* Răng nanh mồm rắn lục, vòi chích đuôi ong vàng, hai thứ đều không độc, độc nhất phụ nhân tâm. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Lâm Dung Trân có nằm mơ cũng không nghĩ sẽ có ngày Trương Tuyết Phong ly hôn với mình. Mấy năm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 qua họ vẫn chưa có con, không phải bà không muốn có, mà là Trương Tuyết Phong không có hứng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thú với chuyện vợ chồng. Lúc mới kết hôn còn miễn cưỡng ứng phó vài lần, về sau bà lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thường chăn đơn gối chiếc! Nhưng bà không quan tâm, vì ít ra đó vẫn là chồng mình! Nhưng bây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 giờ… nếu ly hôn với Trương Tuyết Phong, bà còn gì nữa đây!
Phải! Bà có thể chia đôi tài sản với Trương Tuyết Phong! Nhưng bà được gì? Bà không cần tiền, thứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bà cần là người chồng toàn tâm toàn ý với mình… Trước kia còn trẻ, chưa suy nghĩ chín chắn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cảm thấy dùng tiền giữ ông ấy ở bên mình là được. Nhưng bây giờ bà biết mình sai rồi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thời gian cũng không thể quay lại, nếu bây giờ ly hôn, bà sẽ từ một phu nhân cao quý, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trở thành một người phụ nữ bị vứt bỏ khi hết giá trị lợi dụng! Đây không phải điều bà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 muốn, cũng không gánh nổi điều tiếng này! Vì thế bà không đồng ý ly hôn.
Nhưng Trương Tuyết Phong đã đoán trước được phản ứng của Lâm Dung Trân, ông đã nghĩ được cách đối phó. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Ông ấy ngả bài với Lâm Dung Trân: “Ly hôn chỉ là chuyện sớm muộn, trước khi quá trễ thì em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hãy đồng ý ký tên. Tôi có thể đưa thêm tài sản và tiền bồi thường, còn nếu em thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sự muốn ra tòa, vậy thì xin lỗi, lúc đó em đừng hối hận.”
Nhưng không ngờ lúc Trương Tuyết Phong chuẩn bị mở cuộc chiến ly hôn với Lâm Dung Trân, thì đột nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lại bị bắt cóc!
Xế chiều hôm đó, Trương Tuyết Phong lái xe từ phòng tập về công ty như mọi hôm. Không ngờ giữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đường lại bị một chiếc xe tải màu xám bạc chặn lại, có mấy người đeo mặt nạ bước xuống, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trói gô ông lại rồi kéo lên xe.
Không phải ông chưa bao giờ nghe đến chuyện bắt cóc, nhưng lại không ngờ mình cũng có ngày dính phải… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Hai mắt bị bịt kín, Trương Tuyết Phong không biết những người này đưa mình đi đâu. Nhưng nghe giọng nói, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có thể nhận ra họ là người đại lục. Những kẻ này làm việc lưu loát có trình tự, kế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hoạch chu đáo, xem ra đây không phải lần đầu tiên thực hiện phi vụ…
Xe đi khoảng hơn một tiếng, cảm giác được xe dừng lại, sau đó ông bị hai người kéo ra, lôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vào một căn phòng.
Trong phòng rất yên tĩnh, không nghe được bất kỳ tiếng động nào, nhưng thỉnh thoảng sẽ có tiếng chó sủa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chắc ở là nhà ở ngoại thành nuôi chó.
“Các người có thể gọi cho vợ tôi là Lâm Dung Trân, cô ấy sẽ trả tiền chuộc!” Trương Tuyết Phong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bình tĩnh nói.
Một tên trong đám lạnh lùng nói: “Thành thật một chút, đừng có giở trò, nếu không đừng trách bọn này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không khách sáo! Đương nhiên chúng tôi sẽ gọi vợ ông, nhưng trước đó phải mượn ông ít đồ…”
Gã vừa dứt lời, Trương Tuyết Phong đã cảm thấy đau đớn vô cùng, ngón út tay trái đã bị chặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mất một đoạn!
“A… a… a…” Trương Tuyết Phong đau đớn kêu lên.
“Câm mồm, có tí vết thương đấy cũng không chết được đâu. Còn kêu nữa, tao cắt thêm một ngón.” Giọng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nói hung dữ vang lên.
Trương Tuyết Phong cắn môi không dám kêu nữa.
Lúc này, ông cảm nhận được có người đang băng bó vết thương cho mình, động tác rất chuyên nghiệp, chắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là thường làm. Người này vừa nói, Trương Tuyết Phong nhận ra đây là người địa phương: “Ông yên tâm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chỉ cần vợ ông đưa tiền chuộc, chúng tôi sẽ thả người. Chúng tôi là người giữ chữ tín, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cần người nhà ông không giở trò, ông sẽ không sao cả.”
Trương Tuyết Phong lập tức nói mình sẽ không giở trò, chắc chắn sẽ trả tiền. Sau đó có người lấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 máy quay phim, Trương Tuyết Phong liên tục cầu cứu Lâm Dung Trân trong video, bảo bà ấy mau trả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tiền.
Thời gian chờ đợi như kéo dài mãi… may mà Lâm Dung Trân cũng nhanh chóng phản hồi sẽ trả tiền. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Trương Tuyết Phong thở phào, xem ra người phụ nữ này vẫn yêu mình. Trước đó ông cho rằng vì mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đòi ly hôn, nên Lâm Dung Trân sẽ thấy chết mà không cứu!
Sáng hôm sau, Lâm Dung Trân gửi tiền chuộc vào một tài khoản bí mật ở Đài Loan theo yêu cầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 của bọn bắt cóc. Lúc đầu mọi chuyện đều rất thuận lợi, Trương Tuyết Phong nghĩ rằng không đến hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ngày nữa mình có thể về nhà.
Không ngờ chiều hôm đó, chuyện lại đột nhiên chuyển hướng, bọn bắt cóc tháo vải che mắt Trương Tuyết Phong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ra. Chuyện này là điềm báo không tốt với con tin, thường là khi bọn bắt cóc có định giết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 người…
Trương Tuyết Phong sợ hãi, thậm chí ông còn lấy tay che mắt mình lại, không muốn nhìn thấy mặt bọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chúng.
“Bỏ tay xuống, chúng ta nói chuyện một chút…” Một giọng nói lạnh nhạt vang lên.
Trương Tuyết Phong run rẩy thả tay xuống, trước mặt ông là một người đàn ông trung niên, tướng mạo bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thường, nhìn cũng không giống kẻ ác.
Nhưng thời buổi này không thể nhìn mặt mà bắt hình dong! Người đàn ông có ngoại hình bình thường này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chính là chủ mưu, Tuần Chấn Bang.
“Nói chuyện gì? Không phải vợ tôi đã chuyển tiền cho các người rồi à? Vì sao còn không thả tôi?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Trương Tuyết Phong kích động nói.
Tuần Chấn Bang nhún nhún vai, rồi kéo ghế ngồi xuống: “Bây giờ tôi muốn nói rõ với ông, vốn cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không thể trách chúng tôi được. Theo kế hoạch thì khi người nhà ông chuyển tiền, chúng tôi sẽ thả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 người.”
“Vậy anh thả tôi ra đi, không phải Lâm Dung Trân đã trả tiền rồi à? Anh yên tâm, tôi chắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chắn sẽ không báo cảnh sát, nhất định sẽ không báo!” Có lẽ dự cảm được chuyện sắp xảy ra, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Trương Tuyết Phong không khống chế được cảm xúc của mình.
Tuần Chấn Bang thở dài nói: “Đúng là Lâm Dung Trân đã trả tiền, nhưng bà ấy còn một yêu cầu… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chỉ cần bọn tôi đáp ứng, bà ấy sẽ không báo cảnh sát, mà tôi tin bà ấy chắc chắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sẽ làm được.”
“Yêu cầu gì?” Trương Tuyết Phong run giọng.
“Giết con tin.”
Lời Tuần Chấn Bang như giọng nói của Tử thần địa ngục, tuyên án vận mệnh của ông trong phút chốc. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Trương Tuyết Phong nghe xong thì điên cuồng giãy giụa hét lên: “Không thể nào! Cô ấy sẽ không đối xử © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 với tôi như vậy, không thể nào!”
Tuần Chấn Bang thấy ông có vẻ đau lòng, cáu kỉnh nói: “Đấy là vợ ông, có thể hay không chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lẽ ông không biết? Đừng có mơ tưởng nữa!”
Trong phút chốc… Trương Tuyết Phong ngây người, ông ngã ngồi xuống đất, cười ngây ngốc, giờ khắc này ông đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hiểu đây chính là sự thật.
Để mình còn sống quay về, không bằng để bọn bắt cóc giết con tin, như vậy Lâm Dung Trân vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 giữ được tài sản lại giữ được danh dự.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!