Sau khi về đến nhà, tôi đặt chìa khóa nhà của Tôn Tả Đường trước mặt mọi người, sau đó kể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cho mọi người nghe không sót một chữ về cuộc nói chuyện của tôi và gã. Liêu đại sư trầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tư nửa ngày mới nói: “Có thể thực hiện được cách này, nhưng hệ số nguy hiểm hơi cao…”
Mọi người thương lượng một hồi, cuối cùng nhất trí quyết định vẫn nên để tôi và Đinh Nhất đến nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Tôn Tả Đường lấy tượng đồng. Trong lúc đó, chú Lê sẽ liên hệ với một xưởng luyện thép tư © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhân, chúng tôi sẽ mang bức tượng đến đó để hòa tan!
Liêu đại sư nói với chúng tôi rằng, khi chúng tôi vào nhà Tôn Tả Đường, không được chần chừ hay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 do dự, phải đem tấm vải đỏ mà ông ấy đã chuẩn bị sẵn trùm lên bức tượng Mạt Anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mắt đỏ thật nhanh.
Trong lúc hành động, mặc kệ xảy ra chuyện gì đều không được dừng lại, phải nhanh chóng rời khỏi nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 của Tôn Tả Đường, sau đó đi thẳng tới xưởng luyện thép mà chú Lê đã liên hệ. Thứ này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rất tà ác, nó được truyền thừa nhiều năm như vậy chắc chắn sẽ có cách để giữ mạng, cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nên chúng tôi nhất định phải rất cẩn thận mới được!
Khi tôi và Đinh Nhất vừa đến nhà của Tôn Tả Đường, sắc trời bên ngoài đột nhiên thay đổi, mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vừa rồi còn nắng chói chang, lúc này lại có mây đen dày đặc… Cho dù không có bản lĩnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thần cơ diệu toán như chú Lê nhưng chúng tôi cũng có thể nhìn ra ngay sự lạ.
“Lát đi vào trong nhớ cẩn thận đấy, cậu dùng tấm vải đỏ trùm lên bức tượng, tôi sẽ luôn ở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bên cạnh cậu…” Trước khi vào cửa, Đinh Nhất nói với tôi như vậy.
Tôi gật đầu và nói: “Anh cũng phải cẩn thận…”
Khi chúng tôi vào nhà Tôn Tả Đường, không biết có phải do tác dụng của tâm lý hay không mà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi cảm thấy căn nhà âm u hơn mấy hôm trước rất nhiều. Lúc trước cả ba căn phòng đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đóng cửa, vậy mà lúc này đều mở toang ra cả!
Tôi hít sâu một hơi, sau đó sải bước vào trong. Dựa theo những lời mà Liêu đại sư đã dặn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dò trước đó, tôi đi thẳng vào căn phòng mà Tôn Tả Đường thờ phụng Mạt Anh, Đinh Nhất theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sát phía sau tôi.
Tôi vừa đi vừa mở miếng vải đỏ trong tay ra, đang chuẩn bị phủ nó lên bức tượng đồng thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đột nhiên cảm giác đằng sau gáy mình có gió. Tôi nghiêng đầu tránh sang bên, thấy một con dao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sáng bạc cắm chặt vào bức tường đối diện mình!
Tôi giật mình quay đầu lại, phát hiện Đinh Nhất vừa rồi còn đứng sau lưng, giờ phút này đang dùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 một đôi mắt đỏ ngầu nhìn chòng chọc vào tôi…
Không đúng, tên này không phải là Đinh Nhất, nghĩ thế nên tôi lập tức dùng tấm vải đỏ bao lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bức tượng đồng, thế nhưng một thanh phi đao của Đinh Nhất lại bay tới. Theo bản năng, tôi nghiêng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đầu trốn sang một bên.
Đinh Nhất mắt đỏ cười gằn, nói: “Ta đã cho mi hai cơ hội, lần tiếp theo nhất định ta sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không phi chệch…”
“Mày có giết tao cũng vô dụng, tao chết rồi thì còn có người khác tới lấy bức tượng đồng này, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Tôn Tả Đường sẽ không phụng dưỡng mày nữa đâu! Con cháu của anh ta cũng không phụng dưỡng mày!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Tôi vừa nói vừa lôi chiếc răng thú đeo trước ngực ra…
Đinh Nhất mắt đỏ thấy chiếc răng thú xong thì biến sắc ngay, hiển nhiên là nó cũng rất kiêng kị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vật này, nhưng vẫn giả vờ như không có chuyện gì mà nói với tôi: “Ta có thể giúp bố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mẹ mi sống lại…”
Nói thật, điều kiện này khá có sức hấp dẫn với tôi, nhưng lý trí nói cho tôi biết, cho dù © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bố mẹ tôi có trở về thì họ còn là bố mẹ ban đầu của tôi ư? Có phải họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cũng giống tên tà thần tàn ác trước mặt này không? Đinh Nhất mắt đỏ thấy tôi không nói gì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thì tiếp tục dụ dỗ: “Chỉ cần cung phụng cho ta, thì tiền tài, phụ nữ, vận may sẽ vĩnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 viễn vây quanh mi… Mi suy nghĩ cho kĩ đi, đây là cơ hội mà rất nhiều người tha thiết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mơ ước đấy!”
Đúng thế, cả đời người theo đuổi chẳng có gì hơn ngoài những thứ đó, nếu có thể đạt được sớm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thì đúng là may mắn! Nhưng đến bây giờ tôi vẫn không thể quên được hình ảnh cơ thể chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 còn xương của Tôn Tả Đường, vì tiền tài, phụ nữ, vì những nguyện vọng không thiết thực đó mà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 biến mình thành dáng vẻ nửa người nửa ma kia…
Nghĩ tới đây, tôi hừ mũi, sau đó nhanh chóng trùm mảnh vải đỏ lên bức tượng đồng Mạt Anh, Đinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Nhất mắt đỏ biến mất ngay lập tức!
Mà Đinh Nhất thực sự đang lo lắng nhìn tôi, anh ta thấy tôi nhìn mình thì cũng thả lỏng hơn: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 “Cuối cùng cậu cũng bình thường trở lại rồi! Vừa rồi cậu…”
Tôi lắc đầu, nói với anh ta: “Rời khỏi đây trước đã rồi nói!”
Tôi ôm bức tượng đồng trên bàn, cùng Đinh Nhất rời khỏi nhà của Tôn Tả Đường. Trước khi đi, tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bỗng nhớ tới việc Tôn Tả Đường nhờ mình, thế là tôi quay về phía phòng ngủ thứ hai, hô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lên: “Tôn Tả Đường nhờ tôi nói với cô rằng, hạnh phúc lớn nhất đời này của anh ấy chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là gặp được cô!”
Ngồi lên xe rồi, sau lưng tôi cũng đã ướt đẫm, vừa rồi nếu ý chí của tôi lơ là chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thôi, thì chắc giờ này cả hai không thể bình yên ngồi trong xe như thế được…
Sắc trời bên ngoài âm u đến mức khiến người ta sợ hãi, chắc sắp có mưa to. Gió thổi mạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cuốn một ít lá cây trên mặt đất liên tục đánh vào cửa xe, lái xe trong thời tiết như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vậy thật sự là muốn khảo nghiệm kĩ thuật điều khiển mà!
Đinh Nhất lái xe thẳng đến xưởng luyện thép tư nhân mà trước đó chú Lê đã liên lạc qua. Trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đường đi, anh ta không hề hé răng nói với tôi nửa chữ, chắc hẳn dáng vẻ vừa rồi của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi rất đáng sợ, nên anh ta mới vội như vậy.
Một giờ đi xe trôi qua rất nhanh, khi hai chúng tôi đi vào trong xưởng luyện thép, chú Lê và © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Liêu đại sư đã chờ ở đó từ lâu! Nhìn thấy xe của chúng tôi, họ cũng thở phào, bởi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vì mấu chốt để việc thành hay bại là chúng tôi có thể mang tượng Tà thần đến hay không. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Vì không muốn giẫm vào vết xe đổ lúc trước ở nhà họ Thiệu, nên lần này chú Lê kiên trì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 muốn tự tay ném bức tượng đồng vào trong lò luyện thép. Tôi nhớ đến phòng thờ ở nhà Tôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Tả Đường, nghĩ chắc vật này quen lợi dụng khuyết điểm của con người, có lẽ đây chính là phương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 pháp bảo vệ nhiều năm qua của nó! Cho nên tôi cũng nhất quyết phải đi cùng chú Lê, mà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi đi thì chắc chắn Đinh Nhất cũng muốn đi cùng, thế là thành cả ba chúng tôi vào trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lò luyện thép để nấu chảy bức tượng đồng này…
Lúc chúng tôi đi vào xưởng luyện thép, nhìn thấy từng lò thép nóng nung chảy đỏ hồng, chúng tôi lập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tức cảm thấy được từng luồng nhiệt nóng bỏng phả vào người… Thời khắc ấy, cả ba người chúng tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đều biết cái gì gọi là mồ hôi rơi như mưa…
Ba người chúng tôi đều nhìn chằm chằm vào anh công nhân đang dùng kìm thép kẹp bức tượng đồng kia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lên, sau đó chậm rãi đặt nó lên mặt thép lỏng đỏ rực, để nó từ từ tan chảy hòa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cùng thép lỏng… Giây phút này, tôi mới chính thức thở phào nhẹ nhõm, rốt cuộc cũng giải quyết được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tên tà thần mắt đỏ này.
Trên đường trở về, có lẽ quá vui mừng nên tâm trạng của chú Lê và Liêu đại sư rất tốt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 họ vừa cười vừa trò chuyện về những năm tháng cùng học với sư phụ. Bỗng điện thoại trong túi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi réo vang, tôi lấy điện thoại ra, phát hiện là Bạch Kiện gọi.
Anh ta nói cho tôi biết, Tôn Tả Đường đã chết trong phòng tạm giam rồi! Nguyên nhân cái chết là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 do ung thư máu… Mà điều kỳ lạ nhất chính là, bên pháp y kiên trì cho rằng Tôn Tả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Đường đã chết ít nhất phải hơn ba ngày rồi!
Tôi nghe tin này mà khiếp sợ, tuy biết việc hủy tượng đồng của Mạt Anh sẽ khiến gã ta phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhận phản phệ, nhưng tôi không ngờ rằng thì ra gã ta đã trở thành một cái xác không hồn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 từ lâu rồi!
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!