Quân chống kiếm đứng dậy, đợi vài giây cho cơ thể phục hồi. Lần này anh chuyển sang cách đánh từ xa. Ác Kiếm hóa thành vài trăm sợi tơ, mỗi sợi tơ lại chia một đường bắn tới, tốc độ siêu vượt âm. Con cua dùng kiếm chặn được hết. Quân hét lớn, thu kiếm về thể cơ bản như trước, đầu kiếm vẽ liên tiếp mười bông hoa nhỏ, sử chiêu Thập Tiễn Xuyên Tâm. Chiêu này đủ sức hủy diệt cả một phi thuyền cỡ lớn như tàu Vận Mệnh, bây giờ đem ra áp dụng trong căn phòng này, tưởng chừng có phần dùng dao mổ trâu đi giết gà. Nhân kiếm cùng lao đi. Con cua bổ một đường kiếm theo chiều dọc, trước tiên phá tan Ác Kiếm, sau đó gần như chém cơ thể Quân đứt làm hai nửa. Quân nằm ngửa ra sàn tàu, máu chảy lênh láng. Vết thương quá nặng, Ác Kiếm bị tổn hại, cái chết đã ở rất gần.
Anh nhìn lên trần nhà, đôi mắt dần trở nên mờ đục. Một đời Kiếm Sĩ anh hùng, đã từng chiến thắng không biết bao nhiêu kẻ địch lừng lẫy, chỉ trong mười năm ngắn ngủi đã xây dựng nên thanh danh chấn động vũ trụ, vậy mà hôm nay lại chết tức tưởi dưới càng cua. Chuyện này vừa đáng buồn, vừa nực cười, vừa nhục nhã. Thật không sao nuốt trôi được.
Alice bước vào, mái tóc vàng tung bay. Cô đẹp như một nữ thần, vẻ cao quý, thuần khiết không gì sánh được. Xendai thấy cô, gương mặt đang ngạo nghễ bỗng biến đổi, trở nên phân vân và kém tự tin. Alice đến bên cạnh Quân, đôi mắt xanh hoen lệ. Cô quỳ xuống, dùng năng lực kỳ diệu của mình định cứu chữa cho anh. Nhưng vết chém của con cua ngăn cản quá trình tái tạo, lấy sức mình cô không chữa được. Cô liền xòe tay về phía con cua, hút tinh lực của nó truyền ngược lại cho Quân. Xendai nhíu mày. Hắn có thể chặn hành động này một cách dễ dàng nhưng sau một lúc do dự, hắn quyết định không can thiệp. Nguồn tinh lực của con cua, không rõ chính bản thân nó hay từ cây kiếm mà nó cầm, vô cùng mạnh mẽ, áp chế được vết chém. Vết thương dần thu hẹp lại, Quân tỉnh ra. Thấy Alice, anh nở một nụ cười khó khăn:
- Cuối cùng anh cũng được gặp lại em.
Hơi thở của Quân mang theo khí độc làm rối loạn hệ thần kinh của Alice. Cô không dám ôm anh, chỉ có thể ngồi cách ra một khoảng. Nước mắt cô lăn dài trên gương mặt xinh đẹp. Cô nói:
- Anh đến đây làm gì? Mau đi đi thôi.
- Anh thấy hắn vuốt tóc em. Chỉ cần thế là đủ để khiến anh từ bỏ tất cả.
- Anh thật ngốc nghếch. Điều đó thì có quan trọng gì đâu? Em đã ở trên thuyền này gần mười năm, số phận đã định rồi.
- Nhưng em vẫn chưa đồng ý hắn ta.
Alice quay sang nhìn Xendai, đôi mắt tối lại:
- Vào ngày em quan hệ với hắn, tất cả những người tình cũ của em đều sẽ chết. Anh là người đàn ông duy nhất trong cuộc đời em. Em rất yêu anh. Đó chính là lý do em nhất quyết không đồng ý.
Quân kinh hãi nói:
- Điều đó sao có thể xảy ra được?
- Người này cùng tất cả các gia nhân và sinh vật cảnh của hắn đều đã khai mở được chiều không gian thứ tư. Quyền năng của hắn vô cùng vô tận. Hắn có thể giết anh ở khoảng cách hàng triệu triệu năm ánh sáng. Hắn có thể giết anh thông qua dấu vết anh lưu lại trên cơ thể em. Em không biết hắn làm điều đó bằng cách nào nhưng hắn thực sự đáng sợ.
- Vậy ra trong suốt mười năm qua em đã kiên trì bảo vệ anh. Anh biết làm gì để cảm ơn em đây, Alice?
- Sao anh xa cách như vậy? Em cần anh cảm ơn em sao?
- Anh sẽ tìm mọi cách để trả tự do cho em. Chỉ cần đánh bại được con cua này, nhưng làm thế nào đánh bại được nó đây?
- Anh không thể đánh bại được nó. Nó đã khai mở được chiều không gian thứ tư. Nó biết trước anh sẽ làm gì và nó có thể huy động sức mạnh của vũ trụ để tự vệ lẫn phản kích. Nó chỉ là một con cua nhưng là con cua sống trong một thế giới cao cấp hơn chúng ta rất nhiều. Hãy hình dung một cái cây khổng lồ với một người nhỏ bé có cây rìu. Chiều cao của cây vượt trội con người nhưng cây lại không thể di chuyển được và đành phải để mặc cho người chặt đổ. Đó chính là câu chuyện giữa con cua này với chúng ta. Trong thế giới của nó, nó có thể di chuyển còn chúng ta thì không.
- Vậy phải làm sao đây? Làm sao để khai mở chiều không gian thứ tư?
- Em không biết. Đó là bí mật nội bộ của những thành viên trong Thiên Hà Thuyền. Chúng không tiết lộ bí mật ấy cho ai. Ngay cả em đi nữa.
Xendai nói:
- Em đồng ý làm vợ ta, ta sẽ truyền bí mật ấy cho em.
Alice hỏi lại:
- Vậy Quân thì sao?
- Hắn sẽ chết.
- Nhưng tại sao? Anh ấy nào có làm hại gì ông?
- Hắn đã làm ô nhục vợ ta và biến ta thành kẻ ăn đồ thừa. Điều đó không thể chấp nhận được.
- Nếu ông căm ghét Quân đến vậy sao ông không giết anh ấy ngay tại đây và ngay lúc này?
- Vì hắn là kẻ vô tội.
- Tôi không hiểu.
- Có gì đâu mà không hiểu. Trước khi ta ngủ với em thì hắn vô tội nhưng sau khi ta ngủ với em thì hắn có tội. Ta giết người có tội chứ không giết người vô tội.
Quân và Alice nhìn nhau, cảm thấy con người này có cách suy nghĩ thật kỳ lạ. Có lẽ hắn là người xuất thân từ một nền văn minh cổ xưa nên quan niệm sống có nhiều điểm khác thường.
Quân xuất Ác Kiếm ra, nói:
- Alice, anh sẽ không từ bỏ. Em tránh ra để anh đấu với con cua này lần nữa xem sao.
Alice không cản được Quân, đành đứng tránh sang một bên.
Quân bổ thanh kiếm lên người con cua, kết quả vẫn y như cũ. Anh ngã quỵ xuống, để cơ thể nghỉ ngơi một thời gian, rồi lại thử lại. Cứ như thế, hai năm trôi qua.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!