- Khá lắm Daniel. Ngươi nghĩ rằng ta không dám giết ngươi ư?
- Một thằng khốn nạn thì ngại gì việc giết bố nó.
- Câm mồm.
Bàn tay của Quân khẽ run lên.
Vì một chút hư vinh mà rơi vào cảnh trói buộc ngàn năm. Thật là một tính toán sai lầm. Biết thế lúc ấy khéo léo từ chối thì bây giờ đã không tiến thoái lưỡng nan như vậy.
Daniel đọc được suy nghĩ của Quân, cười lớn.
Lão có kim bài miễn tử, còn sợ gì nữa?
- Con trai ta, nếu con cứ chần chờ ở đây, ta sợ rằng hai cô bạn gái của con sẽ không qua khỏi.
Quân giật mình:
- Ngươi đang nói gì vậy?
- Ta đem hiến tế chúng cho thần rắn rồi. Giờ này không biết sống chết thế nào.
- Ngươi giam giữ hai nàng ở đâu?
- Trong cái hang nơi mày từng giết thủy tổ của Sát Thần Xà. Chắc mày nhớ chỗ ấy lắm.
Quân tóm lấy Daniel, lao đi. Màu đỏ của kiếm Tiểu Ca như nét bút vẽ trên bầu trời.
Trong lòng anh vô cùng hoảng hốt. Alice và Angelie, ai trong số hai người chết anh cũng không tha thứ được cho bản thân.
Anh đến đây là để cứu họ, cứu không được thì chiến dịch lần này thất bại. Có bắt được Daniel cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
Dọc đường, anh lùng tìm trên người Daniel, lấy được hai viên Đại Hỏa Ngọc, liền cất vào trong túi áo. Bây giờ anh đã có bốn viên, chỉ cần lấy được hai viên từ A1 nữa là gọi được Hỏa Ngọc Đế Kiếm. Anh chưa dùng được thanh kiếm ấy, nhưng cứ giữ lấy bên mình, biết đâu sau này lại tìm ra cách.
Xa xa, anh đã nhìn thấy Alice và Angelie bị trói chặt trên hai mỏm đá, mỗi mỏm cách nhau một trăm mét. Mỏm đá nằm ở đỉnh núi, từ trên nhìn xuống chỉ thấy rừng cây trải dài mênh mông.
Từ dưới chân núi, một con rắn to lớn hơn nhiều lần so với con rồng-nước-trong-hang đang từ từ trườn lên từ chân núi. Ngọn núi cao mấy nghìn mét so với kích thước con rắn cũng chỉ như một quãng đường ngắn mà thôi. Cơ thể nó dài bốn trăm mét, vòng thân hơn hai chục người ôm mới vừa, cặp mắt phát ra ánh sáng xanh leo lét, mỗi lần trườn trên đá núi những hòn đá bị nghiền nát như cục bột.
Sức nặng đã như vậy, sức mạnh cũng thật khủng khiếp. Nó trườn theo đường thẳng, tốc độ xem chừng còn nhanh hơn vận động viên chạy nước rút. Lúc nãy mới thấy ở lưng chừng, bây giờ đã sắp chạm tới đỉnh. Alice và Angelie nhìn thấy con rắn trườn lên chỗ mình, sắc mặt cả hai đều trở nên nhợt nhạt.
Quân gấp rút ra lệnh cho Tiểu Ca bay nhanh hơn nữa. Lúc gần đến nơi, anh liền chỉ tay, Tiểu Ca hóa ba sợi tơ, xuyên thủng người con rắn. Nhưng da rắn dày quá, sức nó khỏe quá, ba sợi tơ kiếm chẳng khác gì muỗi đốt. Nó còn chẳng thèm nhìn lại, đầu quay sang phải hướng về mỏm đá đang treo Alice.
Thấy đòn vừa nãy không ăn thua, Quân liền hóa kiếm thành hình, cầm Tiểu Ca đâm một phát trúng ngay phần cổ của Sát Thần Xà. Kiếm xuyên ngập vào bên trong nhưng không tới được nơi yếu hại, phần cổ của con rắn thay vì bốc cháy và tan vỡ như da thịt của các sinh vật thông thường, lại thít vào và nhiễm chất độc ngược lại lên thanh kiếm.
Quân hoảng sợ, vội ném Daniel lên một mỏm đá gần đó, đoạn dùng hai tay cầm chuôi kiếm, cố hết sức mới rút được Tiểu Ca ra. Anh cảm nhận được thanh kiếm đang rên rỉ. Chất độc này vô cùng bất lợi cho thanh kiếm, có thể làm hủy hoại tâm trí và cắt đứt mối liên kết giữa kiếm chủ với Hỏa Kiếm.
Daniel cười ngất:
- DNA con rắn này tích hợp chuỗi DNA của Kiếm Ma, nhưng vì nó rất to lớn nên chất độc cũng đậm đặc gấp nhiều lần chất độc ở người. Mày so với nó chẳng khác gì con kiến.
Vết thương lớn trên cổ con rắn liền lại, chẳng mấy chốc đã lành lặn như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Quân trừng mắt nhìn cảnh tượng quái đản ấy, mồ hôi toát ra như tắm.
Con rắn này đáng sợ như vậy, làm sao tiêu diệt nổi nó đây?
Alice thúc giục Quân:
- Anh chạy đi. Đừng quan tâm tới em.
Quân nói lớn:
- Cứ bình tĩnh, nhất định anh sẽ cứu được em.
Sát Thần Xà thấy Quân cứ lải nhải mãi bên cạnh, lấy làm phiền lòng, bèn quay đầu sang mổ. Cú mổ ấy tựa như trời sập, trước mắt Quân chỉ thấy một màu đen tối, phần miệng của con rắn đập trúng ngực, trên người có bao nhiêu cái xương gãy hết, kinh mạch đứt đoạn. Máu chảy ồng ộc ra khỏi mũi, miệng, tai, thậm chí mắt cũng chảy máu. Người Quân văng ra xa mấy trăm mét rồi rơi xuống khu rừng dưới chân núi. Thật may Tiểu Ca một lần nữa cứu anh. Nguồn năng lượng dạt dào đổ vào người, tái tạo các cơ quan bị hủy hoại. Lúc gần chạm đất, trí óc anh phục hồi, tay bắt đầu cảm thấy có lực, bèn thúc giục thanh kiếm bay lên.
Trên người Quân lúc này không chỗ nào không có máu. Quần áo anh bị nhuộm thành màu đỏ trông rất đáng sợ. Đôi mắt anh mờ mịt, chân tay run lẩy bẩy như bị sốt rét, chỉ riêng ý chí vẫn kiên cường.
Con rắn bò đến chỗ Alice. Nó biết đây là kẻ thù số một của giống loài nó. Nó được con người tạo ra trong phòng thí nghiệm, nhưng bên trong chuỗi DNA được truyền lại từ ngàn xưa cũng đồng thời chứa đựng thông tin về những kẻ đã nhẫn tâm truy sát tổ tiên, cha ông nó, trong đầu nó như nghe thấy tiếng khóc ai oán của biết bao con rồng nước đã sinh ra trước nó từng chết trong đau đớn và sợ hãi. Trí óc của nó hiện lên hình ảnh những con bướm màu đen đậu chi chít lên thân xác của các con vật đồng loại, và cũng là những con bướm đen ấy cúi đầu trước vị nữ thần bảo trợ cho dòng họ nhà bướm. Chừng nào cô ta còn sống thì đàn bướm còn được bảo vệ. Chính vì thế mà cô ta phải chết. Cái chết của cô ta có thể chấm dứt cơn ác mộng đã đeo bám giống loài nó trong hàng thế kỷ.
Con rắn thè cái lưỡi chẻ đôi to bằng mấy cơ thể của Alice. Cùng với cái lưỡi ấy là khí độc làm tê liệt hệ thần kinh của mọi sinh vật ở gần. Alice chỉ có thể nhìn con rắn đang tiến về phía mình một cách trân trối. Bình thường cô mạnh mẽ bao nhiêu thì trước sinh vật khủng khiếp này lại yếu đuối, bất lực bấy nhiêu. Cô biết mình sẽ chết và cô chấp nhận số phận nghiệt ngã. Cô chỉ cầu mong mọi thứ kết thúc thật nhanh.
Từ trên trời cao, Điệp Tiên Tử bổ nhào xuống. Sức mạnh của con bướm khổng lồ có ba mươi cặp cánh này đủ khiến cho một con quái vật như Sát Thần Xà cũng phải khiếp sợ. Nó liền ngẩng đầu lên, trước tiên phun ra một lớp khí độc cực mạnh để phủ đầu đối phương, sau đó nhân cơ hội mà rướn người, tung cú đớp như trời sập. Điệp Tiên Tử dùng ba mươi cặp cánh siêu lớn thổi bay khí độc, sau đó dùng cặp móng vuốt sắc nhọn túm chặt đầu con rắn kéo lê trên vách núi. Đàn Bướm Đen Biến Hình nhân cơ hội ấy, ùa đến bám chi chít trên thân rắn. Con rắn thấy thế nguy, ra sức giãy dụa, mỗi lần giãy một phần vách núi lại tan vỡ, bướm đen chết đến cả nghìn con. Chỉ có điều số lượng bướm quá lớn, chúng cũng không sợ chết mà quyết giết con rắn bằng được. Số lượng bướm đen kéo đến càng lúc càng nhiều, sức mạnh tổng hợp lại vô cùng khủng khiếp, con rắn bắt đầu cảm thấy yếu sức.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!