- Ta là một con quái vật được cha mẹ tạo ra để làm công cụ chinh phạt thế giới, từ lúc chào đời đã sinh lòng thù oán với số phận của chính mình, vì thế mà ta đặt tên cho thanh kiếm này là Thù Kiếm. Bây giờ cha mẹ đã mất, lòng thù hận cũng tiêu tan. Ta và kiếm đều được tái sinh, từ nay bước trên con đường mới không bị ràng buộc bởi quá khứ đau thương. Ta bỏ tên cũ Thù Kiếm, đặt tên mới cho ngươi là Thiên Ma Kiếm.
Alice mỉm cười:
- Kiếm làm từ máu độc, một nhát chém có thể hủy diệt mọi sinh linh, hễ là sinh vật có sự sống tất chết dưới lưỡi kiếm này, không ai đương cự nổi.
Aston thấy Alice giơ tay hai lần, hai Kiếm Sĩ được hưởng lợi, không chịu được kêu lên:
- Giúp tôi với. Hãy ban cho tôi thứ gì đó.
- Anh muốn thứ gì?
- Chưa biết, để nghĩ đã.
- Cứ nghĩ tiếp đi. Khi nào nghĩ xong bảo tôi.
Alice nhìn về phía ba con vật chết nằm dưới đất, ánh mắt không hề xao động.
- Cả ba đều chết vì bom. Kẻ giết chúng quả nhiên phi thường.
Jakob giải thích:
- Chúng tôi gọi hắn là Bom Thần. Hắn là một con robot cực kỳ thông minh, luôn tính xa hơn chúng tôi vài bước. Tôi cho rằng nó thuộc về một thế hệ robot mới, không dựa vào sức mạnh thuần túy như Chủng Tộc Cuối Cùng mà dựa vào năng lực tính toán và các công cụ để đánh bại con người. Nó thậm chí còn có cảm xúc. Trong một số trường hợp, nó có những lựa chọn y hệt như loài người chúng ta.
- Nó giết Sát Thần Xà và Điệp Tiên Tử nhằm mục đích gì?
- Nó đang thu thập các mảnh xác của Chúa Tể Vũ Trụ, âm mưu hồi sinh cho hắn.
- Nó thực sự có thể hồi sinh cho Chúa Tể Vũ Trụ chỉ bằng cách đặt mấy mảnh xác sứt sẹo ấy cạnh nhau ư?
- Chuyện ấy tôi không biết. Nhưng nếu đám robot liều mạng làm vậy thì hẳn phải có lý do. Chúng không phải là những kẻ ngu ngốc.
Alice im lặng.
Cô biết Chúa Tể Vũ Trụ hùng mạnh cỡ nào. Bây giờ cô đã khác xưa, nhưng vẫn chưa thể đối đầu với hắn được.
- Mục tiêu tiếp theo của nó hẳn sẽ là tôi.
- Đúng vậy. Nhưng cô yên tâm, chúng tôi đã chuẩn bị sẵn sàng. Tôi đã bố trí một Đại Đoàn Quân trấn giữ khu rừng này, không kẻ nào có thể tiến vào được. Tôi cũng đã nhờ cậy các Kiếm Sĩ đến đây hộ giá cho cô. Alice, cô đang cất cái đầu của Chúa Tể Vũ Trụ ở đâu?
- Ở một địa điểm bí mật. Anh không cần biết điều đó. Bây giờ, hãy để tôi cứu chữa cho ba con vật tội nghiệp này.
Aston nói:
- Chúng chết rồi.
- Chết không phải là dấu chấm hết.
- Alice, tôi biết cô có thể cứu người chết sống lại. Nhưng không biết cô cần bao nhiêu phần cơ thể mới làm được điều đó, ví dụ nếu kẻ thù băm tôi thành thịt xay thì liệu cô có cứu được không?
Alice ngẫm nghĩ một lát rồi đáp:
- E rằng không thể.
- Thế nếu chỉ còn một cánh tay nguyên vẹn thì có được không?
- Cũng không thể. Tôi cần nhiều hơn thế, một cơ thể gần như trọn vẹn, chỉ được khuyết thiếu không quá hai mươi phần trăm.
- Hai cánh tay?
Jakob gắt lên:
- Mày có im ngay không?
Aston nói:
- Tao đang thắc mắc chính đáng mà, ai biết chúng ta có thể sóng sót qua vụ này với thằng Bom Thần gì đó hay không? Nó chuyên môn đánh bom, nhỡ trúng bom nguyên tử sợ tao hóa thành bụi mất, lúc đó chắc tao chết vĩnh viễn quá mày ơi.
Aston nói mãi sốt cả ruột. Alice liền chỉ tay, quanh mồm của gã bỗng mọc ra một cành dây leo, quấn chặt lại không cho gã nói thêm nữa. Tất cả đều sợ khiếp vía.
Van De Ven lẩm bẩm:
- Đến Chúa Trời cũng chỉ thế mà thôi.
Alice mỉm cười:
- Sức mạnh của tôi còn nông cạn, sao có thể sánh bằng Chúa Trời?
Michael Kors hỏi:
- Cái dây leo đó ở đâu mà ra?
- Các anh đang ở trong một khu rừng, khắp nơi đều là hạt giống và phấn hoa. Hạt giống đậu sẵn trên người anh ta, việc của tôi chỉ là kích thích cho nó tăng trưởng nhanh hơn bình thường gấp hàng trăm lần mà thôi.
- Cô nhìn thấy cái hạt bé tí ấy ư?
- Tôi nhìn thấy mọi thứ, dĩ nhiên không phải bằng mắt thường mà bằng cảm nhận siêu nhiên. Tôi có thể làm được điều đó vì tôi đã hòa vào với trời đất để trở thành một thể thống nhất với tự nhiên.
Jakob vội hỏi:
- Thống nhất với tự nhiên nghĩa là gì vậy? Có phải cô biết mọi thứ xảy ra chăng?
- Tôi không biết mọi thứ. Sao có thể biết mọi thứ được, đúng không? Tôi đã nói rồi, tôi không phải là Chúa Trời. Chỉ Chúa Trời mới là bậc Tam Toàn, tức toàn năng, toàn tri, toàn hiện. Tôi còn không bằng được Chúa Tể Vũ Trụ đã đạt đến trạng thái Tam Hoàn là hoàn thiện, hoàn mỹ, hoàn hảo. Tuy nhiên tôi có thể biết được sự biến động mang tính lớn lao và đột biến trong khoảng cách bán kính một trăm cây số đổ lại. Và ở trong phạm vi đó tôi có thể can thiệp nhằm ngăn cản hoặc thúc đẩy quá trình ấy.
- Cô có thể làm điều đó thật sao?
Alice khẽ gật đầu:
- Nếu các Kiếm Sĩ có đẳng cấp Nhân Kiếm Hợp Nhất thì những người như tôi cũng có một đẳng cấp mà tôi tự gọi là Tiên Thiên Hợp Nhất. Tôi không được như Chúa Tể Vũ Trụ có thể thao túng mọi dòng chảy năng lượng, nhờ vậy mà hắn có thể tác động lên cả thiên nhiên, cả robot và máy móc, tôi chỉ có thể thao túng tinh lực là sức khỏe của sinh vật mà thôi. Tuy nhiên hắn không thể làm cho người chết sống lại, còn tôi thì có thể.
Alice ngừng lời. Cơ thể của cô bắt đầu phát sáng. Cùng lúc ấy ba cái xác của Sát Thần Xà, Điệp Tiên Tử và Hắc Vân đều đồng loạt phát sáng theo.
- Tiên Lực Cuồng Phong.
Lấy tinh lực của cả khu rừng cộng thêm đất trời đổ vào thân xác đã chết, ráp nối các mảnh vỡ, hồi sinh các tế bào, tái lập quá trình trao đổi chất, khai thông dòng chảy năng lượng, Alice đã đoạt quyền tạo hóa để thay mặt Đấng Sáng Tạo quyết định sự sống và cái chết. Dưới bàn tay phát sáng của cô, Sát Thần Xà, Điệp Tiên Tử, Hắc Vân lần lượt cựa mình sống dậy. Những phần khuyết thiếu trên cơ thể chúng mọc ra hoàn chỉnh, trông chẳng khác gì lúc xưa.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!