Một mình tôi ở trong động băng dưới lòng đất này, không có chú Lê cũng không có Đinh Nhất, tuy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là tôi một mực tự hỏi Đinh Nhất sẽ tìm được mình ư? Nhưng tôi vẫn rất bình tĩnh, vì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi tin rằng họ sẽ không dễ dàng từ bỏ việc tìm kiếm tôi.
Nhưng bây giờ không còn sức mà đi nữa, tôi không thể làm gì hơn là dừng lại, nghỉ ngơi một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chút để lấy sức. Lúc này tôi mới cúi nhìn đôi chân đang ngâm trong nước đá, cảm thấy như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nó đã không còn là của mình nữa. Bây giờ đừng nói là chân, ngay cả nửa người dưới của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi cũng gần như không còn cảm giác nữa rồi.
Lúc này, đột nhiên tôi như nghe thấy tiếng bò kêu, tôi vội vàng nhìn lên lớp băng trên đỉnh đầu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 một cái bóng đen đi lướt qua. Bò, đúng là bò Tây Tạng rồi! Tôi vui vẻ đi theo cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bóng đen kia, tiếp đấy, tôi nghe thấy tiếng đàn ông nói chuyện, anh ta dùng tiếng Tạng nên tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không hiểu.
Tôi có thể nghe được tiếng của anh ta, vậy hẳn là anh ta cũng có thể nghe được lời tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nói. Nghĩ tới đây tôi chỉ muốn hét to lên, làm cho người ở phía trên biết dưới chân bọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 họ có người! Nhưng ngay lúc mấu chốt này, tôi đột nhiên nghĩ đến lúc trước ở núi tuyết là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không thể kêu la lớn, không biết ở sông băng này có như vậy không? Nếu không gọi thì làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sao họ biết tôi ở dưới này đây? Đang vò đầu bứt tai không biết nên làm thế nào, đột © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhiên tôi nghĩ đến trong túi bách bảo có một cái còi, vì vậy tôi lấy còi ra thổi.
Lúc đầu chỉ vang lên vài tiếng cũng không được chú ý, họ đang vừa nói chuyện vừa cười rúc rích. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Gặp được đường sống, tôi đời nào chịu bỏ qua, không thể làm gì khác hơn là đi theo hướng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 của bọn họ.
Đến khi một người đàn ông trong nhóm đó đột nhiên ngừng lại, nói gì đó với một người khác, vì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vậy mấy người kia đều nằm bò trên mặt đất nghe tiếng còi của tôi. Tôi thấy bọn họ đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nghe được thì càng ra sức thổi.
Người đàn ông bên trên dùng tiếng Tạng hỏi một câu, tôi không hiểu bọn họ nói gì, nhưng cũng đáp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lại cẩn thận: “Cứu tôi với, phía dưới có người.”
Chắc người phía trên đã biết tôi không hiểu nên dùng tiếng Trung trúc trắc nói với tôi: “Người ở phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dưới làm sao vậy?”
Tôi lúng túng nói: “Tôi không cẩn thận rơi xuống đây, đã đi rất lâu ở dưới này rồi.”
Người đàn ông bên trên suy nghĩ một chút rồi nói: “Cậu đi theo, tôi dẫn cậu đến cửa sông, ở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đó có thể ra ngoài.”
Tôi nghe thấy, lập tức cảm kích nói: “Cảm ơn anh.”
Vì vậy tiếp đó tôi lấy bóng của bọn họ làm phương hướng để đi. Người đàn ông tộc Tạng thỉnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thoảng hỏi tôi một chút xem còn ở dưới đó không, tôi dùng tiếng cười để trả lời anh ta. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Rốt cuộc, sau khi đi hết dòng sông dài đó, nhìn thấy có những tia sáng mặt trời chiếu vào, dường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 như tôi còn nghe thấy tiếng nước chảy, tiếp đó là thấy sắc mặt đỏ đen của người đàn ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dân tộc Tạng xuất hiện trước mặt.
Nhưng cái miệng nước này quá nhỏ, nhìn thì biết là tôi không chui qua được. Một người trong nhóm đàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ông không nói lời nào đã nhấc một tảng đá đen lên, đập miệng nước chỗ miếng băng mỏng, cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đến khi tôi có thể chui ra ngoài được.
Sau đó, người đàn ông kia cho tôi biết, đây là chỗ uống nước cố định của đàn gia súc của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 họ, họ biết nước ở đây có từ sông băng bên dưới động băng chảy ra. Họ còn nói tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 quá may mắn vì tìm được đến nơi này, nếu không... chỉ sợ rằng muốn đi ra là hầu như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không thể.
Người đàn ông dân tộc Tạng cứu tôi tên Đa Cát, một người tên Ba Tang. Lúc họ kéo tôi từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 miệng nước chảy lên, Đa Cát nói anh ta đã từng gặp tôi, nhưng tôi lại không có chút ấn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tượng nào cả.
Đa Cát nói tiếng phổ thông không tốt lắm, nói chuyện cùng tôi đều là Ba Tang, anh ta nói Đa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Cát nhìn thấy tôi ở nhà mẹ con Mai Đóa. Hai ngày trước nhà Mai Đóa gặp khó khăn, trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhà không biết vì sao trũng xuống một hố đất lớn, mẹ con Mai Đóa bị rơi xuống đó, là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi chỉ cho họ vị trí của mẹ con họ, nên mới có thể thuận lợi cứu ra con gái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 của Mai Đóa.
Nghe Ba Tang nói như vậy, tôi nhớ ra hai ngày trước lúc chúng tôi từ hồ Tam sắc trở về, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vô tình đã cứu hai mẹ con người tộc Tạng. Anh ta không nhắc lại cũng làm tôi quên mất, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 xem ra làm việc tốt sẽ được báo đáp, nhưng được báo đáp cũng thật nhanh quá.
Vì vậy tôi nói với Ba Tang, bảo anh ta hỏi Đa Cát tình hình con gái của Mai Đóa thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nào rồi? Đa Cát nghe xong nói cho tôi biết, cô con gái bình phục rất tốt, đã có thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 xuống dường đi lại được. Nghe tin cô bé không sao, tôi cũng yên tâm phần nào.
Được cảm nhận ánh mặt trời vào mỗi ngày thật tốt. Lúc này tôi đang ngồi trên đầu một con bò © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Tây Tạng khỏe mạnh, khoác trên người thật nhiều chăn chiên dày. Lúc mới lên mặt đất, tôi còn có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thể chạy nhảy, nhưng sau đó, hai chân lại mềm nhũn ngay, không đứng lên nổi nữa. Ba Tang và © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Đa Cát kiểm tra chân cho tôi, thấy không có gì đáng ngại, chỉ do tôi đứng trong nước đá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 quá lâu, nên máu không lưu thông được.
Họ làm động tác đơn giản giúp tôi lưu thông máu, sau đó đỡ tôi lên lưng bò. Tôi nói với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bọn họ chỗ mình bị rơi xuống động băng và nhờ bọn họ đưa mình đến đó. Ba Tang nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sắc trời rồi nói: “Trời sẽ tối nhanh lắm, anh ở chỗ chúng tôi đã, ở đó có thức ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 và nước nóng. Đợi ngày mai khi thể lực phục hồi, chúng tôi đưa anh quay lại chỗ sông băng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sẽ dễ hơn.”
Tôi nghĩ, bây giờ đây là lựa chọn tốt nhất rồi, chỉ là không biết bọn Đinh Nhất có sốt ruột © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không? Tiếc là di động không còn pin, Ba Tang không có điện thoại vệ tinh, muốn sốt ruột cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phải đợi ngày mai vậy.
Không bao lâu sau, chúng tôi trở về chỗ Đa Cát và Ba Tang ở. Còn chưa đi đến nơi đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thấy khói bếp lượn trên không, như thể khẳng định trong lều có phụ nữ đang chăm chỉ nấu cơm. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Quả nhiên, chúng tôi còn chưa đến nơi đã nghe thấy tiếng chó sủa ở trước lều, sau đó có một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 người phụ nữ đi ra, nhìn tướng thì khoảng bằng tuổi Ba Tang, chỉ là không biết đó là vợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 của ai.
Lúc Đa Cát nói với Ba Tang một câu tiếng Tạng, mặt Ba Tang lộ ra ý vui vẻ, xem ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 người phụ nữ đó là vợ của Ba Tang. Người phụ nữ thấy tôi ở phía sau thì khẽ giật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mình, nhưng vẫn rất lễ phép gật đầu chào. Ba Tang kể chuyện của tôi cho vợ, cô ấy nhanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chóng trở về lều của mình thu xếp chỗ ngủ, để cho tôi nằm nghỉ ngơi trước, rồi đem cơm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đã chuẩn bị xong qua.
Lúc ăn cơm tôi mới biết, thì ra Đa Cát là em vợ của Ba Tang, người phụ nữ vừa rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là chị anh ấy - Trác Dát. Tôi không biết có phải vì có thêm mình hay không, mà bữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tối Trác Dát làm rất phong phú. Tuy mùi vị không ngon mấy, nhưng vẫn tốt hơn việc ở trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 động băng tối tăm không chút ánh sáng mặt trời, ăn đói mặc rách. Trước mắt, bữa cơm này chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là mỹ vị nhân gian.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!