- Cảm ơn Aston. Anh thật là một người tốt.
Aston nhún vai. Gã không thu kiếm về mà dùng nó như một cái ô chắn khí lạnh và gió rét cho Quân, giúp nó đi nhanh hơn. Hai người bắt kịp Lý Hy Hoa và Akash. Quân không tỏ ra hậm hực hay bất mãn, nhưng nỗi hận trong lòng nó càng tăng thêm. Cứ thế, cả đoàn lầm lũi leo lên ngọn núi cao. Có những đoạn dốc đứng, leo cực kỳ vất vả, trượt tay một cái là rơi xuống các mỏm đá tai mèo bên dưới. Akash và Aston trượt chân mấy lần, phải phát động Hỏa Kiếm mới không tử nạn. Chỉ Lý Hy Hoa và Quân không trượt chân lần nào. Mọi người đều kinh ngạc trước chi tiết này. Lý Hy Hoa đứng thứ ba trong chín Kiếm Sĩ, tài năng nổi bật, không gặp tai nạn là điều dễ hiểu, nhưng Quân là người thường không có công cụ gì giúp đỡ mà cũng có thể duy trì được sự thăng bằng và ổn định tương tự như vậy thì thật xuất chúng. Ánh mắt của các Kiếm Sĩ với Quân bắt đầu thay đổi, từ chỗ khinh thường chuyển sang dè chừng và cảnh giác. Riêng Aston không giấu được niềm thán phục:
- Chú mày giỏi quá, trên người mặc cả tấn áo mà leo như vượn vậy. Tao thật không sánh bằng.
Quân đáp:
- Được mấy cái tài lẻ vậy thôi, so với các Kiếm Sĩ sao được.
Một ngày trên sao Hỏa tương đương với một ngày trên Trái Đất, chỉ dài hơn chút ít mà thôi. Qua nửa đêm, đến rạng sáng hôm sau thì cả đoàn leo lên được đến đỉnh núi. Nơi này thật khủng khiếp. Nó không giống chút nào với thế giới của loài người mà là địa ngục trần gian. Nhiệt độ giảm thấp xuống dưới âm 100 độ C. Gió thổi như siêu bão, vật thể nặng mấy chục cân cũng có thể bị cuốn bay xa hàng dặm, quăng quật như lá cây. Giông lốc mang theo đá, có những cục đá bé bằng viên sỏi mà cũng có những cục đá to bằng đầu người, không cẩn thận bị văng trúng sẽ mất mạng. Bầu trời xám xịt, tối đen, mở mắt hết cỡ cũng không thấy đường. Trái ngược với hình dung của Quân, không khí trên đỉnh núi cực kỳ đậm đặc.
Quân hỏi Aston:
- Chỗ này sao khác thường thế này?
Aston đáp:
- Không khí nhân tạo, khí quyển nhân tạo, bão nhân tạo, thậm chí ngay cả đá cũng nhân tạo nốt. Toàn bộ khu vực này là một phòng thí nghiệm quân sự. Cứ vài tháng người ta lại bơm đá ra một lần để cản trở những người có ý định tấn công lên núi. Căn cứ này rất an toàn. Không thể huy động nhiều người tấn công lên núi vì nó rất cao và hiểm trở, ngược lại nếu dùng ít người thì khó tác chiến vì thiên nhiên khắc nghiệt.
- Chết tiệt. Nhìn đường còn chẳng rõ, sao biết căn cứ ở đâu mà đột nhập được?
- Chúng ta có tọa độ rồi, cứ tiến lên theo chỉ dẫn thôi.
Căn cứ quân sự Strange tọa lạc trên đỉnh núi, chiếm giữ một khu vực rộng cỡ hai trăm nghìn mét vuông. Ban đầu, nó chỉ là một phòng thí nghiệm quân sự. Tại đây, các nhà khoa học thử nghiệm cách thức can thiệp vào môi trường và tạo ra các dạng khí hậu quái gở cực đoan nhằm ngăn cản kẻ thù. Mãi sau này, Hội Đồng Tối Cao mới ban hành quyết định nâng cấp phòng thí nghiệm Strange thành căn cứ Strange, mở rộng diện tích ra gấp năm mươi lần và đưa một Thiếu Đoàn Quân đông tới ba nghìn người lên đây trấn thủ. Căn cứ được lắp đặt hệ thống cảnh báo sớm trên không và trên núi, hệ thống tấn công và đánh chặn tên lửa, hệ thống tầm nhiệt và tự động tiêu diệt các vật thể khả nghi khi chúng cố tình tiếp cận căn cứ. Với một hệ thống phòng thủ dày đặc và lợi hại như vậy, căn cứ Strange được gọi là pháo đài bất khả chiến bại.
Trên đường băng qua sa mạc Holimoli, Quân đã dành toàn bộ thời gian đọc thật kỹ bản vẽ thiết kế căn cứ quân sự Strange, cách thức quân đội tiến hành tiếp tế lương thực, thực phẩm lên đỉnh núi. Nó nhận ra một chi tiết quan trọng. Cứ một tháng một lần, quân đội lại gửi một chuyến hàng tiếp tế cho căn cứ. Theo kế hoạch, chuyến hàng mới nhất lẽ ra được tiến hành từ hai ngày trước, nhưng cuộc tấn công bất ngờ của đội quân robot đã khiến cho kế hoạch này bị đình hoãn vô thời hạn.
Nhìn bề ngoài, sự kiện này không cho thấy điều gì. Căn cứ chắc chắn vẫn còn lương thực dự trữ đủ để sống thêm nhiều ngày nữa, vấn đề nằm ở chỗ nếu không có lương thực bổ sung và nếu tình hình còn căng thẳng kéo dài thì căn cứ sẽ phải thực hiện chương trình phân bổ thực phẩm thời chiến. Mỗi người lính sẽ nhận được ít đồ ăn và nước uống hơn. Đi kèm với điều đó là việc bãi bỏ các hoạt động tuần tra, tập luyện được xem là không thực sự cần thiết để giảm thiểu mức độ tiêu tốn năng lượng.
Quân đã rà soát lại toàn bộ các hoạt động mang tính định kỳ của Thiếu Đoàn Strange, và phát hiện ra rằng một ngày bốn lần, Thiếu Đoàn sẽ tiến hành cuộc tuần tra ở các điểm cao của núi Olympus kết hợp chương trình bảo dưỡng hệ thống tên lửa. Mỗi lần tuần tra như vậy huy động đến một trăm người. Quân đoán rằng việc tuần tra vào buổi tối sẽ bị hủy bỏ nhưng chương trình bảo dưỡng vẫn phải được duy trì. Lý do là bởi trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt, các thiết bị quân sự rất dễ hỏng hóc và do vậy làm giảm mức độ đáng tin cậy mỗi khi xảy ra chiến tranh. Việc bảo dưỡng luôn được tiến hành vào lúc tám giờ tối bởi một nhóm kỹ sư chừng năm người, kéo dài từ một đến ba giờ đồng hồ tùy vào mức độ sẵn sàng tác chiến của máy móc. Để bảo vệ nhóm kỹ sư, trong suốt thời gian bảo dưỡng, hệ thống đánh chặn tự động sẽ bị vô hiệu hóa. Đây chính là thời điểm tốt nhất để thâm nhập vào căn cứ.
Lúc Quân trình bày kế hoạch của mình, trừ Aston lập tức hưởng ứng, cả hai Kiếm Sĩ còn lại đều lặng thinh. Sự ghen tị bắt đầu xuất hiện. Chúng không thể tưởng tượng nổi chỉ bằng việc đọc dữ liệu hoạt động mà Quân lại có thể suy luận ra lắm vấn đề đến thế. Vốn chúng đã âm mưu giết chết thằng bé, bây giờ ý nghĩ ấy càng trở nên mãnh liệt. Chúng không muốn mình bị đánh giá thấp trong mắt của Daniel, người sẽ trở thành Hoàng đế của Đế chế, cũng không muốn công nhận tài năng vượt trội của kẻ thậm chí còn không có năng lực sử dụng Hỏa Kiếm. Chúng không chấp nhận sự thật rằng Quân đã giết chết được một robot thuộc Chủng Tộc Cuối Cùng chỉ bằng cách sử dụng bộc phá. Càng suy nghĩ về điều đó càng thấy rõ sự chênh lệch tư duy giữa hai bên.
Akash thỉnh thoảng lại liếc nhìn Quân với vẻ thù địch trong khi Lý Hy Hoa chỉ ngồi trầm ngâm ở một góc. Bất chấp dáng vẻ phớt đời ấy, Quân biết rằng thằng cha họ Lý này mới đích thực là kẻ thù lớn nhất của mình. Trong đầu hắn chỉ toàn những âm mưu độc địa. Rất có thể hắn đang nghĩ cách nào giết nó cho đau đớn và khốn nạn nhất. Biết vậy nhưng Quân vẫn làm ra vẻ thản nhiên. Điều quan trọng là không được để kẻ thù biết mình đang nghĩ gì.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!