- Xin phép cho tôi được nói thẳng. Thứ nhất, Tyler không cướp từ tay cô mà giành lại từ tay Bom Thần, chi tiết này tuy nhỏ nhưng cực kỳ quan trọng và không được đánh đồng với nhau. Đừng miêu tả anh ta như một kẻ phản diện xấu xa. Thứ hai, các phần thi thể của Chúa Tể Vũ Trụ chưa bao giờ là tài sản của Liên bang cả, cô Alice ạ. Chúng là vấn đề chung của toàn thể nhân loại, cho dù đang sống ở hành tinh nào chăng nữa. Năm xưa Liên bang có công tham gia tiêu diệt Chúa Tể Vũ Trụ nên đã tự ý tịch thu sáu phần thi thể của hắn, hành động này thuần túy dựa trên sức mạnh và tình hình đặc thù lúc đó chứ chưa hề hỏi han ý kiến của ai. Ít nhất người dân Trái Đất chúng tôi cũng chưa từng được hỏi ý kiến. Chúng tôi không biết các phần thi thể của Chúa Tể Vũ Trụ được giao cho ai, cất giữ ở đâu và được quản lý như thế nào. Nếu đó chỉ là những mảnh xác vô hồn thì chẳng nói làm gì, nhưng gần đây có tin đồn rằng một khi ghép sáu mảnh xác ấy lại Chúa Tể Vũ Trụ sẽ hồi sinh. Tôi không mấy tin vào điều đó nhưng xét cho cùng cẩn tắc vô ưu, không nên coi thường điều gì cả, nhất là những điều có ảnh hưởng tới sự sinh tồn của toàn thể vũ trụ. Cũng vì lý do này mà tôi phải cất công đến đây với mong muốn tìm hiểu sự thật. Không ngờ vừa đến đã thấy các vị đánh mất toàn bộ cả sáu mảnh xác, chỉ chậm chút nữa thôi thì hậu họa khó lường.
Ma Vương gật gù:
- Mày nói đúng lắm, đó cũng chính là những điều tao định nói, tiếc là không gãy gọn được như mày. Chuyện này quá quan trọng, không thể xem thường. Đám người này bất tài vô dụng, giao các mảnh thi thể của Chúa Tể Vũ Trụ cho chúng khác gì giao trứng cho ác, chi bằng chúng ta đoạt lấy.
Thánh Sứ lắc đầu:
- Không phải đoạt lấy, mà là nhận lấy gánh nặng trách nhiệm bảo quản và cất giữ. Hai người chúng tôi đứng đầu Thánh Đoàn và Ma Đoàn, đã có nhiều kinh nghiệm đối phó với robot, nay muốn đề nghị Liên bang cho phép chúng tôi được tiếp quản sáu phần thi thể của Chúa Tể Vũ Trụ, cam kết sẽ giữ gìn cẩn thận không để bất kỳ con robot nào động đến.
Bị Bông lúc đấy đang nằm im trên mặt đất, chăm chú nghe Thánh Sứ và Ma Vương trổ tài miệng lưỡi.
Sau một lúc lắng nghe, nó cảm thấy Thánh Sứ chẳng những có lý mà còn tràn đầy chính nghĩa.
Ông ta đứng trên lập trường của một Kiếm Sĩ bảo vệ nhân loại mà hành động, không ai có thể chê trách gì được. Với tất cả sự khôn khéo và thông thái, ông ta đang đặt, không phải cá nhân mình, mà là Trái Đất vào thế đối đầu với Liên bang, trong đó ông chỉ đơn giản là một đại diện ưu tú.
Nếu có Jakob ở đây thì cuộc đối thoại đã trở nên thú vị hơn, tiếc rằng bên phía Liên bang chỉ có mỗi Alice và Thần Kiếm Thiên Ma, hai người kém nhất về khoản ăn nói và cũng lười cãi nhau nhất.
Alice không thèm đôi co, đôi mắt đẹp ánh lên vẻ giận dữ:
- Được lắm, vậy thì dùng sức mạnh phân định. Ai mạnh hơn, người đấy giữ các phần thi thể của Chúa Tể Vũ Trụ.
Ma Vương vỗ tay cười thích thú.
Alice đương nhiên rất mạnh nhưng hai anh em hắn cũng không kém, nếu đánh nhau sòng phẳng chưa biết ai hơn ai.
Hắn quay sang nói với Lucifer:
- Mày sở hữu cả Ma Ấn và Thánh Ấn mà không biết dùng. Lưỡng Thiên Thần Ấn đâu phải để múa may cho đẹp? Hãy gọi các Ấn Sứ hiện thân và mày sẽ được chứng kiến tác dụng kỳ diệu.
Lucifer nhìn hắn trân trối:
- Ngươi chỉ dạy cho ta để làm gì?
- Chúng tao đối phó với một mình Alice đã đủ mệt rồi. Nếu mày cứ đứng đực ra một cách vô dụng thì thật phí hoài.
- Ta có thể tự mình đánh bại Thần Kiếm Thiên Ma.
- Tao nghi ngờ điều đó. Với cả mày có đánh bại được Sát Thần Xà với Điệp Tiên Tử không?
Khu rừng Ánh Sáng rung chuyển. Từ trong rừng Ánh Sáng, Sát Thần Xà trườn tới, đi đến đâu cây cối đổ rạp đến đấy.
Nó với Điệp Tiên Tử là hai sinh vật lớn nhất vũ trụ, một con cai trị trên bầu trời, một con cai trị mặt đất và biển sâu. Sức mạnh của chúng đã vượt qua mọi giới hạn vật lý. Kiếm Sĩ tầm thường không giết nổi chúng. Kiếm Sĩ cấp cao đối mặt với chúng cũng vô cùng khó khăn. Những thương tổn mang tính chí mạng cho các sinh vật khác với chúng chỉ là vết xây xước không đáng kể. Chúng là các sản phẩm kỳ diệu của tạo hóa hoặc công nghệ, và nếu có thể tiếp tục sống sót, chúng sẽ chạm tới tầm vóc vũ trụ.
Lucifer nhìn Bị Bông đang nằm quay đơ trên mặt đất như cá chết, nghĩ thầm nếu một kẻ tầm thường như con robot này mà cũng hạ sát được cả Sát Thần Xà và Điệp Tiên Tử thì hà cớ gì mình không làm được, bèn tự tin nhảy chồm đến chém con rắn, thật không ngờ vừa trúng con mắt chết chóc của Sát Thần Xà đã xây xẩm mặt mày, cơ thể lảo đảo, ngã về phía trước. Cái lưỡi của con rắn bắn ra khỏi mồm tạo nên một tiếng nổ vang dội có thể làm thủng màng nhĩ người bình thường, trên đường di chuyển kéo theo một tầng mây bụi bao quanh, hóa ra ngay cả cái lưỡi của nó cũng đã vượt quá tốc độ âm thanh. Lucifer trúng cái lưỡi ấy thì toàn bộ thân mình đều sẽ vỡ nát ngay tức thì. May mắn cho gã, Thánh Sứ đã kịp dùng tay trái kéo lại, tay phải tung ra một đường kiếm, các cơn sóng khí chồng chất lên nhau làm đứt lìa cái lưỡi của con rắn.
Kiếm Khí!
Lucifer sững sờ. Đây là lần đầu tiên gã tận mắt chứng kiến Thánh Sứ thi triển Kiếm Khí. Trước đó gã chỉ nghe nói. Chiêu thức vừa rồi thật bá đạo, và trên hết là vô cùng rực rỡ - theo nghĩa đen.
Lúc tung ra Kiếm Khí, cơ thể của Thánh Sứ đột nhiên sáng chói gấp trăm lần bình thường. Thay vì dùng lửa thiêu đốt như Quân, người này dùng ánh sáng. Mỗi lần tung ra Kiếm Khí là một lần cơ thể phát sáng như Mặt Trời.
Mỗi người mỗi cách làm khác nhau, cốt sao đẩy nguồn nhiệt năng trong cơ thể lên đến năm nghìn độ C, ở nhiệt độ ấy sẽ sinh ra được Kiếm Khí. Kiếm Khí của Thánh Sứ được hợp nhất từ mười cơn sóng khí đơn lẻ, xét về sức tàn phá kém hơn Quân rất nhiều, nhưng vẫn là một trong hai Kiếm Sĩ hiếm hoi ngày nay có thể tạo ra Kiếm Khí.
Quần áo của Thánh Sứ không bốc cháy, chủ yếu vì thứ phát ra là ánh sáng chứ không phải lửa và bản thân trang phục của ông ta đã có khả năng kháng nhiệt cực tốt.
Sát Thần Xà bị đau, vội thụt lưỡi lại, âm thầm tái tạo phần lưỡi đã mất.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!