- Thanh kiếm xuất phát từ sáu viên ngọc. Phải có đủ sáu viên mới tạo thành Hỏa Kiếm. Lấy bộ ngọc về đây cho ta và giết thằng con người ấy đi.
Thật không hổ danh robot siêu đẳng, chỉ trong chớp mắt đã phân tích chính xác tình hình và đưa ra được phương án tác chiến hợp lý. A10 triệu dĩ nhiên cũng đã nhìn ra vấn đề, nó gật đầu một cái tỏ vẻ đã hiểu, một lần nữa vọt tới, định cướp ngọc trên tay đối phương. Nhưng lúc này tám Kiếm Sĩ còn lại đã chuẩn bị sẵn sàng, họ cùng nhau lao đến vây chặt lấy A10 triệu, lấy thế chín người đánh một. Chín thanh kiếm màu đỏ tạo thành một hàng rào năng lượng vây chặt A10 triệu làm nó cảm thấy chật chội bức bối, dù loay hoay thế nào cũng không tìm thấy khe hở để phản công. Những thanh Hỏa Kiếm càng đánh lâu càng phát huy ưu thế. Nguồn năng lượng của chúng nóng bỏng cực độ, người bình thường đứng cách xa mười mét cũng có thể bị thiêu cháy, chỉ có robot Chủng Tộc Cuối Cùng dựa vào hợp kim lạnh mới có thể bình tĩnh chống đỡ, nhưng theo thời gian, hỏa nhiệt bắt đầu thẩm thấu lên hợp kim, khiến hợp kim bị nóng lên, có dấu hiệu rạn nứt. Quá trình trao đổi năng lượng bên trong cơ thể robot bị đứt đoạn, tốc độ phản xạ chậm lại. Cứ như thế này thì thất bại là điều tất yếu. Nhưng các robot thuộc Chủng Tộc Cuối Cùng sao có thể chịu thua một cách dễ dàng như vậy? Hai mắt của A10 triệu chớp lên, phát ra một tia sáng cực gắt giống như đèn pha chiếu thẳng vào mắt các Kiếm Sĩ đứng gần khiến họ có cảm giác như mình đang bị mù tạm thời. Thanh kiếm trong tay của họ trong phút chốc đã trở nên xiên xẹo như gà con lạc mẹ. A10 nhân cơ hội ấy xòe tay, lần lượt bắn ra mười tia điện sét làm các Kiếm Sĩ cháy xém, may nhờ có Hỏa Kiếm hộ thể nên mới không chết tại chỗ. Con robot chộp lấy tay của Angelie Fiard là một trong hai nữ Kiếm Sĩ, định tước ngọc, nhưng sáu viên ngọc liên kết lại với nhau tạo thành lực kháng cự rất mạnh. Michael Kors chưa bị mù dở như những người khác, thấy cơ hội đã đến, liền chém một phát dứt khoát khiến cánh tay của A10 đứt phăng, nguồn năng lượng từ Hỏa Kiếm bám chặt quanh miệng vết thương làm hợp kim lạnh tan chảy với tốc độ mắt thường cũng thấy được.
A10 triệu không cảm thấy đau đớn chút nào, tuy nhiên lòng tự hào của nó đã bị tổn hại sâu sắc. Nó gầm lên một tiếng khiến cả đất trời cùng chấn động, hai mắt phối hợp cùng với cánh tay còn lại liên tục phóng ra các tia điện sét có năng lực sát thương rất mạnh khiến cho các Kiếm Sĩ thất điên bát đảo, toàn thân bị thiêu đốt mấy lần, vết thương mới chồng chất lên vết thương cũ khiến tế bào tái tạo không kịp. Biết rằng ở lại nữa tất chết, cả chín Kiếm Sĩ cùng bay vọt lên trời, chia ra chín hướng bỏ trốn.
A5 triệu hất hàm. Chín con robot lành lặn chia nhau ra đuổi theo, chỉ để lại A10 triệu ở lại cùng thủ lĩnh. Vết thương của A10 triệu khá nặng, muốn khôi phục hoàn toàn phần bị thương cần tối thiểu ba ngày, tạm thời không nên tiếp tục tham gia chiến đấu.
Angelie lúc nãy chỉ chút nữa đã bị tước vũ khí, làn da trắng hồng bị điện sét thiêu cháy thành da đen, bỏng xót vô cùng. Cô cầm kiếm trên tay, bay ngang qua bầu trời, phía sau là một con robot truy đuổi không ngừng. Sở dĩ cô có thể bay được đều là nhờ Hỏa Kiếm. Mỗi khi muốn bay, chỉ cần chĩa kiếm lên bầu trời và xoay mũi kiếm tạo thành một vòng tròn nhỏ giống như xoáy nước, nguồn năng lượng từ thanh kiếm sẽ hút kiếm chủ bay theo nó. Đây cũng là cơ chế giúp các Kiếm Sĩ có thể tấn công đối phương ở khoảng cách xa với tốc độ cực nhanh. Họ chĩa mũi kiếm về kẻ địch và xoay tròn đầu kiếm, thanh kiếm sẽ bắn về phía trước, nhanh đến mức không tưởng, kéo theo Kiếm Sĩ đằng sau. Việc phối hợp người với kiếm phải hết sức thành thục nếu không sẽ bị ngã lăn lóc và trở thành trò cười cho kẻ địch.
Tốc độ của Angelie đã nhanh lắm rồi mà con robot đằng sau còn nhanh hơn gấp rưỡi, khoảng cách giữa hai bên càng lúc càng thu hẹp lại, chẳng mấy chốc chỉ còn cách nhau chừng một gang tay. Angelie sợ hãi, vội thu kiếm lại và thả mình rơi xuống đất từ độ cao một trăm mét. Miễn còn Hỏa Kiếm bên mình thì cô sẽ không thiệt mạng vì cú rơi khủng khiếp ấy. Angelia rơi trúng một cái hồ nước rất lớn làm nước bắn lên tung tóe. Cô nghe thấy một tiếng hét đầy giận giữ:
- Không!
Trước mắt cô hiện lên một thằng bé người châu Á chừng mười ba tuổi. Nó còn bé mà đã cao như người lớn, cơ thể gày gò toàn xương. Nó đang cởi trần, người đứng ở bên hồ, hai chân ngập nước đến tận đùi. Gương mặt nó tràn đầy vẻ bất mãn và thất vọng:
- Hỏng rồi, tốn bao nhiêu công lại hỏng rồi.
Angelia nào có thời gian để hỏi xem thằng bé đang tức chuyện gì? Cô lóp ngóp bò lên bờ, ra sức chạy trốn. Thằng bé chạy theo, gào khản giọng:
- Bà chị đền cho em con cá đi.
Angelie hỏi:
- Cá nào?
- Cá rồng vàng. Em đã dụ suốt năm ngày nó mới lại ăn mồi. Đúng lúc sắp tóm được thì bà chị lại phá bĩnh làm con cá chạy mất rồi. Mồi đắt lắm, không biết đâu. Đền mau.
Angelie chợt nhận ra rằng đây là hồ Thủy Tề, hồ nước ngọt nhân tạo lớn nhất sao Hỏa, dùng để cấp nước cho toàn bộ mười triệu người dân thành phố Tiểu Trái Đất. Trong hồ thả nhiều loại cá, người dân được quyền đánh bắt hầu hết các loài cá với mục đích ăn uống hoặc giải trí, trừ một loại cá duy nhất là cá rồng vàng vì nó cực kỳ quý hiếm và khó sinh sản. Nghe nói cả hồ chỉ còn lại một cá thể duy nhất mà thôi. Nếu con này mà chết thì toàn bộ giống loài sẽ tuyệt chủng. Chính vì mức độ nguy cấp như vậy nên chính quyền ban hành nghiêm lệnh cấm câu cá rồng vàng. Nhưng thường cái nào càng hiếm càng quý, càng cấm càng bị khao khát. Có những kẻ giàu có sẵn sàng trả hàng triệu krun – tiền sao Hỏa – để sở hữu con cá này. Dĩ nhiên có người trả giá thì tất có người liều mạng. Thằng bé này hóa ra là một tay câu cá trộm.
Angelie cũng gào lên:
- Mày phạm luật còn dám đòi tiền à?
- Không trả tiền đừng hòng chạy thoát.
Angelie nghe vậy mà tức nổ đom đóm mắt. Đường đường là một Kiếm Sĩ lừng danh sao Hỏa lại bị một thằng nhóc con đuổi chạy tóe khói, nếu không phải trên đầu cô có con robot đang bám riết thì không đời nào cô tha thứ cho thằng bé tội hỗn láo. Đúng lúc còn đang thở hổn hển, con robot được ký hiệu là A9.006.201 đã đáp xuống chặn đầu cô. Thằng bé vừa nhìn thấy robot đã sững người lại, cơn giận lập tức trôi ngược lại trong bụng. Nó nói, gần như thì thào:
- Chủng Tộc Cuối Cùng? Chúng đã đến rồi à?
Angelie hét lên:
- Mày cứ lẵng nhẵng làm phiền nên tao mới không chạy được.
Thằng bé nhìn sáu viên ngọc đang quay quay trên cổ tay của Angelie tựa như những vệ tinh quay quanh sao chủ, trong thoáng chốc đã hiểu ra:
- Chị là … Kiếm Sĩ à? Angelie?
- Mày biết chị sao?
- Cả Tiểu Trái Đất mười triệu người chỉ có chín Kiếm Sĩ, trong chín Kiếm Sĩ chỉ có hai phụ nữ, trong hai phụ nữ chỉ có một cô gái trẻ đẹp, người ấy tên là Angelie Fiard.
Angelie được con trai khen, trong bụng đang tức giận bỗng nhiên nảy sinh cảm giác thích thú và tự hào:
- Ồ, hóa ra ai cũng công nhận mình xinh đẹp. Em trai tên là gì?
Giọng của cô ngọt ngào hẳn lên. Thằng bé đáp:
- Đỗ Viết Quân. Chị ở lại giữ chân nó nhé, đừng làm phiền em. Em đi đây.
- Mày …
Thằng bé ra sức chạy về phía ngọn núi gần đó. Angelie tức giận nhìn theo, thấy xa xa có một cái hang nhỏ, lúc ấy mới nghĩ ra rằng bên trong dãy núi bao lấy hồ Thủy Tề chằng chịt hang động, có những cái hang dài đến vài chục cây số, cho đến nay vẫn chưa ai khám phá hết được. Nhiều người xem đây là nơi trốn tự nhiên trong trường hợp bị tấn công. Nếu chạy được vào trong hang rất có khả năng cắt đuôi được con robot này. Thế là cô hớt hải chạy theo. Trước đây là cô chạy, nó đuổi, còn bây giờ tình thế đã đảo ngược.
Quân ngoái đầu lại, thấy Angelie chạy theo mình, cơn tức lại nổi lên:
- Con mụ quái thai, sao toàn hãm hại người khác thế này.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!