Tôi giật mình khi nhìn con số này, dù biết một chiếc tàu ngầm không thể chỉ có mấy người được. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Nhưng 78 người cùng mất tích, phải nói là cho dù tìm thấy được, thì cũng chỉ có thể là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bi kịch…
Doanh trưởng Bạch thấy hai chúng tôi xem tài liệu xong thì cất chúng đi, áy náy nói: “Đây là tài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 liệu cơ mật, mong các vị hiểu cho.”
Chú Lê khách sáo nói với anh ta: “Yên tâm đi, chúng tôi hiểu quy tắc của các anh. Nhưng đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 để chúng tôi đến tìm người, thì tôi có vài chuyện quan trọng, hy vọng có thể nhờ anh chuyển © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lời cho cấp trên.”
Doanh trưởng Bạch gật đầu: “Được, mời nói…”
Chú Lê phóng mắt nhìn ra biển, im lặng một lúc rồi quay sang nói với doanh trưởng Bạch: “Đầu tiên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi xin bày tỏ sự tiếc nuối với tất cả những người mất tích trên tàu ngầm… Tôi không biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 các anh đã tìm được chúng tôi bằng cách nào, nhưng có một việc mong các anh hiểu rõ, đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là chúng tôi chỉ tìm xác, không có tài tìm được tàu ngầm hoặc người sống sót.”
Tôi thấy doanh trưởng Bạch nghe chú Lê nói thế thì khựng lại, cổ họng giật giật như có điều muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nói, nhưng lại không thốt ra. Tôi biết, dù quân nhân có là người kiên cường dũng cảm, nhưng đối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mặt với việc chiến hữu gặp nạn, ai mà không đau lòng buồn bã chứ? Chú Lê thấy doanh trưởng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Bạch không nói gì, tiếp tục: “Các anh có quy tắc giữ bí mật của các anh, chúng tôi chắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chắn sẽ tuân thủ. Nhưng người tìm xác chúng tôi cũng có cách riêng của mình, mong các anh sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phối hợp.”
Doanh trưởng Bạch gật đầu: “Ngài Lê, xin ngài yên tâm, chúng tôi đã tìm đến ngài thì cũng hiểu ngài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có năng lực giúp đỡ. Hơn nữa, tuy chúng tôi vẫn không muốn thừa nhận, nhưng kết quả phân tích © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 từ số liệu đều cho thấy, những chiến hữu này không còn chút cơ may sống sót nào.”
“Đã vậy thì tôi cũng không nhiều lời nữa, mong rằng chúng ta có thể hợp tác thuận lợi!” Chú Lê © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nói xong thì bắt tay với doanh trưởng Bạch.
Doanh trưởng Bạch nắm bàn tay duỗi ra của chú Lê, viền mắt đỏ hoe: “Ngài Lê, lần này trăm sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 xin nhờ ngài!”
Tôi đứng cạnh cũng hơi cảm động, từ tài liệu cho thấy, hơn phân nửa số thuyền viên này vẫn chưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đến 25 tuổi, còn đương độ tuổi đẹp nhất, tôi thật lòng tiếc thay cho họ.
Lúc này, tiếng gõ cửa vang lên, sau đó một chiến sĩ mặc đồ hải quân đi vào. Cậu ta chào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 doanh trưởng Bạch theo nghi thức quân đội, sau đó lại gật đầu, cười nói với ba chúng tôi: “Chào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mọi người.”
Doanh trưởng Bạch giới thiệu cậu chiến sĩ này: “Cậu ấy là Lâm Phong, chiến sĩ trên tàu ngầm mất tích. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Trước đó không lâu, cậu ấy bị thương trong lúc diễn tập nên vẫn dưỡng thương trong bệnh viện quân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đội. Khi nghe tin tàu ngầm của mình gặp nạn, đã xin về đơn vị sớm. Bây giờ cậu ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là chiến sĩ quen thuộc với tàu ngầm nhất, nên lãnh đạo của chúng tôi điều đến phối hợp hành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 động trong hành trình của các anh.”
Lâm Phong lần lượt bắt tay với ba chúng tôi, rồi chân thành nói: “Các anh có thể gọi tôi là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Lâm Phong hoặc Tiểu Lâm, tôi sẽ cố gắng phối hợp!”
Tôi nhìn cậu ta, nhận ra đây vẫn còn là một cậu bé choai choai, bèn hỏi một vấn đề mấu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chốt: “Cậu có hiểu rõ các thuyền viên không?”
Lâm Phong gật đầu: “Hiểu ạ, tôi rất hiểu mỗi người bọn họ. Trên tàu chúng tôi, tất cả những chiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sĩ đều như người một nhà. Trước khi xuất phát, họ vẫn nói rằng đợi đợt huấn luyện này kết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thúc, họ sẽ đến đón tôi về…” Lâm Phong nói được một nửa thì nghẹn ngào.
Tôi vỗ vai cậu: “Được rồi, đừng buồn nữa. Điều duy nhất chúng ta có thể làm chính là nhanh chóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tìm được, đón họ về nhà!”
Lâm Phong cố nén nước mắt: “Anh Trương, tôi nhất định sẽ hết sức phối hợp với các anh, chỉ cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có thể đưa toàn bộ người về, muốn tôi làm gì cũng được!”
Tôi nghe xong thì cười nói: “Cũng không cần cậu làm gì cả, chỉ cần kể chuyện của họ thôi, ví © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dụ như ai thân với cậu nhất? Cũng tức là cậu hiểu ai nhất?”
Tiểu Lâm nghĩ nghĩ rồi nói: “Nếu nói thân nhất thì chắc là mấy chiến hữu cùng lớp với tôi rồi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhất là lớp trưởng Ngô Hạo. Cậu ấy là người Đông Bắc, tính tình rất cởi mở. Vì tôi nhỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tuổi nhất nên lúc vừa vào lớp, cậu ấy đã rất chăm sóc tôi.”
Tôi kéo cậu ta: “Được, vậy bây giờ cậu đưa tôi đến ký túc xá của lớp cậu xem thử, được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không?”
“Được chứ!” Tiểu Lâm sảng khoái đồng ý, nhưng lại quay đầu nhìn sang doanh trưởng Bạch, anh ta gật đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nói: “Đi đi, nhớ kỹ những điều lệ mà tôi nói với các cậu là được…”
“Vâng!” Lâm Phong lại chào doanh trưởng Bạch theo nghi thức quân đội.
Sau đó, chúng tôi đi theo Tiểu Lâm đến ký túc xá của lớp họ. Vừa vào trong, tôi há hốc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mồm, trong này quá sạch sẽ, quá ngăn nắp thì phải? Không hổ là ký túc xá của quân nhân! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Tuy chủ nhân của những chiếc giường quân đội này đã rất lâu rồi chưa về, nhưng chúng vẫn giữ dáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vẻ vuông vắn nghiêm túc, chờ họ khải hoàn bất cứ lúc nào.
Nhưng vấn đề bây giờ là, tôi không thấy bất cứ đồ cá nhân gì ở đây, vậy phải nói sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 để tìm được thứ mà một chiến sĩ nào đó rất yêu thích đây?
Tôi xấu hổ nhìn chú Lê, chú ra hiệu cho tôi đừng nên vội vàng, sau đó quay sang hỏi Lâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Phong: “Đồng chí Tiểu Lâm, chẳng hay cậu thân với ai trong ký túc này nhất?”
Lâm Phong buồn bã, cậu chỉ vào một chiếc giường tầng trên: “Tống Huy nằm ở giường trên chỗ tôi, chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi là bạn thân, có thể nói là không giấu giếm nhau chuyện gì.”
“Vậy cậu có biết vài chuyện riêng tư của cậu ấy không? Ví dụ như có sở thích gì? Thích đồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gì?” Tôi vội rèn sắt khi còn nóng.
Lâm Phong nghĩ nghĩ rồi trả lời: “Cậu ấy thích chơi game, nhưng trong quân đội không thể chơi thường xuyên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 được.”
Thứ ảo như game thì làm gì được! Tôi bèn hỏi tiếp: “Thứ khác thì sao? Có thứ gì chạm vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 được không?”
Lâm Phong hình như không hiểu, ngơ ngác nhìn tôi: “Thứ gì chạm vào được ư?”
Tôi thở dài thườn thượt, bất đắc dĩ nói: “Thôi vậy, cậu có biết đồ dùng cá nhân của cậu ấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 để ở đâu không? Tôi muốn xem thử…”
Lâm Phong đi tới ngăn tủ dưới giường mình: “Đây là tủ của Tống Huy, trong đó đều là đồ cá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhân của cậu ấy.”
Tôi đi tới, mở tủ ra thì thấy bên trong là vài đồ dùng sinh hoạt và quần áo hằng ngày. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Tôi lục lọi nhưng chẳng có thứ gì dùng được, chỉ đành đứng dậy từ bỏ.
“Không có à?” Đinh Nhất hỏi khẽ.
Tôi không nói mà chỉ lắc đầu, ra hiệu với anh ta rằng không có gì cả…
Xem ra phải chuyển hướng rồi, ở đây cũng không chỉ có một mình Tống Huy. Thế là tôi quay lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hỏi Lâm Phong: “Lớp trưởng các cậu năm nay bao nhiêu tuổi? Tủ của cậu ấy là cái nào?”
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!