôi hơn trước và đó là một điều tốt. Tôi nghĩ anh cần phải lạc quan lên mới được. Đôi khi tôi cảm thấy anh tự đặt quá nhiều áp lực cho mình và điều đó khiến cho tâm trạng của anh trở nên nặng nề. Những chuyện tồi tệ không thể kéo dài mãi mãi.
Quân thở ra một hơi, tay cầm lấy sáu viên Hỏa Ngọc, để cho dòng năng lượng chảy vào trong cơ thể.
Trước đây anh chủ động từ bỏ dòng năng lượng này, bây giờ lại tiếp nhận, cơ thể khỏe lên tức thì.
Quân ngồi dậy, xúc động nói:
- Tôi xin lỗi. Thành thật mà nói, trước đây tôi vẫn nghị kỵ anh, cho rằng anh là một mối nguy hại và không giống người. Bây giờ tôi thấy anh còn người hơn cả tôi. Tôi không bằng anh được.
- Đừng nói vậy. Anh bản lĩnh hơn tôi nhiều chứ. Anh rơi vào cảnh này vì anh là tay kiếm giỏi nhất và là tâm điểm của mọi sự chú ý. Mọi người mong chờ ở anh quá nhiều, ngay cả Chúa Tể Vũ Trụ cũng mong muốn anh có thể giúp hắn làm điều không tưởng. Anh giống như người lính ưu tú xung phong dẫn đầu đoàn quân trong cuộc công phá pháo đài. Mọi hỏa lực đều nhằm vào người anh. Đừng để tình cảnh đó khiến cho anh trở thành người ngã xuống đầu tiên. Tôi sẽ đề nghị Mai Phương nấu cho anh bữa cơm. Tuy anh không cần ăn nhưng được ăn ngon khiến tâm trạng vui vẻ hơn nhiều đấy.
- Không cần. Tôi muốn đến gặp Chúa Tể Vũ Trụ. Không thể kéo dài mọi việc lâu hơn nữa.
Chương Trước
Chương Tiếp
Tiếp
#1
CHƯƠNG 1
#2
CHƯƠNG 2
#3
CHƯƠNG 3
#4
CHƯƠNG 4
#5
CHƯƠNG 5
#6
CHƯƠNG 6
#7
CHƯƠNG 7
#8
CHƯƠNG 8
#9
CHƯƠNG 9
#10
CHƯƠNG 10
#11
CHƯƠNG 11
#12
CHƯƠNG 12
#13
CHƯƠNG 13
#14
CHƯƠNG 14
#15
CHƯƠNG 15
#16
CHƯƠNG 16
#17
CHƯƠNG 17
#18
CHƯƠNG 18
#19
CHƯƠNG 19
#20
CHƯƠNG 20
#21
CHƯƠNG 21
#22
CHƯƠNG 22
#23
CHƯƠNG 23
#24
CHƯƠNG 24
#25
CHƯƠNG 25
#26
CHƯƠNG 26
#27
CHƯƠNG 27
#28
CHƯƠNG 28
#29
CHƯƠNG 29
#30
CHƯƠNG 30
#31
CHƯƠNG 31
#32
CHƯƠNG 32
#33
CHƯƠNG 33
#34
CHƯƠNG 34
#35
CHƯƠNG 35
#36
CHƯƠNG 36
#37
CHƯƠNG 37
#38
CHƯƠNG 38
#39
CHƯƠNG 39
#40
CHƯƠNG 40
#41
CHƯƠNG 41
#42
CHƯƠNG 42
#43
CHƯƠNG 43
#44
CHƯƠNG 44
#45
CHƯƠNG 45
#46
CHƯƠNG 46
#47
CHƯƠNG 47
#48
CHƯƠNG 48
#49
CHƯƠNG 49
#50
CHƯƠNG 50
#51
CHƯƠNG 51
#52
CHƯƠNG 52
#53
CHƯƠNG 53
#54
CHƯƠNG 54
#55
CHƯƠNG 55
#56
CHƯƠNG 56
#57
CHƯƠNG 57
#58
CHƯƠNG 58
#59
CHƯƠNG 59
#60
CHƯƠNG 60
#61
CHƯƠNG 61
#62
CHƯƠNG 62
#63
CHƯƠNG 63
#64
CHƯƠNG 64
#65
CHƯƠNG 65
#66
CHƯƠNG 66
#67
CHƯƠNG 67
#68
CHƯƠNG 68
#69
CHƯƠNG 69
#70
CHƯƠNG 70
#71
CHƯƠNG 71
#72
CHƯƠNG 72
#73
CHƯƠNG 73
#74
CHƯƠNG 74
#75
CHƯƠNG 75
#76
CHƯƠNG 76
#77
CHƯƠNG 77
#78
CHƯƠNG 78
#79
CHƯƠNG 79
#80
CHƯƠNG 80
#81
CHƯƠNG 81
#82
CHƯƠNG 82
#83
CHƯƠNG 83
#84
CHƯƠNG 84
#85
CHƯƠNG 85
#86
CHƯƠNG 86
#87
CHƯƠNG 87
#88
CHƯƠNG 88
#89
CHƯƠNG 89
#90
CHƯƠNG 90
#91
CHƯƠNG 91
#92
CHƯƠNG 92
#93
CHƯƠNG 93
#94
CHƯƠNG 94
#95
CHƯƠNG 95
#96
CHƯƠNG 96
#97
CHƯƠNG 97
#98
CHƯƠNG 98
#99
CHƯƠNG 99
#100
CHƯƠNG 100
#101
CHƯƠNG 101
#102
CHƯƠNG 102
#103
CHƯƠNG 103
#104
CHƯƠNG 104
#105
CHƯƠNG 105
#106
CHƯƠNG 106
#107
CHƯƠNG 107
#108
CHƯƠNG 108
#109
CHƯƠNG 109
#110
CHƯƠNG 110
#111
CHƯƠNG 111
#112
CHƯƠNG 112
#113
CHƯƠNG 113
#114
CHƯƠNG 114
#115
CHƯƠNG 115
#116
CHƯƠNG 116
#117
CHƯƠNG 117
#118
CHƯƠNG 118
#119
CHƯƠNG 119
#120
CHƯƠNG 120
#121
CHƯƠNG 121
#122
CHƯƠNG 122
#123
CHƯƠNG 123
#124
CHƯƠNG 124
#125
CHƯƠNG 125
#126
CHƯƠNG 126
#127
CHƯƠNG 127
#128
CHƯƠNG 128
#129
CHƯƠNG 129
#130
CHƯƠNG 130
#131
CHƯƠNG 131
#132
CHƯƠNG 132
#133
CHƯƠNG 133
#134
CHƯƠNG 134
#135
CHƯƠNG 135
#136
CHƯƠNG 136
#137
CHƯƠNG 137
#138
CHƯƠNG 138
#139
CHƯƠNG 139
#140
CHƯƠNG 140
#141
CHƯƠNG 141
#142
CHƯƠNG 142
#143
CHƯƠNG 143
#144
CHƯƠNG 144
#145
CHƯƠNG 145
#146
CHƯƠNG 146
#147
Chương 147
#148
CHƯƠNG 148
#149
CHƯƠNG 149
#150
CHƯƠNG 150
#151
CHƯƠNG 151
#152
CHƯƠNG 152
#153
CHƯƠNG 153
#154
CHƯƠNG 154
#155
CHƯƠNG 155
#156
CHƯƠNG 156
#157
CHƯƠNG 157
#158
CHƯƠNG 158
#159
CHƯƠNG 159
#160
CHƯƠNG 160
#161
CHƯƠNG 161
#162
CHƯƠNG 162
#163
CHƯƠNG 163
#164
CHƯƠNG 164
#165
CHƯƠNG 165
#166
CHƯƠNG 166
#167
CHƯƠNG 167
#168
CHƯƠNG 168
#169
CHƯƠNG 169
#170
CHƯƠNG 170
#171
CHƯƠNG 171
#172
CHƯƠNG 172
#173
CHƯƠNG 173
#174
CHƯƠNG 174
#175
CHƯƠNG 175
#176
CHƯƠNG 176
#177
CHƯƠNG 177
#178
CHƯƠNG 178
#179
CHƯƠNG 179
#180
CHƯƠNG 180
#181
CHƯƠNG 181
#182
CHƯƠNG 182
#183
CHƯƠNG 183
#184
CHƯƠNG 184
#185
CHƯƠNG 185
#186
CHƯƠNG 186
#187
CHƯƠNG 187
#188
CHƯƠNG 188
#189
CHƯƠNG 189
#190
CHƯƠNG 190
#191
CHƯƠNG 191
#192
CHƯƠNG 192
#193
CHƯƠNG 193
#194
CHƯƠNG 194
#195
CHƯƠNG 195
#196
CHƯƠNG 196
#197
CHƯƠNG 197
#198
CHƯƠNG 198
#199
CHƯƠNG 199
#200
CHƯƠNG 200
#201
CHƯƠNG 201
#202
CHƯƠNG 202
#203
CHƯƠNG 203
#204
CHƯƠNG 204
#205
CHƯƠNG 205
#206
CHƯƠNG 206
#207
CHƯƠNG 207
#208
CHƯƠNG 208
#209
CHƯƠNG 209
#210
CHƯƠNG 210
#211
CHƯƠNG 211
#212
CHƯƠNG 212
#213
CHƯƠNG 213
#214
CHƯƠNG 214
#215
CHƯƠNG 215
#216
CHƯƠNG 216
#217
CHƯƠNG 217
#218
CHƯƠNG 218
#219
CHƯƠNG 219
#220
CHƯƠNG 220
#221
CHƯƠNG 221
#222
CHƯƠNG 222
#223
CHƯƠNG 223
#224
CHƯƠNG 224
#225
CHƯƠNG 225
#226
CHƯƠNG 226
#227
CHƯƠNG 227
#228
CHƯƠNG 228
#229
CHƯƠNG 229
#230
CHƯƠNG 230
#231
CHƯƠNG 231
#232
CHƯƠNG 232
#233
CHƯƠNG 233
#234
CHƯƠNG 234
#235
CHƯƠNG 235
#236
CHƯƠNG 236
#237
CHƯƠNG 237
#238
CHƯƠNG 238
#239
CHƯƠNG 239
#240
CHƯƠNG 240
#241
CHƯƠNG 241
#242
CHƯƠNG 242
#243
CHƯƠNG 243
#244
CHƯƠNG 244
#245
CHƯƠNG 245
#246
CHƯƠNG 246
#247
CHƯƠNG 247
#248
CHƯƠNG 248
#249
CHƯƠNG 249
#250
CHƯƠNG 250
#251
CHƯƠNG 251
#252
CHƯƠNG 252
#253
CHƯƠNG 253
#254
CHƯƠNG 254
#255
CHƯƠNG 255
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!