Mọi người ở Khê Đầu Lĩnh đều bàng hoàng, không ai dám nói với người ngoài. Vì chỉ cần có người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhiễm bệnh, là cả nhà sẽ bị cách ly, chẳng khác gì phán tử hình cho cả gia đình đó! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Các thanh niên tri thức cùng nhóm với Đỗ Kiến Quốc, chỉ cần nhà có quyền thì đều vội vàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trở về thành phố. Nếu không thể quay về thì chỉ có ngồi chờ chết, nên mọi người đều lén © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chạy về nhà.
Nhưng Đỗ Kiến Quốc không đi, vì ông thể không thể bỏ mặc Hạ Thanh Thanh được. Ông có nghĩ mãi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cũng không hiểu vì sao Khê Đầu Lĩnh lại bùng phát bệnh phong.
Trong lúc suy nghĩ trăm bề vẫn chưa ra cách giải quyết, vào một sớm như bình thường, khi rửa mặt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ông phát hiện có lốm đốm đỏ trên tay.
Đỗ Kiến Quốc biết mình đã bị lây bệnh, nhưng để không bị cách ly như những người kia, ông quyết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 định giấu nó đi. Ông mặc quần áo dài tay, nếu không có chuyện gì, ông sẽ tránh tiếp xúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 với người khác để không lây cho họ.
Cứ như vậy, Đỗ Kiến Quốc lén lút được mấy ngày, thì chợt nhớ ra mấy hôm trước họ có cứu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hai người từ biển lên, tình trạng của họ cũng giống mình.
Nghĩ đến đây, đầu ông kêu lên, chẳng lẽ họ đã mang mầm bệnh đến đây? Ông không chấp nhận được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sự thật này, không phải họ cứu người ư? Sao lại gặp báo ứng? Ông trời thật không công bằng! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Để chứng thực suy nghĩ của mình, Đỗ Kiến Quốc chạy nhanh đến phòng của hai người kia. Cửa bị khóa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 từ bên trong, ông đập mạnh: “Mở cửa! Mở cửa nhanh!”
Nhưng trong phòng lại im ắng, Đỗ Kiến Quốc vừa vội vừa tức, ông điên cuồng đập cửa gào lên: “Mở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cửa nhanh, hai tên súc sinh các người còn không bằng đồ vật, nếu không mở tôi sẽ phá cửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đấy!”
Tiếng gào của ông thu hút những người trong thôn, họ tò mò vì sao thanh niên trí thức lễ độ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 như Đỗ Kiến Quốc lại nổi giận như vậy.
“Két…”, cửa phòng được mở ra từ bên trong, một mùi hôi thối tỏa ra, khiến mọi người đứng hóng chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vội lùi ra sau. Đỗ Kiến Quốc bước vào phòng, bên trong cảnh sáng cảnh tối, chỉ thấy một người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nằm trên giường còn người kia ngồi bên bàn.
Nằm trên giường là người đàn ông, còn ngồi trước bàn là người phụ nữ đang quấn một mảnh vải màu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 xám quanh đầu, chỉ lộ ra đôi mắt. Đỗ Kiến Quốc đi đến giường, lòng chùng xuống, dạ dày cuộn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lên cơn buồn nôn.
Người đàn ông kia không biết đã chết được bao lâu, thi thể bắt đầu thối rữa.
“Chuyện này là sao? Có phải các người biết mình bị bệnh phong đúng không?” Đỗ Kiến Quốc nổi giận đùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đùng nói.
Dân trong thôn nghe thấy bệnh phong thì vội tản ra, có người chạy ngay đi gọi bí thư đến.
Bí thư vừa nghe hai người được cứu là nguồn bệnh, thì vỗ đùi nói: “Tôi đã bảo là không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cứu rồi mà! Cứ muốn cứu! Bây giờ thì hay rồi, hại chết bao nhiêu người đây!” Ông ta vội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dẫn theo mấy dân binh đến chỗ hai người kia.
Đỗ Kiến Quốc tức run người, không nói nên lời. Đám thanh niên trí thức bọn họ chỉ là có ý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tốt muốn cứu người, vậy mà hai kẻ đó biết mình bị bệnh lại không nói. Giờ thì tốt rồi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hại nhiều người bị lây bệnh phong như vậy! Chết thì cũng chết, tàn tật cũng tàn tật rồi….
Cô gái kia vẫn ngồi yên không cãi lại, có lẽ cô ta cũng biết mình chẳng còn nhiều thời gian © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nên chẳng muốn cãi.
Sau khi bí thư chi bộ đến, lấy bao tải đưa cô ta vào khu cách ly. Rồi đốt xác người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đàn ông kia và căn phòng.
Cô gái kia bị đưa đến khu cách ly được mấy ngày thì chết. Người ở đó không ai muốn giúp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đỡ, cuối cùng chỉ có Hạ Thanh Thanh không đành lòng, bưng chút nước và thức ăn đến cho. Nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cô ta không chịu ăn uống, được mấy ngày thì chết.
Sau đó mọi người mở hội nghị toàn thôn, bí thư đưa ra một phương án chu toàn nhất, có thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 triệt để ngăn chặn bệnh này tiếp tục lây lan. Nhưng cách này cần sự đồng ý của mọi người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trong thôn, vì ông ta không thể tự đứng ra chịu trách nhiệm.
Cách này rất đơn giản, cũng như lần trước bệnh phong bùng phát, đưa tất cả những người nhiễm bệnh lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 một tàu đánh cá, rồi thả họ ra biển. Trôi được bao xa thì trôi, sống hay chết là do © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 số trời, chắc đôi nam nữ kia cũng vì thế mới bị ném vào biển.
Đỗ Kiến Quốc là người đầu tiên phản đối, cách này quá tàn nhẫn, làm vậy khác gì đưa mầm bệnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đến nơi khác đâu. Khê Đầu Lĩnh không phải chính là ví dụ sờ sờ đây à!
Nhưng bí thư nói, Đỗ Kiến Quốc không phải người trong thôn nên không có quyền bỏ phiếu, cuối cùng tất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cả người trong thôn đều đồng ý cách đó…
Vào một buổi bình minh sóng yên biển lặng, người dân trong thôn cầm đuốc, thôn binh cầm súng trường, dồn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 những người bị bệnh đến chiếc thuyền đánh cá lớn duy nhất của thôn.
Cả già trẻ nam nữ cộng lại cũng đến hơn 100 người, họ chất đầy một thuyền. Đỗ Kiến Quốc nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Hạ Thanh Thanh tuyệt vọng đi lên thuyền, lòng ông đau như cắt, nhưng không biết phải làm gì để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cứu bà.
Ông nhìn Hạ Thanh Thanh, lại nghĩ đến mầm bệnh trên người mình, nếu cứ giấu giếm mãi, thì những người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 còn lại cũng không sống được. Nghĩ thế, ông chạy như điên về phía chiếc thuyền kia, liều mạng bò © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lên.
Người trên bờ kinh ngạc, họ không hiểu nổi tại sao một thanh niên trí thức lại có thể bồng bột © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 như vậy, trên thuyền kia ai mà không có người thân, bạn bè chứ? Nhưng họ sẽ không ai làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chuyện điên rồ như Đỗ Kiến Quốc.
Mặt trời chậm rãi mọc lên từ đằng Đông, soi chiếu một mảng bình minh đỏ hồng, kế toán Ngô lo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lắng hỏi bí thư: “Họ có thể trôi đi bao xa? Ngày nào đó có thể quay về không.”
Bí thư lắc đầu nói: “Không, bọn họ sẽ mãi mãi không quay về.”
Kế toán Ngô nghe thế thì sững sờ, ông ta không rõ vì sao bí thư lại chắc chắn như vậy. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Nhưng ông ta nào biết, bí thư là ngư dân lâu năm, chỉ cần nhìn trời là biết hôm nay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mưa hay nắng. Ánh bình minh đỏ rực thế kia, chỉ sợ không tới trưa, biển sẽ nổi bão.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!