Mọi người đều cả kinh thất sắc. Quân đã tạo ra kiếm khí là một trong những đặc trưng của kiếm thuật bậc cao. Từ Thiên Thủ đến Kiếm Khí là bước đại nhảy vọt. Tất nhiên, luồng kiếm khí vừa rồi so với với các cao thủ thực sự trên thuyền thì hãy còn quá yếu ớt, nhưng điều quan trọng nằm ở chỗ không một ai trong số tất cả những người này từng tạo ra được kiếm khí khi đang ở trong không gian ba chiều. Kiếm khí là sản phẩm của không gian bốn chiều. Kiếm khí vừa nãy có lực phá hoại dài đến ba trăm mét, chiều rộng hai mươi mét, dư lực vươn xa đến một cây số, quả là kinh người.
Nhiệt độ thanh kiếm nhanh chóng giảm thấp, Quân quỵ ngã ra sàn nhà. Anh đã tiệm cận ngưỡng của cái chết và thanh kiếm của anh cũng vậy. Nhát chém vừa rồi đã thiêu đốt hầu như toàn bộ năng lượng của người lẫn kiếm, chỉ để lại một một mẩu rất nhỏ. Chính mẩu ấy đã hồi sinh con người anh và duy trì sự tồn tại của thanh kiếm. Đó là xảo thuật, nhưng là một xảo thuật đòi hỏi lòng gan dạ, kỹ năng dùng kiếm siêu hạng và cả sự tính toán đầy thông minh. Adem buột miệng, cất tiếng trầm trồ. Xendai trừng mắt nhìn ông ta. Viên quản gia nhận ra mình lỡ lời, bèn im bặt.
Con thuyền rên lên một tiếng. Nó khẽ rùng mình, vết thủng trên thân thuyền bắt đầu liền lại tựa như các Kiếm Sĩ đang tự chữa trị cho bản thân. Alice thốt lên đầy kinh sợ:
- Con thuyền này là một sinh vật sống.
Xendai cười nhạt:
- Ban đầu nó là một con thuyền, sau đó ta đã bơm cho nó các tế bào sự sống khiến nó trở thành một sinh vật có cảm xúc.
- Chuyện ấy mà cũng có thể làm được sao?
- Có gì đâu mà không làm được? Ta đã làm điều tương tự với Hỏa Ngọc. Nhưng với những sinh vật có nguồn gốc vật thể thì chúng không thể phát triển lên mức độ nhận thức và lý trí mà chỉ dừng lại ở mức độ cảm xúc đơn giản và bộc phát giống như đứa trẻ con ba, bốn tuổi.
Alice khen ngợi một cách thật lòng:
- Thật là kỳ diệu.
Xendai than:
- Với tất cả những điều kỳ diệu mà ta đã làm được, cô vẫn không chịu yêu ta. Vì sao vậy Alice?
- Tình yêu không xuất phát từ tài năng và địa vị mà là cảm xúc, ông Xendai ạ. Tôi không có cảm xúc nào với ông. Tôi khâm phục ông nhưng không yêu ông. Ông đứng ở vị trí cao quá tôi không thể nào kết nối bản thân mình với ông được. Quân thì khác. Tôi yêu anh ấy và anh ấy cũng yêu tôi.
- Hắn có thể là một kẻ si tình nhưng cũng đồng thời là một kẻ trăng hoa. Bản chất của hắn như một con bướm đi săn tìm những bông hoa đẹp. Ngoài cô ra, hắn còn yêu vài người nữa. Ngay cả lúc đi tìm cô, hắn cũng đang tay trong tay với một cô gái khác.
Alice nhìn Quân một cách chán nản:
- Về mặt này, anh ấy quả thật xấu xa.
- Ta chung tình hơn hắn nhiều, Alice.
- Nhưng ông không yêu tôi.
- Ta yêu cô chứ.
- Thật ư? Hãy thành thực trả lời tôi, liệu ông có dám vì tôi mà vứt bỏ tất cả, kể cả mạng sống hay không? Liệu ông có vì tôi mà nhảy vào biển lửa, chấp nhận bị người khác đánh đập, chịu đựng sự khinh thường và nhục nhã hay không?
- Ta là Xendai, không ai có thể khinh thường ta.
- Đó là một trường hợp giả định.
- Giả định đó không thực tế.
- Lòng kiêu hãnh của ông lớn đến mức ông còn không thể cân nhắc một giả định không có thật thì làm sao dám hy sinh vì tôi? Xendai, ông chỉ xem tôi như một món đồ trang sức mà ông dùng một thời gian sẽ chán mà thôi.
Xendai ngẫm nghĩ một lúc rồi mỉm cười.
- Có lẽ vậy.
Vẫn ngồi yên trên ghế, hắn chậm rãi giơ cao bàn tay. Bàn tay của Xendai phát ra luồng sáng vàng chói lọi. Các mẩu tro bụi của con rùa lúc này đã bay xa đến tận nơi nào, theo cái giơ tay ấy bắt đầu dồn dập quay ngược trở lại, tụ thành hình, dần dần tái tạo cơ thể con rùa chẳng khác gì nguyên gốc ban đầu. Nó giơ hai cái càng lên như muốn gửi lời cảm ơn tới chủ nhân.
Quân lắp bắp:
- Thuật cải tử hoàn sinh.
Adem cười bảo:
- Không phải, đây là kỹ năng quay ngược thời gian mà chỉ những người nắm vững chiều không gian thứ tư mới có thể áp dụng được.
- Vậy thì … các người chính là Chúa rồi.
- So sánh như vậy cũng không sai. Thuyền chủ chính là Chúa còn chúng ta là các vị thánh thần theo hầu ngài. Thuyền chủ đã tạo ra loài người theo hình dạng của ngài. Ngài đã tạo ra cánh Cổng Vũ Trụ và ban cho loài người thứ vũ khí duy nhất cho phép đánh thắng ác quỷ. Vì ngài là Chúa nên ngài sẽ giữ lời hứa với con người.
Xendai cảm thấy lời nói của Adem câu nào cũng khen ngợi mình mà lại đẩy mình vào thế phải thả cho Quân và Alice rời đi. Hắn ngẩng đầu cười rộ.
- Làm sao ta lại không giữ lời hứa được? Quân, ngươi giỏi lắm, đã nghĩ ra cách chiến thắng con cua của ta, nhưng nếu không có lời chỉ bảo của Adem thì ngươi vĩnh viễn không thành công được đâu. Ta cho phép ngươi rời đi cùng người con gái ngươi yêu. Ta cũng muốn tặng ngươi một món quà, ngươi muốn ta tặng quà gì?
Quân quay sang nhìn Alice, trong lòng diễn ra cuộc đấu tranh nội tâm vô cùng ghê gớm.
Ước muốn lớn lao của anh là xóa bỏ đi chất độc của con rắn để có điều kiện quay trở lại với Alice, sống cuộc đời vô lo vô nghĩ. Nhưng như vậy thì anh sẽ không được làm Kiếm Sĩ nữa, ước muốn giải phóng loài người cũng trở nên dở dang.
Alice hiểu nỗi lòng của Quân, liền bảo:
- Anh đừng bận lòng vì em.
Quân cúi đầu trước Xendai, cầu xin:
- Thiên Hà Thuyền Chủ, xin hãy giúp cho Alice miễn nhiễm với khí độc trong con người tôi.
Xendai lắc đầu:
- Con cáo nhỏ này, sao mà khôn quá vậy? Ngươi không đành lòng hy sinh tư cách Kiếm Sĩ nhưng vẫn muốn có Alice nên đã nhờ ta can thiệp. Quên mất ta với ngươi cùng tranh nhau một cô gái rồi sao? Yêu cầu ấy ta không đáp ứng được. Ta không thể để các ngươi hạnh phúc bên nhau. Thay vào đó, ta ban cho các ngươi sự kết nối vĩnh hằng. Từ nay, hai người các người sẽ luôn biết người kia đang ở đâu. Như thế các ngươi sẽ không bao giờ lạc mất nhau nữa. Thêm vào đó, ta cũng ban cho các ngươi đặc quyền bất tử. Đây là đặc quyền ta chưa từng ban cho ai. Chỉ cần một trong hai người còn sống thì không một sức mạnh nào trên đời này, trừ chính bản thân ta, có thể tiêu diệt được người còn lại. Nhất định phải giết cả hai người một lúc mới được.
Theo lời nói rền vang ấy, Xendai xòe bàn tay, phát ra ánh sáng vàng rực rỡ. Quân và Alice cùng bị nhấc bổng lên cao, họ cảm nhận một sự kết nối lạ kỳ với người kia, giống như trái tim của họ đang đập chung một nhịp. Đó là sự thật. Từ nay họ có hai trái tim, một trái tim nằm trong lồng ngực của chính họ còn trái tim còn lại nằm trong lồng ngực của người kia. Chừng nào một trong hai trái tim còn đập thì họ vẫn còn sống. Nhờ trái tim ấy mà họ có thể cảm nhận được vị trí chính xác của đối phương mà không cần nhìn hay tìm kiếm. Chỉ vậy thôi, sự kết nối linh thiêng đã được hình thành. Sức mạnh của Xendai quả là vĩ đại.
Quân và Alice từ tạ Xendai. Lúc chia tay Adem, Quân cảm thấy nỗi buồn dâng lên tràn ngập khiến anh muốn khóc. Trong hai năm qua, người quản gia lịch thiệp này đã giúp anh rất nhiều.
Adem an ủi anh:
- Đừng buồn, biết đâu một ngày nào đó gặp lại. Tiện đây tôi cũng có món quà tặng cho anh.
Người quản gia đưa cho Quân một bộ quần áo:
- Tôi đã tự tay làm nên bộ quần áo này. Nó được dệt bằng các sợi tơ Hỏa Ngọc. Chỉ việc ném lên người, tự khắc nó sẽ điều chỉnh cho ăn khớp với cơ thể. Nó không thể bảo vệ cho anh, nhưng ít nhất khi anh tự thiêu mình, nó sẽ không bốc cháy khiến cho anh không còn quần áo để mặc.
Quân xúc động nói:
- Cảm ơn Adem. Đừng quên chúng tôi nhé.
Quân cùng Alice rời khỏi Thiên Hà Thuyền. Con thuyền bắn mười hai phát đạn tạm biệt rồi đột ngột biến mất ngay trước mắt họ mà không hề có dấu hiệu báo trước. Trong lòng Quân cảm khái không biết thế nào mà kể. Anh đã được gặp những người có thể xem là đỉnh cao thực sự của vũ trụ. Nếu không sống cùng với họ chắc anh không dám tin rằng trên đời này lại có những nhân vật kỳ vĩ như vậy. Trình độ phát triển của họ vượt qua nhân loại rất xa. Ngay cả Chủng Tộc Cuối Cùng so với họ cũng chẳng khác gì bụi cỏ.
Quân dẫn Alice trở về Cổng Vũ Trụ. Alice vẫn mang theo Đại Hỏa Ngọc nên có thể tiến nhập Cổng Vũ Trụ mà không bị năng lượng bên trong hủy diệt. Từ đây, Quân gọi Ác Kiếm, dùng thanh kiếm này mở lối tắt dẫn đến Soái hạm Alice lúc đó vẫn đang trôi nổi vô định.
Hai năm đã trôi qua, những người trên phi thuyền vẫn bị vây khốn trong đầm lầy năng lượng đậm đặc. Nhờ được Hỏa Ngọc bảo vệ mà họ vẫn sống, nhưng cũng không thể thoát ra khỏi cái mê cung đang giam cầm họ. Từ đó họ rơi vào một trạng thái đặc biệt gọi là “ngủ nóng”: trí não họ quá mệt mỏi với trạng thái đứng yên một chỗ trường kỳ nên đã tự ngắt mạch để tránh hóa điên. Khi Quân trở về thuyền, ngoại trừ Đại Đoàn Trưởng Kean và mấy chục nghìn robot có cơ chế vận hành đặc biệt, còn lại tất cả các thành viên là con người đều đang chìm sâu vào trong giấc ngủ. Kean thấy Quân, gương mặt robot nở nụ cười.
- Vũ Đế đã về.
Quân cũng cảm thấy xúc động:
- Ta đây. Mau trở về Urusula.
- Urusula đi đằng nào, thưa Vũ Đế? Chúng tôi hoàn toàn lạc lối.
- Ta biết đường, ta sẽ phụ trách phương hướng.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!