Tôi nằm rạp xuống đất lần nữa, có lẽ bị chôn quá sâu, hoặc có lẽ cảm giác của tôi không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 còn nhạy bén nữa. Tóm lại chỉ khi tôi nằm rạp xuống đất mới có thể cảm nhận được một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chút ký ức của bà.
Có một câu: nước mắt không kìm được mà chảy giàn giụa, mới đủ để hình dung tình trạng bây giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 của tôi.
Chuyện tôi sợ nhất… đã xảy ra. Lúc này, tôi nằm rạp trên mặt đất, cảm nhận rõ vị trí của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bố mẹ, lúc đó họ đều nằm ngủ trên giường, không chạy kịp…
Trong ký ức của mẹ, tối đó họ ăn cơm với Chiêu Tài, còn nấu món tôi thích ăn nhất là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 canh xương sườn hầm đậu giác.
Đột nhiên, tôi giật mình bò dậy, Chiêu Tài đâu, chị tôi đâu? “Có ai không! Mau lên, ở dưới có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 người, có người còn sống!” Tôi gào rách cuống họng.
Cảnh sát nhanh chóng chạy đến, họ chính là người vừa rồi hợp tác với tôi. Khi nghe thấy tiếng tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hét, họ vội bỏ đồ ăn nước uống rồi chạy đến!
Tôi đoán vị trí phòng của Chiêu Tài dựa vào vị trí của bố mẹ. Tôi gạt đất bằng tay không, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chỉ có làm thân thể đau đớn mới khiến tôi duy trì được sự tỉnh táo.
Động tác của mấy chiến sĩ kia nhanh hơn tôi rất nhiều, không bao lâu đã đào được Chiêu Tài đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hôn mê…
“Chị…Chị! Trương Chiêu Tài chị mau tỉnh lại đi! Xe cứu thương! Xe cứu thương!” Tôi vừa khóc vừa nói.
Nhưng vì đường núi còn chưa thông, xe cứu thương không thể vào được, nên chỉ còn cách cho người mang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lên góc núi, ở đó có xe cứu thương chờ sẵn! Cảnh sát vội đặt Chiêu Tài lên cáng cứu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thương, chuẩn bị đưa xuống núi.
Lúc này tôi đang đối mặt với hai lựa chọn khó khăn, một là theo Chiêu Tài xuống núi, hai là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ở lại tiếp tục tìm kiếm thi thể bố mẹ. Mặc dù tôi biết họ không còn sống nữa, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sao có thể nhẫn tâm bỏ họ lại đây một mình?
Đúng lúc này, chú Lê dính đầy bùn đất đi đến cạnh tôi nói: “Chú sẽ đến bệnh viện với con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bé, cháu không phải lo, ở lại đây tiếp tục tìm người, tránh về sau lại nuối tiếc…”
Tôi cảm kích gật đầu, sau đó quay trở lại hiện trường để cứu người. Chú Lê trước đi còn dặn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đi dặn lại Đinh Nhất: “Để ý nó cẩn thận, lúc tìm thấy bố mẹ, không được để nó quá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 kích động, cần thiết thì đánh ngất đi cũng được!”
Đinh Nhất không nói gì, buồn bã gật đầu, sau đó đuổi theo tôi. Khi tôi quay lại, đúng lúc nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thấy nhóm cứu hộ đã đưa được mẹ lên.
Cả người bà toàn là bùn đất, cơ thể mềm oặt mặc người khác nhấc lên, không có chút phản ứng. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Bà là người phụ nữ rất thích sạch sẽ, nếu lúc này nhìn thấy người mình bẩn như thế, chắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sẽ rất đau lòng.
Nghĩ thế, tôi bước nhanh đến, lấy tay lau bùn đất trên mặt bà liên tục, nhưng lau thế nào cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không sạch được…
Sau đó bố tôi cũng được tìm thấy, ông ấy không bị thương gì, chỉ có hai mắt nhắm chặt, dù © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi có gọi thế nào cũng không tỉnh dậy.
“Tiến Bảo! Tiến Bảo đừng như vậy, chú dì đã đi rồi!” Một giọng nói tàn khốc vang lên bên tai, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi tức giận quay lại cho Đinh Nhất một đấm, khiến khóe miệng anh ta chảy máu.
Nhưng anh ta cũng không tránh, ngược lại đi tới ôm tôi ép xuống đất: “Cậu tỉnh táo lại, nhìn chú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dì đi, họ đều đang nhìn cậu đấy? Cậu hy vọng hai người thấy cậu như thế này à? Trả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lời tôi!”
Người tôi mềm oặt, ngã xuống đất. Đinh Nhất nói đúng, tôi không thể như vậy được. Dù bố mẹ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 còn, nhưng chị tôi vẫn đang trong bệnh viện, tôi vẫn cần phải chăm sóc chị ấy!
Nghĩ đến đó, tôi quỳ xuống bên cạnh bố mẹ, nước mắt không ngừng chảy xuống, tôi lau nó đi, cố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nặn ra một nụ cười với họ: “Bố, mẹ, hai người yên tâm, con sẽ không sao, chị của con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cũng sẽ không sao. Sau này con sẽ chăm sóc chị ấy, hai chúng con sẽ sống tốt. Con sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 giúp chị ấy tìm một người đàn ông đáng tin cậy, cũng sẽ tìm cho mình một cô gái tốt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mùa đông sẽ mặc thêm quần áo, con sẽ…”
Tôi cũng không nhớ mình đã nói những gì với di thể của họ. Đến tận lúc bị cảnh sát kéo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đi, nói là đường núi đã thông, máy móc lớn đã vào được, họ muốn xúc đất đá đi chỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 khác, chuẩn bị hậu sự cho những người đã chết.
Tôi nhìn tấm biển nhỏ đeo trên chân bố mẹ, trên đó ghi số hiệu và tên của họ… Tôi biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trong tình huống này, người nhà không thể nhận thi thể thân nhân về, nhất định phải thống nhất hỏa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 táng, nhưng chính tôi cũng không muốn họ khiêng bố mẹ mình đi như thế.
Lúc đó không biết tôi lấy đâu ra sức mạnh, vùng thoát khỏi tay Đinh Nhất, định giữ thi thể của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 họ lại… Nhưng vẫn bị Đinh Nhất kéo trở về, đập cho ngất đi.
Tôi ngất ba ngày, khi tỉnh dậy đã ở trong bệnh viện. Trong mơ hồ còn nghe thấy chú Lê mắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Đinh Nhất: “Ta bảo con đánh ngất nó thì con đánh ngất luôn à? Đánh thì đánh, nhưng sao ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tay nặng thế, bất tỉnh đến mấy ngày còn chưa dậy!”
Đinh Nhất không nói gì, chỉ cầm khăn trên đầu giường nhúng nước ấm lau mặt cho tôi.
Lúc mới đầu, tôi thật sự không muốn tỉnh lại đối mặt với sự thật bố mẹ đã mất. Nhưng thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chú Lê và Đinh Nhất lo lắng như thế, tôi không cách nào tiếp tục giả vờ.
“Khụ khụ… khụ.” Tôi ho vài tiếng, sau đó từ từ mở mắt ra.
Thấy tôi tỉnh lại, họ gọi bác sĩ ngay. Một bác sĩ cao gầy đeo kính mở mí mắt tôi xem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rồi nói: “Tốt rồi, không sao đâu, cơ thể hơi suy yếu, mấy ngày này chú ý bổ sung dinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dưỡng, tuyệt đối không được kích động, phải học cách bình ổn cảm xúc.” Sau đó nhắc nhở vài câu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 với chú Lê rồi đi ra.
Sau khi gặp bác sĩ, tôi ngồi dậy, thấy giọng mình hơi khàn: “Chị cháu… chị ấy thế nào rồi?”
Chú Lê trầm mặt, nhưng lại khôi phục như bình thường ngay: “Con bé không sao, bác sĩ nói không nguy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hiểm đến tính mạng, đang điều trị ở bệnh viện tỉnh. Chờ cháu tỉnh lại xử lý xong chuyện của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bố mẹ mình, thì qua đó xem con bé thế nào.”
Tôi biết chú ấy đang lừa mình, nhất định là Chiêu Tài bị thương rất nghiêm trọng, mặc dù chưa đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mức mất mạng nhưng cũng không đơn giản như chú nói. Nhưng biết họ có ý tốt, nên tôi cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không vạch trần. Dù sao, tôi vẫn có thể nhìn thấy Chiêu Tài, chỉ cần chị ấy không chết, dù © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tàn phế hay bại liệt, tôi cũng sẽ nuôi chị ấy cả đời, chỉ cần chị không bỏ tôi đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là được…
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!