“Đặc biệt thế nào?” Tôi hỏi.
Bạch Kiện nhìn tôi, sau đó lạnh lùng nói hai chữ: “Xay xác.”
Nghe đến xay xác, tôi lập tức cười khan: “Ha ha… đúng là đặc biệt…”
Sau đó2Bạch Kiện kể cho tôi biết, vài ngày trước, có một nhân viên lao công ở công viên thấy bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cạnh thùng rác có một túi rác màu đen. Ông ta định nhặt5nó bỏ vào thùng rác, nhưng khi xách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lên lại cảm thấy nằng nặng, giống như có đồ gì đó bên trong.
Người này bèn mở ra xem, bên trong đúng là thịt! Trong6túi đều là thịt hồng hồng, ông ta cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phân biệt được đó là thịt dê hay thịt bò. Người đàn ông này nuôi ba con chó lang thang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nữa, ông ta5nghĩ chỗ thịt này đằng nào thì người ta cũng đã vứt đi, đem về cho lũ chó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ăn cho đỡ phí! Sau khi mang túi thịt về nhà, lại phát hiện thịt này3không bình thường, không giống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thịt bò cũng không giống thịt dê, trong lúc ông ta còn đang nghi ngờ, lại nhìn thấy một thứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bên trong đống thịt… Ông ta cầm ra… là một đầu ngón tay!
Ông ta sợ hãi lập tức báo cảnh sát, nói mình nhặt được thịt người trong công viên! Cảnh sát lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đầu còn cho rằng ông ta đã nhầm lẫn? Nhưng khi đến xem cũng lơ mơ.
Sau khi pháp y kiểm tra chỗ thịt nát này, đã nhận định đây đúng là thịt người. Sau đó, khắp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thành phố đều lần lượt phát hiện kiểu thịt người trong túi rác như thế này.
Nhưng vì đến bây giờ những phần được phát hiện chỉ có thịt người, cho nên thân phận, tuổi tác, thậm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chí người chết là nam hay nữ cũng không biết rõ. Chỉ có một điều được khẳng định qua kết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 quả xét nghiệm ADN đó là: đây là thịt từ cùng một người.
Trong mười mấy túi thịt nát, ngoài cái túi người lao công nhặt được là có ngón tay, ngoài ra các © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 túi khác chỉ có thịt.
Bọn Bạch Kiện đã phân tích ngón tay này có thể là trong lúc vô ý hung thủ đã đặt vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 túi, vân tay trên ngón tay còn rõ, nhưng lại là ngón út nên không thể so sánh vân tay. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Có điều, căn cứ vào hình dạng ngón tay, làn da và móng tay, pháp y suy đoán người chết có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thể là nữ… Mà sáng nay, vừa đúng có một người đàn ông đến cục công an, báo vợ mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đã mất tích mấy ngày.
Tôi nghe Bạch Kiện nói vậy, chỉ về phía Lữ Hoằng Văn nói: “Người đàn ông anh nói đến là người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 kia phải không?’
Bạch Kiện gật đầu: “Chính là anh ta, tôi vừa định đến xem bản tường trình của anh ta thì gặp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cậu!”
Tôi thở dài: “Được rồi, anh không cần vội, tôi đến đây cùng với anh ta! Anh ta là hàng xóm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 của chúng tôi, mấy hôm trước vợ anh ta mất tích, lúc đầu tưởng là theo người khác bỏ trốn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thế nhưng khi anh ta tỉnh táo lại đã cảm thấy chuyện này không đúng, nên mới đến tìm chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi nhờ giúp.
Lúc này Lữ Hoằng Văn đã làm xong bản tường trình đi ra, thấy anh ta mặt mày ủ rũ thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi hỏi thế nào? Anh ta nhìn tôi, lắc đầu nói: “Tôi đưa địa chỉ đó cho bọn họ, vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rồi cảnh sát có hỏi trên người vợ tôi có điểm gì đặc biệt không… Nhưng khi tôi hỏi có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phải bọn họ phát hiện thi thể không thì họ lại không chịu nói.”
Tôi biết, cảnh sát không thể nói với anh ta được, vì bây giờ ngoài đống thịt nát cũng không có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gì khác, nên cảnh sát cũng không thể bảo anh ta đi nhận xác!
Sau khi Bạch Kiện xem bản tường trình của Lữ Hoằng Văn, thì thầm với tôi: “Cùng tôi đến chỗ pháp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 y xem đi.”
Tôi lắc đầu như trống bỏi: “Không đi được không! Một đống thịt nát có gì đáng xem đâu!”
Nhưng Bạch Kiện vừa lôi vừa kéo tôi đi nói: “Đi thôi, đi thôi! Nếu bây giờ có thể xác định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thân phận người chết, thì có thể hỗ trợ tìm được các phần còn lại của người đó!”
Thế là tôi bị anh ta vừa túm vừa kéo đến phòng pháp y, Đinh Nhất buồn cười đi sau, có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lẽ anh ta biết tôi sợ, dù sao nhìn thấy xác chết và thịt của xác chết là hai chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 khác nhau.
Nhưng điều khiến tôi ngạc nhiên nhất, đó là khi nhìn thấy đống thịt kia, có một thoáng ký ức xuất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hiện trong đầu tôi, mặc dù tôi không thể chắp nối những mẩu vụn này thành một ký ức hoàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chỉnh, nhưng tôi biết rõ, những phần thịt nát này là của cô giáo Lưu.
Vì không có chứng cứ nào nói lên chỗ thịt này là của cô giáo Lưu, nên Bạch Kiện dặn chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi đừng nói với Lữ Hoằng Văn. Ngày hôm đó, tôi và Đinh Nhất đi cùng Bạch Kiện đến địa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chỉ cô Lưu đã viết trước khi bỏ đi.
Trước khi đi, Bạch Kiện đã tìm hiểu về địa chỉ đó, chủ của ngôi nhà này họ Trương, có điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ông ta không phải người ở đây, cho nên căn nhà này được cho thuê.
Người thuê gần đây nhất là một đầu bếp nhà hàng, tên là Tôn Quảng Bân, vì tính chất công việc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 anh ta thường ngày ngủ đêm làm, sống một mình.
Cấp dưới của Bạch Kiện đã đến chỗ làm của anh ta điều tra, Tôn Quảng Bân là người sống thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thật, trước hay không hay nói đùa cùng mọi người trong nhà hàng, nhưng hôm cô Lưu xảy ra chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đúng là đến phiên nghỉ của anh ta.
Vì không muốn đánh rắn động cỏ, Bạch Kiện đưa tôi, Đinh Nhất và một nhân viên nữa lấy cớ điều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tra dân số, gõ cửa nhà Tôn Quảng Bân.
Mới đầu Tôn Quảng Bân nghe chúng tôi ở bên dân số, biểu hiện rất thiếu kiên nhẫn, nhưng vẫn mở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cửa cho chúng tôi vào. Vừa mở cửa thấy chúng tôi có nhiều người như thế, anh ta hơi bất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ngờ.
Tôi có thể nhận ra anh ta đang cố gắng giả hộ bình tĩnh, thế nên tôi thừa lúc anh ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đang cầm bảng điều tra điền thông tin, đánh giá xung quanh.
Căn nhà này có hai phòng ngủ, một phòng khách, vì cho thuê thường xuyên nên cảm giác rất bẩn. Lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 này tôi quay lại nhìn Đinh Nhất, thấy hai lông mày của anh ta nhíu chặt.
Tôi thì thầm hỏi anh ta làm sao? Anh ta trầm giọng nói: “Trong phòng này có mùi máu tươi rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nồng, khó ngửi vô cùng…”
Tôi mặc dù không có mũi chó thính như Đinh Nhất, nhưng tôi cũng mơ hồ cảm giác được trong gian © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phòng đóng kín kia có thứ gì đó! Không ngờ, tôi vừa đi đến gần căn phòng kia, định mở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cửa ra xem, thì Tôn Quảng Bân nói lớn: “Anh muốn làm gì?”
Tiếng anh ta quá đột ngột, làm tôi giật mình, may mà tôi phản ứng nhanh, trầm mặt nói: “Anh hét © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cái gì? Trong phòng này có phải có gì không đúng không? Tôi nghe hàng xóm khiếu nại nhà anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nuôi chó, cứ đến nửa đêm là sủa, anh nhốt chó trong phòng này phải không?”
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!