Tôn Lỗi đắn đo suy nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn quyết định nói lại cho vợ chồng giáo sư Ngô. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Ban đầu hai ông bà cũng không tin, liên tục nói là Ngô Duệ vì giận bọn họ nên không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 muốn về nhà thôi, người vẫn đang còn tốt vì sao nói không có là không có được? Tôn Lỗi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hiểu, đây là về mặt tình cảm, bọn họ không muốn thừa nhận, còn thật ra trong lòng họ đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sáng tỏ từ lâu. Thử nghĩ mà xem, cho dù là một đứa con có tuyệt tình đến mức nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thì cũng qua hai mươi sáu năm rồi, dù có oán hận sâu đến mức nào cũng đã phai nhạt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hết cả, hơn nữa đây cũng không phải là người khác, mà là cha mẹ đã sinh ra và nuôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nấng anh ta lớn lên…
Nếu Ngô Duệ vẫn còn sống trên đời này thì chắc chắn bây giờ anh ta cũng đã làm cha, tất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhiên cũng có thể hiểu được tại sao năm đó cha lại đối xử với mình như thế, cho dù © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 anh ta không đồng ý với cách giáo dục ấy, nhưng cũng phải biết lòng cha mẹ chứ?
Tuy giáo sư Ngô nuôi dạy anh ta quá nghiêm khắc, nhưng dù thế nào đi chăng nữa vẫn còn tốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hơn so với việc tự tay mình vứt bỏ cha mẹ thân sinh chứ? Thời điểm Ngô Duệ rời khỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cha mẹ có chút xúc động nhất thời và sự nóng tính của tuổi trẻ, nhưng tôi tin chắc rằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đến tuổi này rồi anh ta sẽ hiểu được, nơi có cha mẹ mới là nhà.
Cuối cùng qua một phen đấu tranh tư tưởng, vợ chồng giáo sư Ngô mới làm ra một quyết định, đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là mặc kệ hiện giờ Ngô Duệ còn sống hay đã chết, bọn họ nhất định phải tìm được anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ta! Dù gì anh ta cũng là đứa con duy nhất của họ, cho dù đã chết thật thì cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không thể để anh ta lưu lạc bên ngoài.
Đây có thể chính là sự khác nhau giữa cha mẹ và con cái! Con của mình cho dù không tốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thì vẫn là con của mình, mặc cho bạn ở bên ngoài phạm vào sai lầm gì thì người thực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sự có thể tha thứ cho bạn, tiếp nhận bạn, chỉ có cha mẹ của bạn mà thôi.
Vì thế mà chị Bạch mới tìm đến chú Lê, chị ấy nói tiền công lần này chỉ bình thường, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cao cũng không thấp, người bỏ tiền là chị ấy và đàn anh Tôn Lỗi, dù gì năm đó giáo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sư Ngô cũng có ơn với họ, cho nên chị ấy không thể để mặc được, họ thật sự quá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đáng thương!
Lần đầu tiên chúng tôi đến nhà giáo sư Ngô là vào buổi sáng hai ngày sau, trước đó chúng tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đã nói chuyện qua nên khi gặp hai ông bà, trong lòng tôi cảm thấy rất chua xót, ông cụ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bởi lúc trước bị bệnh một thời gian nên bây giờ chỉ có thể chống gậy, đi ra đi vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đều phải vịn vào bà cụ.
Hai người họ thấy chúng tôi tới thì đi ra đón tiếp chúng tôi, nhìn thấy hai ông bà đầu tóc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bạc trắng, ánh mắt tràn đầy kỳ vọng, tôi thật sự không nói lên được mình đang cảm thấy thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nào…
Ngồi xuống ghế, tôi cẩn thận quan sát căn nhà của hai ông bà, tôi phát hiện bài trí ở nơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 này rất cũ kỹ, chí ít cũng phải là phong cách của hai mươi năm trước rồi. Trong nhà ngoại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trừ một cái quạt điện chạy kêu ken két, thì ngay cả một cái điều hòa nhiệt độ cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có.
Theo lý thuyết thì không thể thế này được! Hai ông bà này đều là giáo sư đại học đã về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hưu, dù tiền lương không được cao, nhưng trong nhà lại cho người ta cảm giác cực kỳ đơn sơ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dường như không có đồ điện gia dụng nào đắt tiền cả, thứ đáng giá nhất trong căn nhà này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có lẽ chính là đống sách vở!
Sau đó chị Bạch nói cho chúng tôi biết, hai ông bà này chẳng những có tiền, mà còn có rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhiều tiền! Nhưng cả đời bọn họ sống rất đơn giản, tiết kiệm, mặc cho một tháng họ được bao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhiêu tiền lương. Mà họ còn có hai căn hộ nữa ở trung tâm thành phố, mỗi một căn ít © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhất cũng đáng giá mấy chục vạn.
Tôi nghe vậy mà không thể hiểu nổi, nếu điều kiện của hai ông bà đã tốt như vậy, tại sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lại sống mộc mạc như thế này chứ? Cuối cùng chị Bạch nói với tôi rằng, hàng năm vợ chồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 giáo sư Ngô vẫn giúp đỡ mấy học sinh có hoàn cảnh gia đình khó khăn, cả chị ấy và © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đàn anh Tôn Lỗi đều là những đứa trẻ đã từng nhận được sự giúp đỡ của vợ chồng giáo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sư Ngô.
Nghe chị Bạch nói vậy, tôi hiểu ngay vì sao chị ấy và Tôn Lỗi lại quan tâm đến chuyện của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 giáo sư Ngô đến thế, thì ra là có ơn tất báo!
Giáo sư Ngô tự mình đưa tôi đến căn phòng của Ngô Duệ, ông ấy nói căn phòng này không hề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thay đổi trong hai mươi sáu năm qua, năm đó con trai ông ra đi, nó như thế nào thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bây giờ vẫn được giữ nguyên như thế.
Tôi có thể nhìn ra ông cụ này lúc còn trẻ chắc chắn là một học giả không tin mấy chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mê tín dị đoan, nhưng giờ ông ấy cũng đã già, còn vì tìm con mà sốt ruột, cho nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mới đồng ý để chị Bạch tìm chúng tôi tới giúp đỡ. Được rồi, cho dù có thế nào đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chăng nữa, chỉ cần có thể giúp được họ là tốt rồi!
Tôi vào phòng nhìn xung quanh, phát hiện ở trong phòng ngoại trừ sách thì chỉ thấy một ít bằng khen © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mà năm xưa Ngô Duệ đạt được, từ những vật này có thể thấy, giáo sư Ngô rất tự hào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 về con trai của mình. Tối thiểu thì trong mắt ông ấy, Ngô Duệ là một đứa bé rất ưu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tú.
Tôi chạm vào những giấy khen và giấy chứng nhận trên tường, nhưng không cảm giác được gì. Xem ra, những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thứ này ở trong mắt của giáo sư Ngô là vật báu, nhưng ở trong lòng Ngô Duệ lại không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hề quan trọng, thậm chí có thể anh ta còn rất chán ghét chúng.
Thế là tôi từ bỏ việc tìm kiếm tàn hồn ở trên những vật này, mà quay về phía giá sách. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Nhưng tôi nhanh chóng phát hiện ra rằng, trên những tài liệu học tập này cũng chẳng có gì cả! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Ngẫm lại thấy cũng đúng, một người không quan tâm tới chuyện mình đạt được vinh quang như thế nào, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thì còn có thể quan tâm tới những công cụ giúp anh ta đạt được vinh quang đó không?
Căn cứ vào lời kể của giáo sư Ngô, tôi có thể thấy được Ngô Duệ của hai mươi sáu năm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trước là một người không hề thú vị, từ nhỏ đến lớn ngoài việc học ra thì không còn bất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 kỳ yêu thích hay hứng thú với thứ gì. Nhưng tôi nghĩ mãi mà vẫn không hiểu, vì cái gì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mà Ngô Duệ nhất định phải chờ đến sau khi tốt nghiệp đại học mới bỏ trốn khỏi nhà? Chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lẽ thật sự chỉ bởi vì đến lúc đó mới đủ lông đủ cánh, cứng cáp rồi hay sao?
Không đúng! Chắc chắn là phải có một cái ngòi nổ nào đó mới có thể gây ra kết quả là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Ngô Duệ rời nhà bỏ đi! Tôi bèn hỏi giáo sư Ngô để ông ấy nhớ lại thật cẩn thận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 xem, trước lúc Ngô Duệ bỏ nhà ra đi, có phải đã từng bất đồng quan điểm với họ dẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đến không vui vẻ không?
Giáo sư Ngô suy nghĩ rất lâu, cuối cùng lắc đầu: “Thời gian trôi qua quá lâu rồi, tôi thật sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không nhớ được chuyện năm đó nữa, tôi chỉ có cảm giác là Ngô Duệ đi rất đột ngột, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hề có điềm báo trước…”
Nhưng lúc này giáo sư Thẩm đứng ngoài cửa lại chen lời vào: “Tôi vẫn còn nhớ rõ một việc, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bởi vì chuyện này mà Ngô Duệ đã buồn bực vài ngày, không biết có phải là bởi vì chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đó hay không?”
Tôi vội bảo giáo sư Thẩm nói ra xem là chuyện gì? Bà ấy cố gắng nhớ lại mãi mới nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cho tôi biết, lúc Ngô Duệ mới lên năm thứ tư đại học, có một ngày cuối tuần nó về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 và nói với chúng tôi rằng, trong lớp của nó có một cô gái rất ưu tú, cũng rất tốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 với nó, nó muốn sau khi tốt nghiệp sẽ cùng cô gái kia xác định quan hệ.
Nhưng khi đó giáo sư Ngô lại nói một câu ngăn cản: “Hai đứa vừa mới tốt nghiệp xong, tất cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đều phải để tâm vào sự nghiệp, chuyện yêu đương cứ để vài năm sau hãy nói!”
Nói thật, lúc ấy tôi nghe thấy thế thì chỉ biết im lặng, suy nghĩ của mỗi người đều không giống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhau, nhớ thời điểm lúc tôi vừa lên đại học, mẹ tôi lặng lẽ nói với tôi: “Lên đại học © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mà yêu đương thì bình thường chỉ đến lúc tốt nghiệp là chia tay, cho nên không thể yêu đương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lung tung được! Nhưng nếu con thật sự gặp được một cô gái tốt thì phải ra tay thật nhanh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vào! Biết chưa hả?”
Đáng tiếc đến cuối cùng tôi vẫn làm cho mẹ mình thất vọng, mặc dù tôi vẫn nghĩ mình sẽ ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tay thật nhanh, nhưng chỉ tiếc tôi nhanh người khác còn nhanh hơn tôi gấp bội! Thôi không nói nữa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nói nhiều đều là nước mắt cả…
Tóm lại, tôi nghe xong liền hiểu vì cái gì mà Ngô Duệ lại trốn nhà ngay khi vừa tốt nghiệp! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Đã tốt nghiệp đại học, sắp đi làm rồi mà còn bị quản thúc y như học sinh tiểu học, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nếu là tôi thì tôi cũng chạy!
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!