Quân vươn tay, định tóm lấy con bướm, nhưng lúc này nó đã rất khỏe và nhanh, chỉ bằng một cái đập cánh nó đã dễ dàng tránh thoát cú chộp. Cú đập cánh ấy khiến ánh sáng phát ra từ con bướm càng trở nên rực rỡ, gần như đèn pha khiến Quân trở nên lóa mắt. Con bướm kêu lên các thanh âm ti ti, ti ti. Quân chưa từng nghe thấy bướm kêu bao giờ. Ban đầu, nó cho rằng đây là âm thanh của sự tức giận, nhưng một lúc sau, nó chợt nhìn thấy từ rặng cây một cái bóng đen lập lờ bay tới, cũng yếu ớt và hoang mang như con bướm đen đã hóa trắng này lúc chúng gặp nó lần đầu tiên, và đó là lúc nó hiểu ra mọi chuyện.
- Nguy to rồi, nó gọi bầy. Chạy mau, Alice, chạy mau. Chúng ta phải về đến phi thuyền trước khi lũ khốn này ùa tới.
Quân cầm tay Alice, chạy thục mạng. Tốc độ của chúng rất nhanh, hai con bướm không đuổi kịp, nhưng chúng không cần đuổi, bởi đồng loại của chúng đã tới để hỗ trợ. Bướm Đen Biến Hình xuất hiện càng lúc càng nhiều, tựa như chúng đã chờ cả đời cho giây phút này, tựa như đây là một cuộc phục kích đã lên kế hoạch tỉ mỉ. Trên trời dưới đất đều rợp cánh bướm. Những con bướm đen sì, bé tẹo, gió mạnh thổi ngang cũng có thể rụng cánh mà chết, nhưng khi hợp lại thành đàn đông đến cả nghìn con thì lại tạo nên một sức mạnh mang tính hủy diệt. Quân biết rằng nếu đàn bướm chạm được vào người chúng thì cả hai đều sẽ chết. Nó vội vàng lấy ra năm viên ngọc đưa cả cho Alice. Một viên cầm tay, bốn viên nhét vào túi áo túi quần. Alice cầm viên ngọc giơ lên, bướm đen giạt ra, không dám lại gần. Cứ thế, chúng vừa thủ thế vừa chạy, mãi rồi cũng tới được phi thuyền Vận Mệnh.
Chúng mở cửa phi thuyền, lao vào trong, khóa chặt cửa lại. Bên ngoài, đàn bướm vẫn chưa chịu từ bỏ. Chúng đậu kín bình nguyên, đậu dày đặc cả trên thân của phi thuyền, cùng nhau chúng kêu lên những tiếng ti ti, ti ti nghe như bản nhạc giao hưởng của tử thần. Chúng đang gọi đồng loại đến để giết chết hai đứa trẻ con và hấp thụ tất cả sức khỏe trên con người chúng. Ý nghĩ ấy khiến Alice cảm thấy gớm ghiếc.
- Liệu chúng ta có thể rời khỏi đây không Zizi?
Zizi đáp:
- Phi thuyền đã mất lực nâng của động cơ, không thể cất cánh được.
- Chẳng nhẽ chúng ta ở trong này mãi sao?
Quân kiểm tra kho dự trữ trên tàu. Nước và thực phẩm đều còn nhiều, đủ cho hai đứa sống trong ít nhất ba tháng. Tới lúc ấy rất có khả năng lũ bướm đã trở nên chán nản và bỏ đi.
Alice mân mê năm viên ngọc trên tay.
- Hồi xưa tớ đã từng thử sức với Hỏa Kiếm, nhưng tớ không điều khiển được nó.
- Cả Tiểu Trái Đất đông tới mười triệu người mà chỉ có đúng mười người điều khiển được Hỏa Kiếm, cậu không cần phải buồn.
- Tớ không buồn. Tớ cảm thấy đó là điều may mắn. Vốn tớ không thích làm một Kiếm Sĩ. Những viên ngọc này nên dành cho những người khác xứng đáng hơn.
- Tớ cũng không sử dụng được Hỏa Kiếm. Nhưng khác với cậu, tớ luôn mơ ước trở thành một Kiếm Sĩ. Tớ đã nghĩ ra một cách, chỉ có điều không biết có hiệu quả không.
- Cách nào?
Quân móc túi lấy ra sáu viên ngọc, tung chúng lên không, tức thì sáu viên hợp lại tạo thành hình lục giác quen thuộc. Hỏa Kiếm hiện ra, tỏa ra sát khí bừng bừng.
- Người ta nói rằng Hỏa Ngọc có ý thức, tớ cũng nghĩ vậy. Nếu Hỏa Ngọc có ý thức thì Hỏa Kiếm cũng phải có ý thức. Nó là một sinh vật chứ không phải đồ vật, và là một sinh vật có tính hiếu sát. Tuy nhiên, đã là sinh vật thì luôn có thể khống chế thông qua sự kiên trì. Chỉ cần cho tớ đủ thời gian để tương tác với nó, giao tiếp với nó, thuyết phục nó, thì một ngày kia nó sẽ chấp nhận tớ như chủ nhân của nó.
- Làm vậy có nguy hiểm không?
- Có chứ. – Quân hít một hơi thở sâu. – Nhưng trên đời có điều gì quý giá mà lại dễ dàng đạt được đâu? Đành phải chấp nhận rủi ro thôi. Thanh kiếm này rất lợi hại, có thể trở thành vũ khí hộ mệnh của chúng ta.
Quân chầm chậm đưa tay lên, không lập tức chạm vào chuôi kiếm mà dừng lại ở khoảng cách nửa phân, từ khoảng cách này nó đã cảm nhận được hơi nóng của thanh kiếm thẩm thấu vào cơ thể thông qua lòng bàn tay. Cùng với hơi nóng là một thứ gì đó rất độc ác tựa như sát khí. Nó bình tĩnh theo dõi cảm xúc trong người, khi cảm thấy không chịu được thêm nữa thì rút tay lại.
Nó nhìn đồng hồ, mới một phút trôi qua.
- Giới hạn hiện nay là năm phút. Tớ sẽ nghỉ một lát cho đầu óc thanh tỉnh trở lại rồi thử lần nữa.
Đêm hôm đó, Quân thử kiếm được năm lần, không lần nào được hơn năm phút. Chẳng những không hề tiến bộ mà thời gian tiếp xúc còn tụt giảm như điện thoại hết pin. Trong lần thử thứ năm, nó chỉ duy trì được đúng sáu mươi giây đã phải thu tay về.
Quân bắt đầu nghi ngờ rằng nó đang đi sai hướng. Con đường này có lẽ chẳng dẫn đến đâu hết. Việc để cho sát khí của thanh kiếm thẩm thấu vào người biết đâu sẽ gây ra các hậu quả nghiêm trọng cho chính bản thân nó và cho Alice? Nó không thấy dấu hiệu của sát khí tan đi, ngược lại nó cứ tích tụ lại như dung nham núi lửa chờ ngày phun trào. Do quá kiệt sức và mệt mỏi, cộng thêm nỗi lo lắng mơ hồ mà nó trở nên cực kỳ hoang mang.
Alice nhận ra điều đó, cô liền giục:
- Thôi, đi ngủ đi. Mai lại cố gắng tiếp.
- Liệu tớ có nên tiếp tục không Alice?
- Nên chứ, nên lắm. Tớ tin rằng cậu nhất định sẽ làm được.
Cô bắt nó đi ngủ, và vì Quân mãi không ngủ được, cô cất một tiếng hát dịu dàng để lòng nó trầm tĩnh lại. Hai người nằm cách nhau một bức tường, tiếng hát của Alice tựa như dòng suối mát vuốt ve tâm hồn của Quân, cuối cùng nó ngủ lúc nào không biết.
- Nguy to rồi, nó gọi bầy. Chạy mau, Alice, chạy mau. Chúng ta phải về đến phi thuyền trước khi lũ khốn này ùa tới.
Quân cầm tay Alice, chạy thục mạng. Tốc độ của chúng rất nhanh, hai con bướm không đuổi kịp, nhưng chúng không cần đuổi, bởi đồng loại của chúng đã tới để hỗ trợ. Bướm Đen Biến Hình xuất hiện càng lúc càng nhiều, tựa như chúng đã chờ cả đời cho giây phút này, tựa như đây là một cuộc phục kích đã lên kế hoạch tỉ mỉ. Trên trời dưới đất đều rợp cánh bướm. Những con bướm đen sì, bé tẹo, gió mạnh thổi ngang cũng có thể rụng cánh mà chết, nhưng khi hợp lại thành đàn đông đến cả nghìn con thì lại tạo nên một sức mạnh mang tính hủy diệt. Quân biết rằng nếu đàn bướm chạm được vào người chúng thì cả hai đều sẽ chết. Nó vội vàng lấy ra năm viên ngọc đưa cả cho Alice. Một viên cầm tay, bốn viên nhét vào túi áo túi quần. Alice cầm viên ngọc giơ lên, bướm đen giạt ra, không dám lại gần. Cứ thế, chúng vừa thủ thế vừa chạy, mãi rồi cũng tới được phi thuyền Vận Mệnh.
Chúng mở cửa phi thuyền, lao vào trong, khóa chặt cửa lại. Bên ngoài, đàn bướm vẫn chưa chịu từ bỏ. Chúng đậu kín bình nguyên, đậu dày đặc cả trên thân của phi thuyền, cùng nhau chúng kêu lên những tiếng ti ti, ti ti nghe như bản nhạc giao hưởng của tử thần. Chúng đang gọi đồng loại đến để giết chết hai đứa trẻ con và hấp thụ tất cả sức khỏe trên con người chúng. Ý nghĩ ấy khiến Alice cảm thấy gớm ghiếc.
- Liệu chúng ta có thể rời khỏi đây không Zizi?
Zizi đáp:
- Phi thuyền đã mất lực nâng của động cơ, không thể cất cánh được.
- Chẳng nhẽ chúng ta ở trong này mãi sao?
Quân kiểm tra kho dự trữ trên tàu. Nước và thực phẩm đều còn nhiều, đủ cho hai đứa sống trong ít nhất ba tháng. Tới lúc ấy rất có khả năng lũ bướm đã trở nên chán nản và bỏ đi.
Alice mân mê năm viên ngọc trên tay.
- Hồi xưa tớ đã từng thử sức với Hỏa Kiếm, nhưng tớ không điều khiển được nó.
- Cả Tiểu Trái Đất đông tới mười triệu người mà chỉ có đúng mười người điều khiển được Hỏa Kiếm, cậu không cần phải buồn.
- Tớ không buồn. Tớ cảm thấy đó là điều may mắn. Vốn tớ không thích làm một Kiếm Sĩ. Những viên ngọc này nên dành cho những người khác xứng đáng hơn.
- Tớ cũng không sử dụng được Hỏa Kiếm. Nhưng khác với cậu, tớ luôn mơ ước trở thành một Kiếm Sĩ. Tớ đã nghĩ ra một cách, chỉ có điều không biết có hiệu quả không.
- Cách nào?
Quân móc túi lấy ra sáu viên ngọc, tung chúng lên không, tức thì sáu viên hợp lại tạo thành hình lục giác quen thuộc. Hỏa Kiếm hiện ra, tỏa ra sát khí bừng bừng.
- Người ta nói rằng Hỏa Ngọc có ý thức, tớ cũng nghĩ vậy. Nếu Hỏa Ngọc có ý thức thì Hỏa Kiếm cũng phải có ý thức. Nó là một sinh vật chứ không phải đồ vật, và là một sinh vật có tính hiếu sát. Tuy nhiên, đã là sinh vật thì luôn có thể khống chế thông qua sự kiên trì. Chỉ cần cho tớ đủ thời gian để tương tác với nó, giao tiếp với nó, thuyết phục nó, thì một ngày kia nó sẽ chấp nhận tớ như chủ nhân của nó.
- Làm vậy có nguy hiểm không?
- Có chứ. – Quân hít một hơi thở sâu. – Nhưng trên đời có điều gì quý giá mà lại dễ dàng đạt được đâu? Đành phải chấp nhận rủi ro thôi. Thanh kiếm này rất lợi hại, có thể trở thành vũ khí hộ mệnh của chúng ta.
Quân chầm chậm đưa tay lên, không lập tức chạm vào chuôi kiếm mà dừng lại ở khoảng cách nửa phân, từ khoảng cách này nó đã cảm nhận được hơi nóng của thanh kiếm thẩm thấu vào cơ thể thông qua lòng bàn tay. Cùng với hơi nóng là một thứ gì đó rất độc ác tựa như sát khí. Nó bình tĩnh theo dõi cảm xúc trong người, khi cảm thấy không chịu được thêm nữa thì rút tay lại.
Nó nhìn đồng hồ, mới một phút trôi qua.
- Giới hạn hiện nay là năm phút. Tớ sẽ nghỉ một lát cho đầu óc thanh tỉnh trở lại rồi thử lần nữa.
Đêm hôm đó, Quân thử kiếm được năm lần, không lần nào được hơn năm phút. Chẳng những không hề tiến bộ mà thời gian tiếp xúc còn tụt giảm như điện thoại hết pin. Trong lần thử thứ năm, nó chỉ duy trì được đúng sáu mươi giây đã phải thu tay về.
Quân bắt đầu nghi ngờ rằng nó đang đi sai hướng. Con đường này có lẽ chẳng dẫn đến đâu hết. Việc để cho sát khí của thanh kiếm thẩm thấu vào người biết đâu sẽ gây ra các hậu quả nghiêm trọng cho chính bản thân nó và cho Alice? Nó không thấy dấu hiệu của sát khí tan đi, ngược lại nó cứ tích tụ lại như dung nham núi lửa chờ ngày phun trào. Do quá kiệt sức và mệt mỏi, cộng thêm nỗi lo lắng mơ hồ mà nó trở nên cực kỳ hoang mang.
Alice nhận ra điều đó, cô liền giục:
- Thôi, đi ngủ đi. Mai lại cố gắng tiếp.
- Liệu tớ có nên tiếp tục không Alice?
- Nên chứ, nên lắm. Tớ tin rằng cậu nhất định sẽ làm được.
Cô bắt nó đi ngủ, và vì Quân mãi không ngủ được, cô cất một tiếng hát dịu dàng để lòng nó trầm tĩnh lại. Hai người nằm cách nhau một bức tường, tiếng hát của Alice tựa như dòng suối mát vuốt ve tâm hồn của Quân, cuối cùng nó ngủ lúc nào không biết.
Chương Trước
Chương Tiếp
Tiếp
#1
CHƯƠNG 1
#2
CHƯƠNG 2
#3
CHƯƠNG 3
#4
CHƯƠNG 4
#5
CHƯƠNG 5
#6
CHƯƠNG 6
#7
CHƯƠNG 7
#8
CHƯƠNG 8
#9
CHƯƠNG 9
#10
CHƯƠNG 10
#11
CHƯƠNG 11
#12
CHƯƠNG 12
#13
CHƯƠNG 13
#14
CHƯƠNG 14
#15
CHƯƠNG 15
#16
CHƯƠNG 16
#17
CHƯƠNG 17
#18
CHƯƠNG 18
#19
CHƯƠNG 19
#20
CHƯƠNG 20
#21
CHƯƠNG 21
#22
CHƯƠNG 22
#23
CHƯƠNG 23
#24
CHƯƠNG 24
#25
CHƯƠNG 25
#26
CHƯƠNG 26
#27
CHƯƠNG 27
#28
CHƯƠNG 28
#29
CHƯƠNG 29
#30
CHƯƠNG 30
#31
CHƯƠNG 31
#32
CHƯƠNG 32
#33
CHƯƠNG 33
#34
CHƯƠNG 34
#35
CHƯƠNG 35
#36
CHƯƠNG 36
#37
CHƯƠNG 37
#38
CHƯƠNG 38
#39
CHƯƠNG 39
#40
CHƯƠNG 40
#41
CHƯƠNG 41
#42
CHƯƠNG 42
#43
CHƯƠNG 43
#44
CHƯƠNG 44
#45
CHƯƠNG 45
#46
CHƯƠNG 46
#47
CHƯƠNG 47
#48
CHƯƠNG 48
#49
CHƯƠNG 49
#50
CHƯƠNG 50
#51
CHƯƠNG 51
#52
CHƯƠNG 52
#53
CHƯƠNG 53
#54
CHƯƠNG 54
#55
CHƯƠNG 55
#56
CHƯƠNG 56
#57
CHƯƠNG 57
#58
CHƯƠNG 58
#59
CHƯƠNG 59
#60
CHƯƠNG 60
#61
CHƯƠNG 61
#62
CHƯƠNG 62
#63
CHƯƠNG 63
#64
CHƯƠNG 64
#65
CHƯƠNG 65
#66
CHƯƠNG 66
#67
CHƯƠNG 67
#68
CHƯƠNG 68
#69
CHƯƠNG 69
#70
CHƯƠNG 70
#71
CHƯƠNG 71
#72
CHƯƠNG 72
#73
CHƯƠNG 73
#74
CHƯƠNG 74
#75
CHƯƠNG 75
#76
CHƯƠNG 76
#77
CHƯƠNG 77
#78
CHƯƠNG 78
#79
CHƯƠNG 79
#80
CHƯƠNG 80
#81
CHƯƠNG 81
#82
CHƯƠNG 82
#83
CHƯƠNG 83
#84
CHƯƠNG 84
#85
CHƯƠNG 85
#86
CHƯƠNG 86
#87
CHƯƠNG 87
#88
CHƯƠNG 88
#89
CHƯƠNG 89
#90
CHƯƠNG 90
#91
CHƯƠNG 91
#92
CHƯƠNG 92
#93
CHƯƠNG 93
#94
CHƯƠNG 94
#95
CHƯƠNG 95
#96
CHƯƠNG 96
#97
CHƯƠNG 97
#98
CHƯƠNG 98
#99
CHƯƠNG 99
#100
CHƯƠNG 100
#101
CHƯƠNG 101
#102
CHƯƠNG 102
#103
CHƯƠNG 103
#104
CHƯƠNG 104
#105
CHƯƠNG 105
#106
CHƯƠNG 106
#107
CHƯƠNG 107
#108
CHƯƠNG 108
#109
CHƯƠNG 109
#110
CHƯƠNG 110
#111
CHƯƠNG 111
#112
CHƯƠNG 112
#113
CHƯƠNG 113
#114
CHƯƠNG 114
#115
CHƯƠNG 115
#116
CHƯƠNG 116
#117
CHƯƠNG 117
#118
CHƯƠNG 118
#119
CHƯƠNG 119
#120
CHƯƠNG 120
#121
CHƯƠNG 121
#122
CHƯƠNG 122
#123
CHƯƠNG 123
#124
CHƯƠNG 124
#125
CHƯƠNG 125
#126
CHƯƠNG 126
#127
CHƯƠNG 127
#128
CHƯƠNG 128
#129
CHƯƠNG 129
#130
CHƯƠNG 130
#131
CHƯƠNG 131
#132
CHƯƠNG 132
#133
CHƯƠNG 133
#134
CHƯƠNG 134
#135
CHƯƠNG 135
#136
CHƯƠNG 136
#137
CHƯƠNG 137
#138
CHƯƠNG 138
#139
CHƯƠNG 139
#140
CHƯƠNG 140
#141
CHƯƠNG 141
#142
CHƯƠNG 142
#143
CHƯƠNG 143
#144
CHƯƠNG 144
#145
CHƯƠNG 145
#146
CHƯƠNG 146
#147
Chương 147
#148
CHƯƠNG 148
#149
CHƯƠNG 149
#150
CHƯƠNG 150
#151
CHƯƠNG 151
#152
CHƯƠNG 152
#153
CHƯƠNG 153
#154
CHƯƠNG 154
#155
CHƯƠNG 155
#156
CHƯƠNG 156
#157
CHƯƠNG 157
#158
CHƯƠNG 158
#159
CHƯƠNG 159
#160
CHƯƠNG 160
#161
CHƯƠNG 161
#162
CHƯƠNG 162
#163
CHƯƠNG 163
#164
CHƯƠNG 164
#165
CHƯƠNG 165
#166
CHƯƠNG 166
#167
CHƯƠNG 167
#168
CHƯƠNG 168
#169
CHƯƠNG 169
#170
CHƯƠNG 170
#171
CHƯƠNG 171
#172
CHƯƠNG 172
#173
CHƯƠNG 173
#174
CHƯƠNG 174
#175
CHƯƠNG 175
#176
CHƯƠNG 176
#177
CHƯƠNG 177
#178
CHƯƠNG 178
#179
CHƯƠNG 179
#180
CHƯƠNG 180
#181
CHƯƠNG 181
#182
CHƯƠNG 182
#183
CHƯƠNG 183
#184
CHƯƠNG 184
#185
CHƯƠNG 185
#186
CHƯƠNG 186
#187
CHƯƠNG 187
#188
CHƯƠNG 188
#189
CHƯƠNG 189
#190
CHƯƠNG 190
#191
CHƯƠNG 191
#192
CHƯƠNG 192
#193
CHƯƠNG 193
#194
CHƯƠNG 194
#195
CHƯƠNG 195
#196
CHƯƠNG 196
#197
CHƯƠNG 197
#198
CHƯƠNG 198
#199
CHƯƠNG 199
#200
CHƯƠNG 200
#201
CHƯƠNG 201
#202
CHƯƠNG 202
#203
CHƯƠNG 203
#204
CHƯƠNG 204
#205
CHƯƠNG 205
#206
CHƯƠNG 206
#207
CHƯƠNG 207
#208
CHƯƠNG 208
#209
CHƯƠNG 209
#210
CHƯƠNG 210
#211
CHƯƠNG 211
#212
CHƯƠNG 212
#213
CHƯƠNG 213
#214
CHƯƠNG 214
#215
CHƯƠNG 215
#216
CHƯƠNG 216
#217
CHƯƠNG 217
#218
CHƯƠNG 218
#219
CHƯƠNG 219
#220
CHƯƠNG 220
#221
CHƯƠNG 221
#222
CHƯƠNG 222
#223
CHƯƠNG 223
#224
CHƯƠNG 224
#225
CHƯƠNG 225
#226
CHƯƠNG 226
#227
CHƯƠNG 227
#228
CHƯƠNG 228
#229
CHƯƠNG 229
#230
CHƯƠNG 230
#231
CHƯƠNG 231
#232
CHƯƠNG 232
#233
CHƯƠNG 233
#234
CHƯƠNG 234
#235
CHƯƠNG 235
#236
CHƯƠNG 236
#237
CHƯƠNG 237
#238
CHƯƠNG 238
#239
CHƯƠNG 239
#240
CHƯƠNG 240
#241
CHƯƠNG 241
#242
CHƯƠNG 242
#243
CHƯƠNG 243
#244
CHƯƠNG 244
#245
CHƯƠNG 245
#246
CHƯƠNG 246
#247
CHƯƠNG 247
#248
CHƯƠNG 248
#249
CHƯƠNG 249
#250
CHƯƠNG 250
#251
CHƯƠNG 251
#252
CHƯƠNG 252
#253
CHƯƠNG 253
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!