Hai ngày sau tôi xuất viện, chú Lê và Đinh Nhất theo tôi trở về nhận tro cốt của bố mẹ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Ngoài mặt tôi khôi phục như bình thường, lúc mang tro cốt của họ đi, còn nói đùa với chú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Lê: “Có khi nào người ta nhầm lẫn, đưa tro cốt của bố mẹ người khác cho cháu không?”
Chú Lê là ai chứ, thấy tôi hồi phục nhanh như vậy là biết ngay có vấn đề, nhưng lão già © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 này cũng không nói gì, để mặc cho tôi giả ngây giả dại…
Khi còn sống, bố mẹ thích nơi non xanh nước biếc, nên tôi chôn họ ở một nghĩa trang công cộng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 quang cảnh ở đây cũng tốt, nhất định họ sẽ thích.
Sau khi xử lý xong chuyện của họ, chúng tôi lên xe đi đến bệnh viện tỉnh thăm Chiêu Tài. Dọc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đường, tôi có cảm giác chú Lê mấy lần muốn nói lại thôi, không biết nên mở lời thế nào. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Cuối cùng tôi vẫn trực tiếp hỏi: “Chú cứ nói đi, chị cháu thế nào ạ?”
Chú Lê ngây ra, sau đó quay sang hỏi Đinh Nhất: “Con nói cho nó hả?”
Đinh Nhất vô tội nói: “Không có ạ, con đã bảo không lừa được cậu ấy đâu, sư phụ còn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nghe!”
Chú Lê thở dài: “Lúc Chiêu Tài được đưa đến bệnh viện, não bộ đã thiếu oxi nghiêm trọng, bệnh viện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tuyến huyện không xử lý được, vội chuyển lên tuyến tỉnh. Trải qua phẫu thuật mấy tiếng đồng hồ mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 giữ được mạng, nhưng đến giờ vẫn chưa tỉnh…”
“Vâng, cũng không khác mấy so với suy đoán của cháu.” Tôi bình tĩnh nói.
Chú Lê thấy tôi quá bình tĩnh, thì áy náy nói: “Tiến Bảo, cháu đừng như vậy, chú biết cháu trách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chú không nói thật. Nhưng nhìn tình trạng của cháu lúc đó, sao chú dám nói ra chứ!”
Tôi nghe chú ấy nói, không dễ chịu chút nào, dù sao họ cũng chỉ muốn tốt cho mình, nên tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhìn chú: “Không có, thật ạ, cháu không trách mọi người, ngược lại cháu còn phải cảm ơn nữa. Nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lúc ấy mọi người không cản cháu lại, không biết cháu sẽ thế nào!”
Suốt quãng đường còn lại, chúng tôi không nói gì với nhau. Ô tô nhanh chóng đi đến cổng bệnh viện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tỉnh, Đinh Nhất dừng xe, tôi và chú Lê vào trước…
Bệnh viện là nơi chú Lê không thích nhất, vì âm khí ở đây quá nặng, lại có quá nhiều sinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lão bệnh tử, rất không thích hợp với những thuật sĩ huyền học như chú ấy.
Khi gặp bác sĩ chữa bệnh cho Chiêu Tài, Triệu Canh Niên, tôi giật mình. Không ngờ tên tiểu tử đẹp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trai này còn trẻ như vậy mà đã trở thành phó chủ nhiệm khoa, anh ta nói rất rõ về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bệnh tình của chị tôi.
Tóm lại, tình hình không mấy lạc quan, nhưng vẫn còn có chút hy vọng… Nhìn đầu chị quấn đầy băng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gạc mà lòng tôi quặn lại. Bây giờ tôi chỉ có cô nhóc xấu xí nửa sống nửa chết này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là người thân duy nhất, bất luận có chuyện gì xảy ra, tôi cũng không để chị ấy chết được! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Biết viện phí những ngày này đều do chú Lê trả, khi tôi nói muốn gửi lại tiền thì chú trầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mặt nói: “Trả cái gì mà trả, có bao nhiêu tiền đâu, chẳng lẽ đến lúc này mà cháu còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 coi chú là người ngoài à?”
Tôi bị chú mắng cho đỏ mặt, không biết nên nói gì.
Suốt khoảng thời gian sau đó, tôi ngày đêm cực nhọc, chăm sóc Chiêu Tài không nghỉ, nhưng chị ấy chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thèm để ý, vẫn không có phản ứng gì. May mà bác sĩ Triệu có nói, các chỉ số của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Chiêu Tài đang dần dần khôi phục bình thường, bây giờ chỉ có thể chờ chị ấy tỉnh lại.
Trong lúc đó, chú Lê và Đinh Nhất cũng đến thăm mấy lần, tôi vẫn cố gắng cười nói, không để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 họ nhận ra chút đau thương nào.
Tình trạng này kéo dài mãi, đến khi chị Bạch xuất hiện…
Tôi chưa bao giờ nghĩ chị Bạch lại đến bệnh viện thăm Chiêu Tài và mình. Lúc trước chúng tôi có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thể thuận lợi lên núi, cũng là nhờ quan hệ của chị Bạch. Mặc dù lúc đó tôi cũng có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nghe chú Lê nhắc, nhưng tình hình của Chiêu Tài không tốt, nên vẫn chưa cảm ơn chị ấy được, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không ngờ hôm nay chị lại tự mình đến đây!
Chị ấy tìm Triệu Canh Niên hỏi thăm bệnh tình của Chiêu Tài trước, sau đó chi tiền mời một hộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lý đến chăm sóc cho chị tôi 24/24.
Tôi thấy chị ấy định thuê hộ lý thì vội vàng từ chối: “Chị Bạch, chuyện lúc trước em còn chưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 kịp cảm ơn, chị đã giúp em một chuyện lớn như vậy rồi, bây giờ em nào dám nhờ chị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thuê hộ lý chăm sóc chị mình nữa? Chuyện này không được đâu ạ!”
Chị Bạch vờ tức giận nói: “Sao không được, chị vẫn luôn coi em như em trai, bây giờ người nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 em có chuyện, sao chị có thể mặc kệ? Hơn nữa, có câu này không biết nên nói với em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không…”
Tôi khó hiểu hỏi: “Chị Bạch, chị cứ nói.”
Chị Bạch kéo tay tôi: “Em trai, nghe chị khuyên một câu, em không thể cứ tiếp tục như vậy được! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Em phải trở lại cuộc sống bình thường, chỉ có như vậy, em mới chăm sóc tốt cho chị mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 được, mới có thể vui vẻ, không phải như bây giờ, phải giả vờ…”
Tôi không nghĩ vẻ ngụy trang của mình lại bị chị ấy nhìn ra, lúng túng nói: “Em đâu có giả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vờ, bây giờ em thấy rất tốt…”
Chị Bạch trừng mắt nhìn tôi: “Thật sao? Em tự hỏi lòng mình đi, em vui thật à?”
Sau khi chị Bạch đi, tôi ngây ngốc ngồi bên giường Chiêu Tài. Không phải tôi không biết, nếu tiếp tục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thế này, tôi sẽ không gượng dậy nổi. Nhưng tôi thật sự sợ hãi, sợ rằng nếu tôi quay lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cuộc sống của mình, Chiêu Tài sẽ bỏ đi, tôi không thể chịu đựng nổi loại đau đớn này!
Mặc kệ tôi từ chối thế nào, chị Bạch vẫn để hộ lý kia ở lại. Hộ lý là một người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phụ nữ hơn 40 tuổi, chồng qua đời từ sớm, một mình nuôi con.
Hai năm trước đứa con học lên cấp ba, chi tiêu trong nhà cũng nhiều hơn, nên chị đành đi nhận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chăm sóc người ốm. Chị thấy tôi không muốn thuê, thì liên tục nói mình đã có kinh nghiệm chăm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sóc nhiều người như chị tôi, tất cả đều bình phục xuất viện, để tôi yên tâm giao phó.
Nghe chị nói vậy, tôi cũng có chút cảm tình, hy vọng người hộ lý này sẽ cho Chiêu Tài ít © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 may mắn…
Đến chiều, tôi nhận được điện thoại của chú Lê, chú ấy cũng khuyên tôi không nên sa sút tinh thần. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Bây giờ Chiêu Tài chỉ dựa vào một mình tôi, nhất định sẽ tỉnh lại, đây cũng là điều mà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bố mẹ tôi mong muốn nhất.
Có lẽ tôi cũng nên rời bệnh viện, quay lại cuộc sống bình thường…
Xế chiều hôm đó, rốt cuộc tôi cũng rời bệnh viện về nhà. Chuyện đầu tiên tôi làm là đi tắm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nước nóng, những ngày này đều ở trong bệnh viện, người tôi sắp thiu đến nơi rồi.
Không ngờ vừa tắm rửa xong thì tôi nhận được điện thoại của hộ lý, tim tôi đập mạnh, không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có chuyện gì xảy ra với Chiêu Tài chứ? Sau khi nghe máy, chị hộ lý này thấy tôi cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không yên tâm, nên mỗi tối đều gọi báo cáo tình hình trong ngày của Chiêu Tài.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!