Bạch Hạo Vũ nghe thấy sau lưng có tiếng động nên quay đầu nhìn lại, nó phát hiện nữ sinh bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cạo đầu kia đang đi sau mình. Ký túc xá nữ khác hướng với ký túc xá nam, nữ sinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 này rõ ràng không phải đang trở về ký túc xá của mình.
“Bạn có2việc gì à?” Bạch Hạo Vũ nghi ngờ.
Nữ sinh kia nhìn trừng trừng vào Bạch Hạo Vũ và nói: “Cậu không muốn chạy trốn à?”
Bạch Hạo Vũ sững sờ: “Bạn có ý gì?”
Cô nữ sinh vội vàng nói: “Cậu có muốn chạy trốn không? Tôi có thể giúp cậu…”
“Nếu phải chạy, vậy tại sao bạn5lại không chạy?” Bạch Hạo Vũ nhìn chằm chằm vào cô gái.
“Tôi đang tìm một người, tìm được rồi tôi sẽ đi…”
“Bạn muốn tìm ai?”
“Nguyên Dương…”
Lại là Nguyên Dương, lúc trước Bạch Hạo Vũ đã từng nghe thấy Lý Thiên Lỗi nhắc tới cái tên này, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhưng dựa vào nét mặt của cậu ta thì6có lẽ cái tên này là một điều cấm kỵ ở đây. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Bạch Hạo Vũ nhìn cô nữ sinh thần kinh có vấn đề này, cảm thấy không đáng tin cậy lắm, nó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bèn lắc đầu nói: “Cám ơn, nhưng tạm thời tôi vẫn chưa cần đến sự trợ giúp của bạn.” Nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rồi nó bỏ5đi.
Thế nhưng cô nữ sinh kia lại nói to với nó: “Sớm thôi! Cậu sẽ tới tìm tôi sớm thôi!”
Bạch Hạo Vũ không muốn dây dưa cùng cô gái này nên bước nhanh hơn, chạy về ký túc xá. Đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đến tầng một của ký túc xá, thầy quản lý nghe thấy tiếng động nên3ngẩng đầu lên nhìn Bạch Hạo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Vũ, nhưng thầy ấy lập tức cúi đầu tiếp tục xem sách, làm như không thấy nó về muộn.
Trở về phòng ký túc xá, bạn cùng phòng đã ngủ từ lâu. Nhưng khi nó hì hục trèo lên giường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 của mình thì đột nhiên phát hiện phía trên có người!
Bạch Hạo Vũ nghe thấy một giọng nói phát ra từ trên giường của mình: “Cậu về rồi à? Thấy đỡ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hơn chút nào chưa?”
Nó nhìn kỹ và phát hiện đây là Lý Thiên Lỗi: “Sao cậu lại lên trên này?”
Lý Thiên Lỗi hơi bối rối: “Chủ nhiệm lớp nói sức khỏe cậu không tốt, leo lên leo xuống không an © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 toàn cho nên bảo tớ đổi giường với cậu! Không sao đâu, tớ ngủ đâu chẳng như nhau, chăn đệm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 của cậu, tớ trải xuống dưới rồi đấy, cậu cũng đi ngủ sớm đi! Đừng để bị sốt lại!”
Bạch Hạo Vũ tái xanh mặt mày, mãi một lúc lâu sau cũng không nói ra lời, thật sự là vì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nó bị sốt nên chủ nhiệm lớp mới bảo Lý Thiên Lỗi đổi giường cho nó à? Nó chắc chắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là do Phó Vĩ Thần đã nói chuyện này với chủ nhiệm lớp…
Bạch Hạo Vũ nằm trên giường mà lo lắng không yên, trong đầu ngập tràn câu nói mà buổi sáng nay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Phó Vĩ Thần đã nói, và biểu hiện của những người xung quanh mình nữa. Nếu nó nói chuyện này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ra thì sẽ có bao nhiêu người tin tưởng đây? Một đêm không ngủ, sáng dậy Bạch Hạo Vũ vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 còn hơi lơ mơ, nó sờ trán thấy nhiệt độ đã hạ, nhưng cả người vẫn còn đau nhức. Nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 xung quanh thì thấy bạn cùng phòng đã đi từ lúc nào, có vẻ như nó lại vắng mặt trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lớp thể dục buổi sáng một lần nữa rồi.
Vào lúc này, trên bãi tập phát ra tiếng chạy bộ của học sinh toàn trường, Bạch Hạo Vũ cố gắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ngồi dậy nhìn ra phía ngoài cửa sổ, nó có cảm giác mình như đã tách rời khỏi những người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 này. Nhưng Bạch Hạo Vũ chẳng quan tâm, bởi vì ngay từ đầu nó đã không muốn hòa nhập vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nơi này rồi, điều nó luôn nghĩ đến chỉ là làm sao để về nhà.
Có tiếng két vang lên, cửa phòng ký túc xá được mở ra. Bạch Hạo Vũ giật mình vì nghĩ là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cô Lưu đến kiểm tra các phòng ngủ. Nhưng khi ngẩng đầu nhìn lên, nó phát hiện người vừa đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vào phòng lại là Phó Vĩ Thần!
Cơ thể Bạch Hạo Vũ cứng đờ, hoảng sợ nhìn Phó Vĩ Thần đang bước từng bước về phía mình…
Phó Vĩ Thần đi đến trước giường, nhìn nó bằng ánh mắt lạnh lùng và nói: “Hai ngày nay cậu không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ra tập thể dục buổi sáng rồi, tôi tới thăm xem bệnh tình của cậu đã đỡ hơn chưa.”
Cơ thể của Bạch Hạo Vũ bắt đầu run rẩy vì Phó Vĩ Thần đến gần, ký ức đêm hôm đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chợt ùa về…
“Đừng tới đây!” Bạch Hạo Vũ đột nhiên hét lên.
Chẳng ngờ khi nghe thấy vậy, Phó Vĩ Thần lại cười ầm lên và nói: “Cậu cứ hét to lên, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 như cậu muốn mọi người trong trường biết chuyện cậu bị tôi chơi, thì cứ kêu to nữa lên!”
Phó Vĩ Thần quá hiểu tâm tư của Bạch Hạo Vũ, lão biết thiếu niên trước mặt này sẽ không kêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nên từ từ tới gần rồi ngồi xuống giường.
Vì quá sợ hãi mà Bạch Hạo Vũ lùi vào tận góc tường để tránh đi, Phó Vĩ Thần gác một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chân lên giường nên nó không còn chỗ để trốn.
Phó Vĩ Thần nói nhỏ với Bạch Hạo Vũ: “Chỉ cần cậu ngoan ngoãn nghe lời, hôm nay tôi sẽ nhẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhàng hơn…”
Bạch Hạo Vũ hiểu ngay lão muốn làm gì, nó vội nhảy xuống giường chạy trốn, nhưng dù đã thử mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lần nhưng nó đều không thể đẩy được Phó Vĩ Thần đang chắn trước người mình ra được.
Phó Vĩ Thần nhìn vẻ mặt hoảng hốt của Bạch Hạo Vũ, lão nói: “Nếu cậu phản kháng sẽ chỉ đau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đớn hơn thôi, chi bằng ngoan ngoãn nghe lời, tôi làm một lúc là xong!” Nói rồi, Phó Vĩ Thần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chỉ dùng một tay lật người Bạch Hạo Vũ lại, sau đó đè lên…
Đau đớn, nhục nhã, phẫn nộ… Tâm trạng Bạch Hạo Vũ lúc này bị vô số cảm xúc đan xen vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhau. Nếu như bây giờ trên tay có một con dao, nó nhất định sẽ tự giết chết Phó Vĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Thần.
Nhưng, không có nếu như…
Một lần nữa phải trải qua cơn ác mộng, Bạch Hạo Vũ cố gắng để mình tỉnh táo hơn, nhưng cơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đau phía sau khiến đầu óc nó trống rỗng, không thể nào suy nghĩ được gì. Phó Vĩ Thần tận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hứng xong thì đứng dậy kéo quần, sau đó lấy trong túi ra một thứ và ném cho Bạch Hạo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Vũ: “Cậu tự bôi thuốc này vào đi! Đừng con mẹ nó cứ làm một lần là lại bị bệnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 một lần!” Sau khi nói xong, Phó Vĩ Thần bỏ đi ngay mà không quay đầu lại.
Bạch Hạo Vũ run rẩy bò dậy, nó cầm lọ thuốc trên giường lên, chỉ cần nhìn lướt qua dòng hướng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dẫn là biết loại thuốc này dùng ở chỗ nào. Bạch Hạo Vũ cảm thấy quá nhục nhã nên ném © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lọ thuốc xuống đất.
Đúng lúc này, trên bãi tập truyền đến tiếng còi, Bạch Hạo Vũ biết đây là tiếng còi tập hợp của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Phó Vĩ Thần, thế có nghĩa là giờ tập thể dục buổi sáng đã kết thúc, mọi người có thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đi tới nhà ăn để ăn cơm. Nhưng bây giờ nó thế này thì làm sao tới nhà ăn được? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Chẳng biết làm thế nào, Bạch Hạo Vũ đành phải nhặt lọ thuốc dưới đất lên rồi đi tập tễnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vào nhà vệ sinh.
Khi Bạch Hạo Vũ đi từ nhà vệ sinh ra thì thấy Lý Thiên Lỗi đang lén la lén lút thò © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đầu vào cửa phòng để nhìn, Bạch Hạo Vũ lặng lẽ đến phía sau nó và nói: “Cậu nhìn cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gì đấy?”
“Má ơi! Cậu muốn hù chết tớ à!” Lý Thiên Lỗi đỡ lấy ngực.
Bạch Hạo Vũ không để ý đến nó mà đi thẳng vào phòng: “Sao cậu về sớm thế?”
Lý Thiên Lỗi đi vào theo, sau đó nó để bữa sáng lên bàn: “Thầy Phó bảo tớ mua bữa sáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cho cậu!”
Bạch Hạo Vũ nghe thấy từ thầy Phó thì không thể chịu được mà run lên, nghĩ tới chuyện vừa rồi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nó nào còn thiết ăn cái gì nữa?
Lý Thiên Lỗi thấy Bạch Hạo Vũ chẳng thèm nhìn đến bữa sáng mà mình mang về thì tức giận nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 “Ôi! Ông lớn ơi, thằng này còn chưa kịp ăn gì đã phải mang bữa sáng về cho ông đấy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sao ông không thèm quan tâm gì vậy!”
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!