Lúc Thần Kiếm Thiên Ma cưỡi Hắc Vân tiến vào Thần Kiếm Cung, tất cả các Kiếm Sĩ đều tưởng họ đang nhìn thấy sứ giả của thần chết. Cả người lẫn ngựa đều vô cùng cao lớn. Thần Kiếm Thiên Ma ăn mặc như một tay sát thủ từ thời đế chế Ba Tư cổ đại, nửa trên được áo choàng che khuất, nửa dưới lộ cái cằm vuông vức khỏe mạnh, trên tay đeo sáu viên Ma Ngọc đã bị nhuộm màu đen kịt. Gã thong thả nhảy xuống ngựa, bước chân dẫm lên nền đá hoa cương không phát ra tiếng động, thân thể uyển chuyển như một con báo khổng lồ.
Gã quỳ xuống, cúi đầu, tỏ lòng tôn trọng trước vị hoàng đế trẻ.
- Thần Kiếm Thiên Ma bái kiến Vũ Đế.
Quân khoát tay:
- Ta đã ban lệnh cấm công dân Đế chế quỳ lạy từ cách đây mười năm. Anh bạn không cần làm vậy.
- Đa tạ Vũ Đế.
- Mặc dù chúng ta không thường xuyên gặp nhau nhưng ta luôn đọc rất kỹ các thông tin về anh. Ta biết anh là một Kiếm Sĩ rất mạnh. Nay ta muốn tận mắt chứng kiến xem anh mạnh tới đâu. Đó là lý do vì sao ta triệu tập tất cả các vị kiếm hữu tới Thần Kiếm Cung. Các vị, lúc lâm trận không có nhân từ, khoan nhượng, sợ hãi hay mềm yếu, chỉ có thắng hoặc thua, sống hoặc chết. Ta đã học được nhiều bài học đắt giá. Ta muốn các vị kiếm hữu cũng hiểu được điều đó trước khi đối diện với kẻ thù. Ai muốn thử sức trước tiên với Thần Kiếm Thiên Ma?
Thần Kiếm Cung lạnh ngắt, không ai dám trả lời.
- Thần Kiếm Thiên Ma có nhiều tố chất đặc biệt, đấu một chọi một có vẻ không công bằng. Thế này đi. Jakob, Michael, Aston, Van De Ven, Adrian, năm vị kiếm hữu hãy tiến lên cùng lúc.
Theo mệnh lệnh của Vũ Đế Quân, năm Kiếm Sĩ mạnh nhất đứng dậy, tiến ra đấu trường nơi Thần Kiếm Thiên Ma đã đợi sẵn. Họ phóng năm cây Hỏa Kiếm cầm chắc trên tay, trong khi đối phương vẫn bất động tựa như một tảng đá.
Aston hỏi:
- Kiếm hữu không xuất kiếm à?
Thần Kiếm Thiên Ma bình tĩnh nhìn Aston, trên giác mạc những đường vân đen nổi lên chằng chịt trông hết sức đáng sợ. Aston dính nhãn thần của đối phương, chân tay bủn rủn, trong lòng phát sinh cảm giác sợ hãi muốn lùi bước.
Michael Kors đã có kinh nghiệm giao chiến sinh tử với Kiếm Ma, lúc ấy thét bảo:
- Aston, tập trung định lực không để phân tâm.
Câu ấy đã thức tỉnh Aston. Tay Kiếm Sĩ gầm lên một tiếng, cầm kiếm lao đến định đâm. Chỉ thấy Thần Kiếm Thiên Ma đứng yên bất động mà Aston tự dưng bật ngửa ra đằng sau, trên trán xuất hiện một lỗ thủng rất nhỏ, máu theo lỗ ấy túa ra, may mà trên tay còn kiếm nên mới thoát được một mạng.
Jakob sợ hãi nói:
- Tơ kiếm. Hắn đã đạt tới đẳng cấp Thiên Thủ. Nhưng có thấy hắn làm gì đâu?
Van De Ven đáp:
- Hắn phóng tơ kiếm từ ngón tay, điều khiển đường bay bằng ý nghĩ. Các vị kiếm hữu, đừng tản ra. Càng tản càng dễ bị hạ. Tập trung lại quanh người tôi, lúc tôi bảo vệ cho các kiếm hữu thì hãy chủ động tấn công hắn.
Van De Ven là cao thủ số hai của Kiếm Sĩ Đoàn chỉ sau Vũ Đế Quân, tính cách điềm tĩnh cẩn thận, trong cộng đồng Kiếm Sĩ có uy tín rất lớn. Các Kiếm Sĩ vội tụ lại một chỗ. Ngay cả Aston cũng lồm cồm bò dậy nấp sau lưng Van De Ven, sắc mặt xanh như đít nhái. Gã thở dốc, miệng thều thào:
- Thằng này là người hay quỷ vậy?
Adrian đáp:
- Mày đọc thử tên hắn xem có chữ người nào trong ấy không?
Năm Kiếm Sĩ từ từ tiến lại, thủ kiếm thật chắc trên tay. Van De Ven tuy cũng là Thiên Thủ nhưng không đủ tự tin so tài với Thần Kiếm Thiên Ma nên đành giữ nguyên thanh kiếm ở trạng thái cơ bản. Thần Kiếm Thiên Ma hơi ngẹo đầu, bốn Kiếm Sĩ bao quanh Van De Ven lại ngã bật ngửa, trên trán thủng một lỗ nhỏ, máu túa ra đầm đìa. Riêng Van De Ven phản xạ nhanh nhạy, dùng kiếm đỡ được sợi tơ đâm vào đầu, nhưng lực phóng tơ kiếm quá mạnh, cơ thể của Van De Ven bủn rủn đứng không vững, hai chân quỵ ngã, bộ dạng thật thảm hại.
Ven De Ven nhìn thấy rất rõ từ lòng bàn tay của Thần Kiếm Thiên Ma bắn ra cùng lúc năm sợi tơ kiếm chỉ mỏng bằng một phần mười sợi tóc, cả năm sợi tơ này đều có đường bay quỷ dị, lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai chọc thủng đầu các Kiếm Sĩ trước sau vẫn ngơ ngác như người mù. Mặc dù về lý thuyết cả hai đều là đẳng cấp Thiên Thủ nhưng Thần Kiếm Thiên Ma vượt Van De Ven xa lắm, tựa như hai người cùng đeo đai đen Karate nhưng một người nặng trăm cân còn người kia chỉ nặng có ba mươi cân, chưa cần giao đấu đã biết ai hơn ai kém.
Từ đầu trận đến giờ Thần Kiếm Thiên Ma chỉ đứng yên một chỗ, bàn tay còn không buồn nhúc nhích mà đã đánh cho Ngũ Đại Kiếm Sĩ thất điên bát đảo, ai nấy đều sợ hãi rút lui. Từ lúc khai lập Thần Kiếm Cung đến nay, chưa từng có người nào tỏa ra bá khí khủng khiếp đến vậy. Mọi người đổ dồn ánh mắt về phía Quân, hy vọng anh xuất trận.
Quân im lặng hồi lâu mới nói:
- Thần Kiếm Thiên Ma, anh quả là một Kiếm Sĩ ưu tú. Nhưng cách anh đối xử với các vị kiếm hữu có phần thô lỗ. Chúng ta là đồng đạo, cùng chung sức bảo vệ Đế chế, bảo vệ con người, lý tưởng và công bằng, không cần phải hạ nhục lẫn nhau như vậy.
Thần Kiếm Thiên Ma cất giọng trầm thấp:
- Ta không phải con người.
Câu nói ấy khiến mọi người đều ngạc nhiên.
Quả vậy, ở đây không ai xem Thần Kiếm Thiên Ma là con người. Từ Quân trở xuống cho đến tay kiếm mới nhập hội là Trần Mai Phương đều nghĩ chúng là những con thú. Các Kiếm Ma thông thường sinh ra là con người nhưng sau đó đã trải qua quá trình biến đổi. Bất kể quá trình ấy mang tính cưỡng ép hoặc tự nguyện thì họ cũng không còn hành xử và suy nghĩ như một con người nữa. Thần Kiếm Thiên Ma còn tệ hơn. Hắn là một sản phẩm nhân tạo, chỉ nằm trong bụng mẹ vài tháng đã bị nhấc ra và đặt trong lồng ấp, bị tiêm vô số hóa chất vào người. Hình thù hắn kỳ dị, quá đỗi cao lớn và đáng sợ. Ai nhìn thấy hắn cũng vội vã tránh xa như thể hắn mang trên người bệnh hủi. Cuộc sống của hắn cô độc và buồn tẻ, bạn bè chỉ có mấy con ngựa không biết nói.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!