Kết quả vừa đến cửa nhà bọn họ tôi đã nhận được điện thoại của bác sĩ Triệu, trong điện thoại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 anh ta nói cho tôi biết hiện giờ Chiêu Tài không tốt lắm, bảo tôi nhanh chóng đến bệnh viện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 một chuyến. Tôi nghe xong mà lòng nặng nề, xem ra quả nhiên giấc mơ kỳ quái hôm nay không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phải là dấu hiệu gì tốt…
Khi tôi vô cùng lo lắng chạy tới bệnh viện Chiêu Tài nằm thì nhìn thấy Chiêu Tài đang cùng bác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sĩ Triệu cười nói vui vẻ ở kia, vừa thấy tôi đầu đầy mồ hôi chạy vào thì vẻ mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 kỳ quái nói với tôi: “Sao hôm nay em lại có thời gian đến đây? Trong khoảng thời gian này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không bận ư?” Nói xong lại quay đầu hỏi bác sĩ Triệu: “Anh gọi điện thoại cho nó à?”
Anh ta hơi xấu hổ gật đầu, cũng không nói gì…
Tôi gấp gáp bước đến trước giường bệnh, vừa sờ tay vừa sờ chân chị nói: “Sao lại thế này? Có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chỗ nào không thoải mái ư?”
Nhưng Chiêu Tài lại vẫn cợt nhả nói với tôi: “Không sao, chỉ là hôm trước lúc đang chụp ảnh cưới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bị té xỉu, chị nói với em em cũng không tin được đâu, bây giờ chụp ảnh cưới mà như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đánh giặc ấy, làm chị mệt lử luôn!”
“Xỉu? Bị cái gì mà xỉu mới được chứ! Hôm trước chị xỉu vì sao không gọi điện thoại cho em? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Hôm nay vì sao không nhận điện thoại của em?” Giọng điệu của tôi hơi vô lễ.
“Không sao! Chỉ hơi thiếu máu thôi, nằm viện nghỉ ngơi mấy ngày là tốt rồi!” Nói xong chị còn nháy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mắt với bác sĩ Triệu một chút.
Tôi vừa thấy là biết bà chị này đang gạt tôi đây! Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần chị nói dối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là tôi có thể nhìn ra ngay… Hơn nữa biểu cảm rất chi là mất tự nhiên của bác sĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Triệu, vừa nhìn thì biết ngay là một boy thẳng thắn, không phải người biết nói dối.
Lúc ra khỏi phòng bệnh, Chiêu Tài vẫn luôn nháy mắt ra hiệu với anh ta, tôi giả bộ cái gì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cũng không nhìn thấy. Bởi vì đến gấp, tôi cũng chưa kịp mua hoa quả gì. Để phòng ngừa một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hồi nữa bị chị bới móc, nên tôi dự định trước tiên ra ngoài bệnh viện mua giỏ trái cây, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cũng nhân cơ hội hỏi bác sĩ Triệu một chút rốt cuộc chuyện là như thế nào.
Ra khỏi toà nhà chính của bệnh viện, tôi hiếm được nhìn thấy bác sĩ Triệu lại lấy ra một điếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thuốc tự châm lửa! Chẳng lẽ bọn họ làm bác sĩ mà không biết hút thuốc lá có hại cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sức khoẻ sao? Nhưng xem vẻ mặt u sầu kia của anh ta, tôi khẳng định trăm phần trăm, bệnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 của Chiêu Tài tuyệt đối không phải chỉ đơn giản là thiếu máu như vậy…
Tôi lấy điếu thuốc vừa châm từ trong tay anh ta, sau đó cũng rít sâu một hơi rồi nói: “Nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đi, sao lại thế này? Vì sao chị ấy lại bị ngất?”
Bác sĩ Triệu thấy thuốc lá trong tay bị tôi đoạt đi rồi, bèn rút ra một điếu khác châm lửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tiếp, sau đó cũng rít mạnh một hơi rồi mới nói với tôi: “Thật ra gần đây cô ấy vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hay đau đầu, cũng trách tôi không chú ý, do lúc trước mỗi lần cô ấy tới tháng đều sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có tình trạng thiếu máu lên não, nên lúc ấy tôi không quá để ý, chỉ nghĩ trở về rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mua ít thực phẩm bổ máu để nấu cho cô ấy ăn bồi bổ… Tuy nhiên, hôm trước, ngay lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chúng tôi chụp ảnh cưới, cô ấy lại đột nhiên té xỉu, tuy rằng được tôi cấp cứu, cô ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chỉ hôn mê hai ba phút, nhưng với trực giác là bác sĩ của mình, tôi lập tức cảm thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có chuyện! Sau đó tôi đưa cô ấy tới bệnh viện làm kiểm tra toàn thân, hôm nay đã có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 kết quả rồi, cho nên tôi mới gọi điện thoại cho cậu.”
“Vấn đề là gì?” Tôi lo lắng sốt ruột hỏi.
Chỉ thấy hốc mắt của bác sĩ Triệu đỏ lên: “Là… khối u thần kinh đệm não.”
Khi nghe bác sĩ Triệu nói ra những lời này, tôi có cảm giác trước mắt mình tối sầm lại, tiếp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 theo tôi phải ngưng một lúc mới khôi phục lại bình thường.
“Chắc chắn chưa? Có khả năng khám sai không?” Tôi dè dặt hỏi.
Bác sĩ Triệu tuyệt vọng lắc đầu nói: “Đã chẩn đoán chính xác, hơn nữa tôi cũng tìm giáo sư hướng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dẫn của mình xem thử, là u thần kinh đệm não rất điển hình.”
“Đó là u lành tính… hay là ác tính?” Tôi ôm một tia may mắn hỏi thử, nhưng câu trả lời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 của anh ta lại khiến tôi hoàn toàn tuyệt vọng…
“Xem từ vị trí, độ lớn nhỏ và tốc độ phát triển của khối u, đã có thể xác định là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ác tính.”
Lúc ấy tôi cảm thấy trong đầu trống rỗng, không biết bản thân nên làm như thế nào! Có thể làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thế nào đây? Vì thế tôi chậm rãi ngồi xổm trên mặt đất, tay cố sức vò đầu tóc của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mình, muốn nghĩ được một lối ra trong tình trạng khốn đốn tuyệt vọng này.
Tôi cố hết sức làm cho suy nghĩ của mình rõ ràng một chút, tính toán xem trong ngân hàng mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 còn bao nhiêu tiền, bán nhà đi có thể lấy được bao nhiêu tiền. Từng đó tiền dùng để chi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trả cho tiền thuốc men của Chiêu Tài chắc là không có vấn đề, nhưng vấn đề là chị ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có thể kiên trì đến khi tất cả số tiền đó được xài hết luôn hay không…
Lúc này di động của tôi vang lên, tôi thấy là của Đinh Nhất gọi đến, nhất định là anh ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thấy tôi vội vàng đi mất cho nên gọi điện thoại xem thử bên phía tôi có chuyện gì hay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không. Nhưng bây giờ tôi chẳng có lòng dạ nào nghe điện thoại của anh ta, vì thế bấm từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chối, sau đó tiếp tục tính toán trong lòng.
Đột nhiên tôi nghĩ đến một vấn đề, vì thế ngẩng đầu hỏi bác sĩ Triệu: “Chị ấy có biết không?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Bác sĩ Triệu gật đầu nói: “Biết, cô ấy còn bảo tôi đừng nói cho cậu, cô ấy thật sự rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 kiên cường…”
Tôi nghe anh ta nói như vậy thì sụp đổ ngay lập tức! Tôi hét lớn với bác sĩ Triệu: “Chị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ấy kiên cường cái rắm ấy! Khi còn nhỏ tay bị kim đâm phải cũng khóc cả một ngày, trường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 học sắp xếp làm vườn ươm giống, chị ấy có thể hồi hộp từ trước đó cả tuần! Chị ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vừa sợ đau, vừa sợ khổ, lần trước bị bệnh, nếu không phải vẫn luôn hôn mê bất tỉnh, nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không chừng ngày nào cũng đều kêu đau với tôi! Tiền tôi có! Tôi thực sự có tiền! Không đủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi lại đi kiếm, có thể đừng để chị ấy phải chịu tội không, đừng để chị ấy chịu khổ…” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Sau khi nói xong, tôi ngồi bệt trên mặt đất bắt đầu gào khóc… Chị ấy là người thân duy nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trên đời này của tôi, tôi không thể để chị có chuyện, càng không thể để chị cứ vậy mà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chết! Nhất định có cách, đúng! Khẳng định sẽ có cách mà!
Nghĩ đến đây tôi đột nhiên đứng lên, lau sạch sẽ nước mắt trên mặt một lượt, sau đó túm chặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lấy bả vai của bác sĩ Triệu nói: “Nói cho tôi biết phương án điều trị của các anh, đừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dùng thuật ngữ chuyên nghiệp gì đó với tôi, nói tiếng người đơn giản chút để tôi có thể nghe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hiểu là được!”
Nhưng cả khuôn mặt bác sĩ Triệu lại đầy thống khổ: “Tôi đã hội chẩn cùng mấy chuyên gia ung thư © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trong bệnh viện, bọn họ đều cho rằng đã không còn cần thiết phải phẫu thuật nữa…”
“Fuck! Cái gì gọi là không cần thiết làm phẫu thuật nữa! Chẳng lẽ để chị ấy chờ chết sao?” Tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 kích động nói.
Vừa rồi còn coi như bình tĩnh, thế nhưng khi bác sĩ Triệu nghe tôi nói vậy cũng bị kích động: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 “Chẳng lẽ cô ấy chết tôi không đau khổ sao? Chúng tôi sắp kết hôn rồi! Chỉ còn hơn một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tháng nữa sẽ kết hôn rồi! Tôi cũng không hiểu vì sao ông trời phải đối xử với mình như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vậy? Càng không rõ vì sao phải đối xử với cô ấy như vậy? Không phải nói đại nạn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chết tất có hạnh phúc cuối đời sao? Vì sao tôi không thấy được hạnh phúc cuối đời của cô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ấy?”
Vì thế buổi tối hôm ấy, hai người lớn già đầu chúng tôi cứ ôm đầu khóc rống ở bên cạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bồn hoa của bệnh viện… người qua đường đều kỳ quái nhìn.
Sau đó vẫn là bác sĩ Triệu gọi điện thoại cho Đinh Nhất, bảo anh ta đến đón tôi về trước! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Với tâm tình lúc đó sao tôi có thể ngoan ngoãn về nhà, vì thế Đinh Nhất lại đưa tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đến một quán bar hoạt động 24 giờ.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!