Nếu ở thời bây giờ, nhóm máu của Ngô Duệ chính là Rh(-), nếu lên mạng hô hào thì chắc chắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sẽ có người chủ động đến hiến máu. Nhưng khi đó truyền thông không phát triển, có chuyện gì đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phải gửi thông báo qua tivi, chờ đến khi tìm được người có nhóm máu thích hợp thì Ngô Duệ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cũng đã tử vong do thời gian mất máu kéo dài rồi.
Nhưng vì thân phận của Ngô Duệ lúc ấy khá đặc biệt, anh ta là kẻ lang thang đầu đường xó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chợ ở Quảng Châu, trên người không có một thứ gì chứng minh thân phận, nên không ai biết vị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 anh hùng vô danh này là ai? Lúc đó báo chí cũng đặt thông báo tìm kiếm thân phận của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vị anh hùng này trên trang nhất ròng rã suốt một tháng trời, nhưng vẫn không có người nào đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cung cấp được đầu mối có ích, cuối cùng bệnh viện phải làm lễ truy điệu cho Ngô Duệ ở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ngay tại nhà tang lễ, gửi thông tin cho mọi người đến phúng viếng, sau đó báo chí không còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đăng bất cứ tin tức gì về Ngô Duệ nữa…
Vào lúc đó, tòa soạn báo không có một tấm ảnh chụp nào của Ngô Duệ, nếu chụp trực tiếp thi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thể của anh ta thì họ cảm thấy như vậy rất không tôn trọng vị anh hùng này, nên trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 báo chỉ đăng một bức phác họa chân dung của Ngô Duệ.
Hẳn là trước đó họ đã tìm người vẽ theo hình dáng của Ngô Duệ, nhưng có lẽ người họa sĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 kia chưa từng nhìn thấy Ngô Duệ lúc còn sống, nên bức vẽ không được sinh động, điều này khiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cho những người từng quen biết Ngô Duệ, nếu có cơ hội nhìn thấy thông báo cũng khó mà nhận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ra được.
Tôi từng nhìn thấy ảnh chụp của Ngô Duệ lúc tốt nghiệp đại học ở trong nhà của giáo sư Ngô, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cũng đã từng thấy dáng vẻ lúc anh ta lang thang ở Quảng Châu trong ký ức, nhưng phải nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thật, tôi cũng không thể nhận ra được bức phác họa trên báo kia chính là Ngô Duệ! Đây cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là nguyên nhân chính vì sao lúc trước họ không thể nào tìm được thân phận của vị anh hùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 này.
Sau khi từ thư viện ra ngoài, chúng tôi quay trở lại xe, cùng bàn bạc các bước nên làm tiếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 theo. Tôn Lỗi có một nghi vấn, đó là đã nhiều năm thế kia, có thể nào thi thể của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Ngô Duệ đã bị hỏa táng rồi không?
Tôi nói rất khẳng định: “Chắc chắn là không, nếu thi thể của Ngô Duệ đã bị hỏa táng thì em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không thể nào cảm giác được tàn hồn của anh ta.”
Trương Liên Kiệt nghe tôi nói vậy thì vội lấy điện thoại ra, gọi cho một người bạn của mình đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 làm ở Cục công an, nhờ người này giúp đỡ hỏi thăm xem di thể của vị anh hùng vô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 danh năm đó đã được chôn ở nơi nào.
Đối phương nghe thấy là chuyện của hơn hai mươi năm trước thì cũng nói là không dễ dàng tìm thấy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhưng người đó vẫn đồng ý giúp Trương Liên Kiệt hỏi thăm thử, còn chúng tôi chỉ đành phải quay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trở về khách sạn chờ tin tức.
Chưa tới nửa ngày sau, bạn của Trương Liên Kiệt gửi cho anh ấy câu trả lời, người đó nói anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ta đã phải nhờ một cảnh sát về hưu đã lâu, đi hỏi nhóm những cảnh sát già khác mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thăm dò được, thì ra di thể của Ngô Duệ vẫn luôn được đặt ở nhà tang lễ.
Lúc trước cũng có người từng đề xuất muốn hỏa táng di thể, nhưng bị rất nhiều người phản đối. Họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cho rằng nếu bây giờ hỏa táng di thể của vị anh hùng vô danh này, vậy nếu sau này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có người nhà của anh ta đến tìm kiếm, họ lấy cái gì ra để trả lại đây? Đưa lọ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tro cốt à? Nhưng tro cốt sao có thể chứng minh được thân phận của anh ấy?
Thế là mấy người phụ trách cùng họp lại để bàn tính, thì thấy có lý! Nếu cứ thế hỏa táng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 di thể của người anh hùng này, về sau mà người nhà anh ta đến nhận thi thể thì đúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là phiền phức, cho nên họ quyết định tạm thời cất giữ di thể trong nhà xác của nhà tang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lễ. Nhưng chẳng ai ngờ rằng chuyện này cứ thế trôi qua hơn hai mươi năm…
Xem như đã tìm được nơi cất giữ di thể của Ngô Duệ rồi, nhờ thế mà chúng tôi cũng thả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lỏng được nỗi lo lắng, mọi người cùng quyết định sáng sớm hôm sau sẽ đến nhà tang lễ để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tìm hiểu tình huống.
Buổi tối sau khi ăn cơm xong, chú Lê đi nghỉ sớm, còn tôi thì nì nèo rủ Đinh Nhất đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 xuống phố ẩm thực Thượng Hạ Cửu của Quảng Châu.
Trương Liên Kiệt cười nói với chúng tôi: “Chỗ đó có thể nói là nơi tập hợp các loại đặc sản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đặc sắc nhất của Quảng Châu, các cậu thử đi lòng vòng xem luôn đi, dù sao giờ vẫn còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sớm, nếu các cậu muốn, anh có thể đưa các cậu đi…”
Tôi nghe Trương Liên Kiệt chủ động đề nghị đưa chúng tôi đi chơi thì nghĩ thầm đúng là không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tốt hơn! Đinh Nhất không nói được tôi, đành phải đi cùng chúng tôi xuống Thượng Hạ Cửu. Trương Liên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Kiệt là người lái xe, lôi kéo hai chúng tôi đến phố Thượng Hạ Cửu dành riêng cho người đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bộ.
Anh ấy vừa lái xe, vừa giới thiệu cho chúng tôi biết về phố ẩm thực Thượng Hạ Cửu: “Con phố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Thượng Hạ Cửu dành riêng cho người đi bộ này nằm ở khu Lệ Loan, cũng chính là Tây Quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cũ! Cái tên Tây Quan này chắc hai đứa nghe quen chứ?”
Tôi nghĩ một chút rồi nói: “Hình như em từng nghe trong phim Hồng Kông hồi những năm 90, trước đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ở đó hình như rất phồn hoa thì phải.”
Trương Liên Kiệt gật đầu: “Đúng rồi, Tây Quan vốn là khu rất phồn vinh từ thời nhà Thanh, là nơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tập trung hàng hóa và mậu dịch lớn nhất Quảng Châu thời bấy giờ. Hơn nữa thời nhà Thanh lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đó chủ yếu giao dịch với các nước qua bến cảng, nên năm đó ở đây có rất nhiều người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nước ngoài đa quốc gia đến tụ tập ở đây.”
Anh ấy càng nói thì tôi càng cảm thấy tò mò, chỉ hận không được lập tức bay đến Thượng Hạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Cửu để mở mang tầm mắt.
Cuối cùng, sau khi Trương Liên Kiệt rẽ trái lượn phải mấy vòng, chúng tôi cũng đến được con phố dành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 riêng cho người đi bộ nổi tiếng đó. Chờ anh ấy đỗ xe xong, tôi lập tức xuống xe nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 quanh, thật sự là một cảnh tượng phồn hoa không thể tả bằng lời.
Trương Liên Kiệt muốn dẫn chúng tôi đến một tiệm mì trên đường Bảo Hoa trước, anh ấy nói tiệm mì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đó có món hoành thánh rất nổi tiếng, chúng tôi nhất định phải nếm thử. Khi bước chân vào con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phố Bảo Hoa, tôi đã ngửi thấy một mùi tanh bốc lên từ phía đối diện! Nhìn kỹ thì ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là ở gần đấy có một gian hàng bán hải sản khô.
Trương Liên Kiệt bảo, nghe nói người địa phương rất thích ăn món này, dùng mấy thứ đồ khô này nấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 canh ăn khá ngon, mà dinh dưỡng cũng cao. Tôi đi qua ngó nghía mấy lần, phát hiện bên trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tiệm bán rất nhiều sò điệp khô, cá khô và các loại đồ khô khác.
Đi qua tiệm đồ khô này được mấy bước thì đến tiệm mì mà Trương Liên Kiệt nói tới. Vì cân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhắc đến chuyện sau đó còn phải ăn những món khác nữa, nên tôi chỉ gọi một bát hoành thánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rồi ăn chung với Đinh Nhất, đỡ phải no căng rồi lát nữa lại không ăn được gì thêm.
Nếm thử hoành thánh xong, Trương Liên Kiệt lại dẫn chúng tôi đi ăn da cá, tôi ăn hai miếng rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đưa cho Đinh Nhất, dù món này khá ngon, nhưng riêng tôi rất không thích những loại đồ ăn trơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trơn.
Sau đó chúng tôi ăn thêm mấy món bánh đặc biệt khác, như bánh xốp trứng muối, bánh xốp nhân thịt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lợn xá xíu, hương vị khá ngon mà giá cũng chỉ khoảng mấy đồng, có thể tính là ăn ngon © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mà không đắt.
Đi đến cuối phố, tôi thực sự không ăn nổi nữa, đành phải uống một bát sữa trứng, coi như đặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 một dấu chấm tròn viên mãn cho chuyến đi tới phố Thượng Hạ Cửu tối nay. Trước khi về, tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 còn không quên mua cho chú Lê mấy món bánh ngon vừa rồi, tôi biết lão già này thích những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thứ như thế.
Trở lại khách sạn, tôi nằm trên giường, thực sự không muốn động đậy gì nữa, nhưng trong đầu tôi luôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nghĩ tới chuyện ngày mai sẽ đi đến nhà tang lễ, chỉ mong sẽ không xảy ra biến cố gì… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Sáng sớm hôm sau, vừa rời giường tôi đã thấy chú Lê đang ăn mấy món bánh mà tôi mang về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cho ông ấy từ tối qua, ông ấy ngẩng đầu lên thấy tôi đã dậy, bèn cười tủm tỉm: “Coi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 như thằng nhóc cháu còn có lương tâm, ăn xong còn biết mang về cho chú một ít…”
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!