Angelie lúc này đã trở thành một Kiếm Sĩ cực kỳ lợi hại. Trong nháy mắt cô đã dàn mỏng Celine là cây kiếm đã theo cô suốt mười năm nay thành một tấm khiên năng lượng giúp giảm tối đa sức ép của vụ nổ. Dẫu vậy cô vẫn bị hất văng ra đằng sau, khói bụi ùa vào làm cô tối tăm mặt mũi.
Sức ép còn chưa tan, từ đằng sau một cú đánh đã ập tới. Angelie phát sinh linh cảm không lành. Cô không nhìn thấy được thứ đánh vào người mình và căn cứ vào tiếng gió, nhiệt độ cùng áp lực không khí thì có vẻ cú đánh này không mấy nguy hiểm, nhưng theo bản năng cô vẫn vung tay trái lên, phóng thanh Charlette ra đỡ. Lúc này cô đã đạt tới đẳng cấp Thiên Thủ Nhị Tâm, mỗi tay cầm một thanh kiếm khác nhau. Vật kia đập vào thanh Charlette, chẳng những Charlette lập tức tan biến mà toàn bộ sáu viên Hỏa Ngọc trên tay trái đều tan vỡ cùng một lúc, cho thấy sức mạnh kinh khủng ẩn giấu trong thứ vũ khí thầm lặng. Angelie kinh hoàng. Vật ấy đập vào lưng cô, cô cảm giác như toàn bộ nội tạng trong cơ thể đều bị dập nát. Cô ngã vật ra đất, mặt úp xuống nền đất cứng, đầu óc mơ hồ. Máu từ miệng và mũi cô túa ra, nhuộm đỏ đất.
Bị Bông bước đến, trên tay cầm chân phải của Chúa Tể Vũ Trụ. Chân này làm bằng hợp kim lạnh sáu lớp, trên khắp ba hành tinh đều không có bất kỳ loại vật liệu nào khác sánh bằng. Chẳng những thế nó còn đặc biệt nhẹ nên dễ mang vác, thuận tiện cho việc đập và đánh đối phương. Angelie trúng một cú đập, cơ thể tan nát, nếu không có Celine liên tục đổ năng lượng vào tái tạo tế bào thì có lẽ cô đã chết từ lâu.
Erika theo sau Bị Bông, hỏi:
- Lúc nãy anh đã chùn tay phải không? Cái chân này nếu đập thật mạnh có thể làm đứt phăng nửa người chứ không phải chỉ bị dập nội tạng thôi đâu.
Bị Bông gật đầu, đáp:
- Tôi không muốn giết cô ấy.
Erika giết người một lần rồi, giống như được mở cái hộp pandora, không còn cảm thấy việc giết người là điều không thể tưởng tượng được nữa. Bộ não của cô vẫn nhắc nhở cô rằng con người là sinh vật ưu tú và robot không được tàn sát con người, nhưng đồng thời cô cũng muốn sinh tồn và để được sinh tồn thì cần phải diệt trừ các mối đe dọa.
Erika truy vấn:
- Tại sao? Cô ấy đang săn đuổi chúng ta.
- Lý do là bởi tôi không muốn giết người và cô ấy vô tội.
- Anh là robot chứ có phải người đâu?
- Điều đó không quan trọng. Làm robot không có nghĩa là được quyền tàn ác. Erika, có những điều tôi không làm được và tôi cũng không muốn cô làm. Chúng ta sẽ để Angelie lại đây. Cô ta cần từ nửa ngày đến một ngày mới có thể đi lại được. Có đủ thời gian để ta lấy cái chân trái từ Thần Kiếm Thiên Ma.
Erika do dự:
- Nếu cô ta hồi phục và chúng ta vẫn còn chưa lấy được cái chân còn lại thì toàn bộ kế hoạch lần này đều hỏng hết.
Bị Bông nói với vẻ kiên quyết:
- Vậy thì chúng ta càng phải nhanh lên mới được.
Hai con robot trèo lên một chiếc máy bay khác được ngụy trang kín đáo nằm cách đó vài trăm mét, phi hết tốc lực vào sâu hơn trong sa mạc.
Dọc đường, Erika vẫn không ngừng thắc mắc:
- Em không hiểu, Bị Bông ạ, làm sao anh lại mềm yếu như vậy? Anh không muốn gây tổn thương cho bất kỳ ai. A10 đã tạo ra anh như một thứ vũ khí chứ không phải nhà đạo đức.
Bị Bông kiên nhẫn giải thích:
- Loài người không phải là kẻ thù của chúng ta. Tôi dám chắc chúng ta có thể chung sống với họ, chỉ là bây giờ hai bên đang thù hận quá nặng, cần có thời gian để xây dựng mối quan hệ tin cậy và hữu hảo. Tôi muốn thông qua những hành động nhỏ nhặt của mình đóng góp cho mối quan hệ đó.
- Anh sẽ không làm được đâu, tin em đi. Em không thông minh bằng anh nhưng em thực tế hơn nhiều. Những nỗ lực của anh cuối cùng sẽ chẳng đi đến đâu mà chỉ làm hại anh thôi.
- Cho dù như vậy chăng nữa thì tôi vẫn sẽ không bỏ cuộc.
Chiếc máy bay của họ là một chiếc máy bay cỡ nhỏ có thể chở tối đa bốn người và di chuyển với vận tốc năm trăm cây số mỗi giờ. Sau nửa ngày bay liên tục, họ đã tiến rất gần đến vị trí mục tiêu. Bị Bông liền giảm tốc và quan sát cảnh vật từ trên cao. Xa xa, nó nhìn thấy một đàn ngựa có cánh đang phi hết tốc lực trên bầu trời trong xanh.
- Thần Mã Sao Hỏa. – Erika thốt lên. – Xem kìa, chúng mới đẹp làm sao.
Bị Bông không quan tâm đến vẻ đẹp của bầy ngựa mà chỉ tập trung vào mục tiêu chính:
- Nghe nói Thần Kiếm Thiên Ma không sống được cùng với con người nên đã bỏ vào trong sa mạc sống chung với bầy ngựa. Ông ta chắc hẳn ở gần đây, cần phải sớm tìm ra vị trí của người này.
Đang nói chuyện, Erika bỗng chú ý tới một cái bóng kỳ lạ in trên cánh máy bay, cô nhoài người ra khỏi cửa sổ và nhìn lên phía trên, phát hiện thấy trên đầu mình ở khoảng cách chừng mười mét có một người đàn ông cực kỳ cao lớn cưỡi một con ngựa có cánh màu đen cũng vô cùng cao lớn đang lướt nhanh trên bầu trời. Cô sợ quá, vội rụt đầu vào, thét lên:
- Thần Kiếm Thiên Ma. Hắn ở ngay trên đầu chúng ta.
Bị Bông nghe vậy, kinh hãi quá chừng. Nó định tăng tốc cho chiếc máy bay bay vọt lên, vượt quá khả năng truy đuổi của con ngựa. Con ngựa màu đen mà Thần Kiếm Thiên Ma cưỡi là Hắc Vân, tốc độ nhanh hơn nhiều so với các con ngựa cùng giống loài nhưng vẫn không thể so được với máy bay phản lực. Ý định còn chưa kịp thực hiện thì Hắc Vân đã bổ nhào xuống bên dưới, Thần Kiếm Thiên Ma phóng Thù Kiếm, một nhát chém đứt đôi chiếc máy bay tựa như nó được làm bằng bìa các tông chứ không phải sắt thép. Erika văng khỏi máy bay, rơi thẳng xuống đất. Cô không biết bay, cú tiếp đất này chắc chắn sẽ gây ra các tổn thương nghiêm trọng. Bị Bông lao theo, đỡ lấy cô. Còn chưa kịp bỏ chạy thì Hắc Vân đã phi tới, dùng hai vó trước nện lên lưng khiến cho nó và Erika ngã nhào xuống sa mạc.
Sức ép còn chưa tan, từ đằng sau một cú đánh đã ập tới. Angelie phát sinh linh cảm không lành. Cô không nhìn thấy được thứ đánh vào người mình và căn cứ vào tiếng gió, nhiệt độ cùng áp lực không khí thì có vẻ cú đánh này không mấy nguy hiểm, nhưng theo bản năng cô vẫn vung tay trái lên, phóng thanh Charlette ra đỡ. Lúc này cô đã đạt tới đẳng cấp Thiên Thủ Nhị Tâm, mỗi tay cầm một thanh kiếm khác nhau. Vật kia đập vào thanh Charlette, chẳng những Charlette lập tức tan biến mà toàn bộ sáu viên Hỏa Ngọc trên tay trái đều tan vỡ cùng một lúc, cho thấy sức mạnh kinh khủng ẩn giấu trong thứ vũ khí thầm lặng. Angelie kinh hoàng. Vật ấy đập vào lưng cô, cô cảm giác như toàn bộ nội tạng trong cơ thể đều bị dập nát. Cô ngã vật ra đất, mặt úp xuống nền đất cứng, đầu óc mơ hồ. Máu từ miệng và mũi cô túa ra, nhuộm đỏ đất.
Bị Bông bước đến, trên tay cầm chân phải của Chúa Tể Vũ Trụ. Chân này làm bằng hợp kim lạnh sáu lớp, trên khắp ba hành tinh đều không có bất kỳ loại vật liệu nào khác sánh bằng. Chẳng những thế nó còn đặc biệt nhẹ nên dễ mang vác, thuận tiện cho việc đập và đánh đối phương. Angelie trúng một cú đập, cơ thể tan nát, nếu không có Celine liên tục đổ năng lượng vào tái tạo tế bào thì có lẽ cô đã chết từ lâu.
Erika theo sau Bị Bông, hỏi:
- Lúc nãy anh đã chùn tay phải không? Cái chân này nếu đập thật mạnh có thể làm đứt phăng nửa người chứ không phải chỉ bị dập nội tạng thôi đâu.
Bị Bông gật đầu, đáp:
- Tôi không muốn giết cô ấy.
Erika giết người một lần rồi, giống như được mở cái hộp pandora, không còn cảm thấy việc giết người là điều không thể tưởng tượng được nữa. Bộ não của cô vẫn nhắc nhở cô rằng con người là sinh vật ưu tú và robot không được tàn sát con người, nhưng đồng thời cô cũng muốn sinh tồn và để được sinh tồn thì cần phải diệt trừ các mối đe dọa.
Erika truy vấn:
- Tại sao? Cô ấy đang săn đuổi chúng ta.
- Lý do là bởi tôi không muốn giết người và cô ấy vô tội.
- Anh là robot chứ có phải người đâu?
- Điều đó không quan trọng. Làm robot không có nghĩa là được quyền tàn ác. Erika, có những điều tôi không làm được và tôi cũng không muốn cô làm. Chúng ta sẽ để Angelie lại đây. Cô ta cần từ nửa ngày đến một ngày mới có thể đi lại được. Có đủ thời gian để ta lấy cái chân trái từ Thần Kiếm Thiên Ma.
Erika do dự:
- Nếu cô ta hồi phục và chúng ta vẫn còn chưa lấy được cái chân còn lại thì toàn bộ kế hoạch lần này đều hỏng hết.
Bị Bông nói với vẻ kiên quyết:
- Vậy thì chúng ta càng phải nhanh lên mới được.
Hai con robot trèo lên một chiếc máy bay khác được ngụy trang kín đáo nằm cách đó vài trăm mét, phi hết tốc lực vào sâu hơn trong sa mạc.
Dọc đường, Erika vẫn không ngừng thắc mắc:
- Em không hiểu, Bị Bông ạ, làm sao anh lại mềm yếu như vậy? Anh không muốn gây tổn thương cho bất kỳ ai. A10 đã tạo ra anh như một thứ vũ khí chứ không phải nhà đạo đức.
Bị Bông kiên nhẫn giải thích:
- Loài người không phải là kẻ thù của chúng ta. Tôi dám chắc chúng ta có thể chung sống với họ, chỉ là bây giờ hai bên đang thù hận quá nặng, cần có thời gian để xây dựng mối quan hệ tin cậy và hữu hảo. Tôi muốn thông qua những hành động nhỏ nhặt của mình đóng góp cho mối quan hệ đó.
- Anh sẽ không làm được đâu, tin em đi. Em không thông minh bằng anh nhưng em thực tế hơn nhiều. Những nỗ lực của anh cuối cùng sẽ chẳng đi đến đâu mà chỉ làm hại anh thôi.
- Cho dù như vậy chăng nữa thì tôi vẫn sẽ không bỏ cuộc.
Chiếc máy bay của họ là một chiếc máy bay cỡ nhỏ có thể chở tối đa bốn người và di chuyển với vận tốc năm trăm cây số mỗi giờ. Sau nửa ngày bay liên tục, họ đã tiến rất gần đến vị trí mục tiêu. Bị Bông liền giảm tốc và quan sát cảnh vật từ trên cao. Xa xa, nó nhìn thấy một đàn ngựa có cánh đang phi hết tốc lực trên bầu trời trong xanh.
- Thần Mã Sao Hỏa. – Erika thốt lên. – Xem kìa, chúng mới đẹp làm sao.
Bị Bông không quan tâm đến vẻ đẹp của bầy ngựa mà chỉ tập trung vào mục tiêu chính:
- Nghe nói Thần Kiếm Thiên Ma không sống được cùng với con người nên đã bỏ vào trong sa mạc sống chung với bầy ngựa. Ông ta chắc hẳn ở gần đây, cần phải sớm tìm ra vị trí của người này.
Đang nói chuyện, Erika bỗng chú ý tới một cái bóng kỳ lạ in trên cánh máy bay, cô nhoài người ra khỏi cửa sổ và nhìn lên phía trên, phát hiện thấy trên đầu mình ở khoảng cách chừng mười mét có một người đàn ông cực kỳ cao lớn cưỡi một con ngựa có cánh màu đen cũng vô cùng cao lớn đang lướt nhanh trên bầu trời. Cô sợ quá, vội rụt đầu vào, thét lên:
- Thần Kiếm Thiên Ma. Hắn ở ngay trên đầu chúng ta.
Bị Bông nghe vậy, kinh hãi quá chừng. Nó định tăng tốc cho chiếc máy bay bay vọt lên, vượt quá khả năng truy đuổi của con ngựa. Con ngựa màu đen mà Thần Kiếm Thiên Ma cưỡi là Hắc Vân, tốc độ nhanh hơn nhiều so với các con ngựa cùng giống loài nhưng vẫn không thể so được với máy bay phản lực. Ý định còn chưa kịp thực hiện thì Hắc Vân đã bổ nhào xuống bên dưới, Thần Kiếm Thiên Ma phóng Thù Kiếm, một nhát chém đứt đôi chiếc máy bay tựa như nó được làm bằng bìa các tông chứ không phải sắt thép. Erika văng khỏi máy bay, rơi thẳng xuống đất. Cô không biết bay, cú tiếp đất này chắc chắn sẽ gây ra các tổn thương nghiêm trọng. Bị Bông lao theo, đỡ lấy cô. Còn chưa kịp bỏ chạy thì Hắc Vân đã phi tới, dùng hai vó trước nện lên lưng khiến cho nó và Erika ngã nhào xuống sa mạc.
Chương Trước
Chương Tiếp
Tiếp
#1
CHƯƠNG 1
#2
CHƯƠNG 2
#3
CHƯƠNG 3
#4
CHƯƠNG 4
#5
CHƯƠNG 5
#6
CHƯƠNG 6
#7
CHƯƠNG 7
#8
CHƯƠNG 8
#9
CHƯƠNG 9
#10
CHƯƠNG 10
#11
CHƯƠNG 11
#12
CHƯƠNG 12
#13
CHƯƠNG 13
#14
CHƯƠNG 14
#15
CHƯƠNG 15
#16
CHƯƠNG 16
#17
CHƯƠNG 17
#18
CHƯƠNG 18
#19
CHƯƠNG 19
#20
CHƯƠNG 20
#21
CHƯƠNG 21
#22
CHƯƠNG 22
#23
CHƯƠNG 23
#24
CHƯƠNG 24
#25
CHƯƠNG 25
#26
CHƯƠNG 26
#27
CHƯƠNG 27
#28
CHƯƠNG 28
#29
CHƯƠNG 29
#30
CHƯƠNG 30
#31
CHƯƠNG 31
#32
CHƯƠNG 32
#33
CHƯƠNG 33
#34
CHƯƠNG 34
#35
CHƯƠNG 35
#36
CHƯƠNG 36
#37
CHƯƠNG 37
#38
CHƯƠNG 38
#39
CHƯƠNG 39
#40
CHƯƠNG 40
#41
CHƯƠNG 41
#42
CHƯƠNG 42
#43
CHƯƠNG 43
#44
CHƯƠNG 44
#45
CHƯƠNG 45
#46
CHƯƠNG 46
#47
CHƯƠNG 47
#48
CHƯƠNG 48
#49
CHƯƠNG 49
#50
CHƯƠNG 50
#51
CHƯƠNG 51
#52
CHƯƠNG 52
#53
CHƯƠNG 53
#54
CHƯƠNG 54
#55
CHƯƠNG 55
#56
CHƯƠNG 56
#57
CHƯƠNG 57
#58
CHƯƠNG 58
#59
CHƯƠNG 59
#60
CHƯƠNG 60
#61
CHƯƠNG 61
#62
CHƯƠNG 62
#63
CHƯƠNG 63
#64
CHƯƠNG 64
#65
CHƯƠNG 65
#66
CHƯƠNG 66
#67
CHƯƠNG 67
#68
CHƯƠNG 68
#69
CHƯƠNG 69
#70
CHƯƠNG 70
#71
CHƯƠNG 71
#72
CHƯƠNG 72
#73
CHƯƠNG 73
#74
CHƯƠNG 74
#75
CHƯƠNG 75
#76
CHƯƠNG 76
#77
CHƯƠNG 77
#78
CHƯƠNG 78
#79
CHƯƠNG 79
#80
CHƯƠNG 80
#81
CHƯƠNG 81
#82
CHƯƠNG 82
#83
CHƯƠNG 83
#84
CHƯƠNG 84
#85
CHƯƠNG 85
#86
CHƯƠNG 86
#87
CHƯƠNG 87
#88
CHƯƠNG 88
#89
CHƯƠNG 89
#90
CHƯƠNG 90
#91
CHƯƠNG 91
#92
CHƯƠNG 92
#93
CHƯƠNG 93
#94
CHƯƠNG 94
#95
CHƯƠNG 95
#96
CHƯƠNG 96
#97
CHƯƠNG 97
#98
CHƯƠNG 98
#99
CHƯƠNG 99
#100
CHƯƠNG 100
#101
CHƯƠNG 101
#102
CHƯƠNG 102
#103
CHƯƠNG 103
#104
CHƯƠNG 104
#105
CHƯƠNG 105
#106
CHƯƠNG 106
#107
CHƯƠNG 107
#108
CHƯƠNG 108
#109
CHƯƠNG 109
#110
CHƯƠNG 110
#111
CHƯƠNG 111
#112
CHƯƠNG 112
#113
CHƯƠNG 113
#114
CHƯƠNG 114
#115
CHƯƠNG 115
#116
CHƯƠNG 116
#117
CHƯƠNG 117
#118
CHƯƠNG 118
#119
CHƯƠNG 119
#120
CHƯƠNG 120
#121
CHƯƠNG 121
#122
CHƯƠNG 122
#123
CHƯƠNG 123
#124
CHƯƠNG 124
#125
CHƯƠNG 125
#126
CHƯƠNG 126
#127
CHƯƠNG 127
#128
CHƯƠNG 128
#129
CHƯƠNG 129
#130
CHƯƠNG 130
#131
CHƯƠNG 131
#132
CHƯƠNG 132
#133
CHƯƠNG 133
#134
CHƯƠNG 134
#135
CHƯƠNG 135
#136
CHƯƠNG 136
#137
CHƯƠNG 137
#138
CHƯƠNG 138
#139
CHƯƠNG 139
#140
CHƯƠNG 140
#141
CHƯƠNG 141
#142
CHƯƠNG 142
#143
CHƯƠNG 143
#144
CHƯƠNG 144
#145
CHƯƠNG 145
#146
CHƯƠNG 146
#147
Chương 147
#148
CHƯƠNG 148
#149
CHƯƠNG 149
#150
CHƯƠNG 150
#151
CHƯƠNG 151
#152
CHƯƠNG 152
#153
CHƯƠNG 153
#154
CHƯƠNG 154
#155
CHƯƠNG 155
#156
CHƯƠNG 156
#157
CHƯƠNG 157
#158
CHƯƠNG 158
#159
CHƯƠNG 159
#160
CHƯƠNG 160
#161
CHƯƠNG 161
#162
CHƯƠNG 162
#163
CHƯƠNG 163
#164
CHƯƠNG 164
#165
CHƯƠNG 165
#166
CHƯƠNG 166
#167
CHƯƠNG 167
#168
CHƯƠNG 168
#169
CHƯƠNG 169
#170
CHƯƠNG 170
#171
CHƯƠNG 171
#172
CHƯƠNG 172
#173
CHƯƠNG 173
#174
CHƯƠNG 174
#175
CHƯƠNG 175
#176
CHƯƠNG 176
#177
CHƯƠNG 177
#178
CHƯƠNG 178
#179
CHƯƠNG 179
#180
CHƯƠNG 180
#181
CHƯƠNG 181
#182
CHƯƠNG 182
#183
CHƯƠNG 183
#184
CHƯƠNG 184
#185
CHƯƠNG 185
#186
CHƯƠNG 186
#187
CHƯƠNG 187
#188
CHƯƠNG 188
#189
CHƯƠNG 189
#190
CHƯƠNG 190
#191
CHƯƠNG 191
#192
CHƯƠNG 192
#193
CHƯƠNG 193
#194
CHƯƠNG 194
#195
CHƯƠNG 195
#196
CHƯƠNG 196
#197
CHƯƠNG 197
#198
CHƯƠNG 198
#199
CHƯƠNG 199
#200
CHƯƠNG 200
#201
CHƯƠNG 201
#202
CHƯƠNG 202
#203
CHƯƠNG 203
#204
CHƯƠNG 204
#205
CHƯƠNG 205
#206
CHƯƠNG 206
#207
CHƯƠNG 207
#208
CHƯƠNG 208
#209
CHƯƠNG 209
#210
CHƯƠNG 210
#211
CHƯƠNG 211
#212
CHƯƠNG 212
#213
CHƯƠNG 213
#214
CHƯƠNG 214
#215
CHƯƠNG 215
#216
CHƯƠNG 216
#217
CHƯƠNG 217
#218
CHƯƠNG 218
#219
CHƯƠNG 219
#220
CHƯƠNG 220
#221
CHƯƠNG 221
#222
CHƯƠNG 222
#223
CHƯƠNG 223
#224
CHƯƠNG 224
#225
CHƯƠNG 225
#226
CHƯƠNG 226
#227
CHƯƠNG 227
#228
CHƯƠNG 228
#229
CHƯƠNG 229
#230
CHƯƠNG 230
#231
CHƯƠNG 231
#232
CHƯƠNG 232
#233
CHƯƠNG 233
#234
CHƯƠNG 234
#235
CHƯƠNG 235
#236
CHƯƠNG 236
#237
CHƯƠNG 237
#238
CHƯƠNG 238
#239
CHƯƠNG 239
#240
CHƯƠNG 240
#241
CHƯƠNG 241
#242
CHƯƠNG 242
#243
CHƯƠNG 243
#244
CHƯƠNG 244
#245
CHƯƠNG 245
#246
CHƯƠNG 246
#247
CHƯƠNG 247
#248
CHƯƠNG 248
#249
CHƯƠNG 249
#250
CHƯƠNG 250
#251
CHƯƠNG 251
#252
CHƯƠNG 252
#253
CHƯƠNG 253
#254
CHƯƠNG 254
#255
CHƯƠNG 255
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!