Giám đốc hầm rượu xem lại camera giám sát, phát hiện giám đốc và tình nhân về phòng không được bao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lâu thì lại rời đi.
Họ đi vòng qua sảnh lễ tân rồi tới hầm rượu, sau đó camera không nhìn thấy họ nữa. Quản lý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lập tức gọi hai bảo vệ cùng đi đến hầm rượu. Nhưng khi đến nơi mới thấy, cửa vào hầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rượu vẫn khóa chặt, không hề có dấu vết bị cạy phá, còn vị giám đốc và cô tình nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đã biến mất không thấy đâu.”
“Họ đã vào hầm rượu rồi?” Một bạn học nam hỏi.
Triệu Lỗi nghe thấy thì ngắt lời ngay: “Đừng hỏi ngang thế! Phương Tư Minh tiếp tục đi!”
Phương Tư Minh cười nói tiếp: “Lễ tân nói thật, chìa khóa hầm rượu chỉ có ông chủ giữ. Mà từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 khi xây xong trang viên, ông chủ của họ có một thói quen kỳ lạ là không bao giờ ngủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lại, dù muộn thế nào cũng sẽ lái xe về nhà, nên chỉ có thể đợi ông chủ đến mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có thể mở hầm ra.
Cũng may là ông chủ luôn đến trang viên trước 12 giờ. Khi ông ta mở cửa hầm rượu, mọi người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhìn thấy cảnh tượng vô cùng kỳ dị...
Giám đốc kia nở nụ cười ngồi trên ghế salon da dành cho khách đến thưởng rượu, còn cô tình nhân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thì gối đầu trên đùi ông ta như ngủ thiếp đi.
Giám đốc đi đến, gọi thử thì không thấy có phải ứng gì, bèn đưa tay thăm dò hơi thở. Ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ta giật mình, hai người này đã ngừng thở mất rồi.
Phương Tư Minh mới kể được một nửa thì cửa hầm rượu bị người đứng ngoài mở ra. Mọi người giật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nảy quay lại nhìn, thấy một người mặc âu phục đen đi tới, tầm hơn 30 tuổi, là độ tuổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hấp dẫn nhất của một người đàn ông.
Phương Tư Minh ngạc nhiên, vội đứng dậy giới thiệu: “Đây là Phương Viễn Hàng, chủ của khu rượu này, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là anh trai tớ.”
Mọi người đều giật mình nhìn Phương Tư Minh, hóa ra đây chính là người trong truyền thuyết! Nhưng khi người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đó đi vào, tôi nhận ra đó chính là thanh niên đã giết gã đàn ông kia.
Dù trông chững chạc hơn trước kia, nhưng tôi vẫn nhận ra bóng dáng anh ta năm đó.
Phương Viễn Hàng vui vẻ chào chúng tôi: “Chào mọi người, nghe nhân viên nói hôm nay bạn học cũ của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Tư Minh đến chơi nên tôi đến chào hỏi một câu, không làm phiền mọi người chứ?”
“Không đâu, lần này có thể đến đây chơi cũng phải cảm ơn tổng giám đốc Phương đã giúp đỡ ạ.” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Triệu Lỗi khách khí nói.
Chắc Triệu Lỗi đã biết Phương Viễn Hàng là anh trai của Phương Tư Minh từ sớm. Trước đó cậu ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nói ba mình góp vốn mở nơi này với bạn, chắc đó là Phương Viễn Hàng. Chẳng qua Phương Tư © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Minh không muốn nói, thì cậu ta cũng không nhiều lời làm gì.
Phương Viễn Hàng xua tay nói: “Ấy, đừng nói vậy, mọi người đều là bạn học của Tư Minh cả, cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là anh tiếp đón chưa chu đáo!”
Sau khi chào hỏi vài câu với mọi người, Phương Viễn Hàng nói: “Mọi người nói chuyện trước, anh đi chuẩn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bị tiệc, tối nay nhất định phải chơi hết mình nhé!” Anh ta nói xong thì đi ra ngoài.
Sau khi trải qua những thăng trầm đó, Phương Viễn Hàng có thể từ một thiếu niên ngây ngô trở thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhân tài kiệt xuất trong giới kinh doanh, nhất định là lòng dạ khó lường… Nhưng tại sao anh ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lại muốn bảo vệ cậu em trai không cùng huyết thống này chứ? Mọi người thấy Phương Viễn Hàng đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đi rồi thì ồn ào nhắc nhở Phương Tư Minh mau kể nốt, đừng có dừng giữa chừng, nếu không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 họ sẽ mất ngủ cả đêm mất!
Tôi thấy sự xuất hiện của Phương Viễn Hàng đã làm quấy rối suy nghĩ của Phương Tư Minh, cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 biết cậu ta có thể kể hết chuyện không.
Quả nhiên, Phương Tư Minh bị mọi người giục thì uống một hớp rượu để che đi sự mất tập trung, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rồi hắng giọng kể tiếp: “Sau đó cảnh sát đến, pháp y kết luận hai người chết vì thiếu dưỡng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 khí. Bởi vì hầm rượu này rất kín, bình thường đóng cửa thì như ngăn cách với bên ngoài, nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vị giám đốc và cô tình nhân kia ở trong không gian đó sẽ ngạt thở đến chết. Nhưng có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 một điều kỳ lạ là cửa chính của hầm rượu vẫn khóa kín, làm sao họ có thể vào được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bên trong? Càng lạ thường hơn là, trên bàn có ba chiếc ly đế cao…”
Phương Tư Minh nói xong, lại tự rót một ly rượu, tinh tế thưởng thức.
“Hết rồi?” Dương Mỹ Linh hỏi.
“Ừ, hết rồi, đây chính là kết thúc của câu chuyện, không ai biết người nào đã mời họ uống rượu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nửa đêm…” Phương Tư Minh làm vẻ bí ẩn nói.
“Thôi đi! Chắc chắn là cậu nói bừa.” Triệu Lỗi khinh bỉ nói.
Phương Tư Minh cười: “Tin hay không thì tùy cậu. Nhưng đừng nói là tớ không cảnh báo nhé, đừng tùy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tiện ra ngoài vào buổi tối…”
Không ngờ khi nói câu đó xong, Phương Tư Minh lại nhìn thẳng vào tôi, như đang cố ý nói cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi nghe vậy.
“Đi thôi, đi thôi, chúng ra mau ra ngoài đi, hầm rượu này chắc sắp hết dưỡng khí rồi.” Triệu Lỗi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cười nói.
Mọi người uống cũng đã kha khá rồi, nên rời khỏi hầm rượu hết. Lúc đi ra, tôi nhìn lại bức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tường xi măng dày đặc kia, thầm nghĩ có lẽ người đó sẽ vĩnh viễn bị nhốt ở đây…
Ra khỏi hầm rượu, tôi phát hiện ánh mắt Phương Tư Minh nhìn mình có vẻ kỳ lạ. Khi tôi nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lại thì cậu ta vội lảng tránh, chẳng lẽ cậu ta nghi ngờ tôi đã biết trong tường có thi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thể?
Mưa chẳng những không dứt mà còn lớn hơn, cũng may tối nay chúng tôi ở lại trang viên, ngày mai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 xuống núi chắc mưa cũng đã tạnh.
Phương Viễn Hàng xếp tiệc tối ở phòng bao lớn nhất trên tầng hai, nó có thể chứa hơn 30 người. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Chúng tôi đi ít người nên nhìn có vẻ hơi trống trải.
Món ăn là sự kết hợp giữa Trung và Tây, đây là lần đầu tiên tôi ăn kiểu như thế này, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tóm lại là chẳng thưởng thức nổi! Phương Viễn Hàng còn mở hai chai rượu hơn một vạn mời mọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 người, tôi nghe mà đau lòng, hơn một vạn một chai rượu đấy! Đâu cần xa xỉ thế?
Dù không thích rượu vang, nhưng nghe thấy giá tiền như vậy, tôi cũng phải cố uống cho bằng hết, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thể lãng phí được!
Sau ba tuần rượu, Phương Viễn Hàng đứng dậy cáo lỗi: “Xin lỗi mọi người, anh còn chút việc phải làm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không thể tiếp mọi người chu đáo, để Tư Minh thay anh nhé.”
Một người thành công như Phương Viễn Hàng có thể uống cùng chúng tôi mấy chén đã tốt lắm rồi, làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gì dám tiếp tục làm phiền anh ta nữa. Sau khi thấy anh ta đi rồi, mọi người thả lỏng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tốp năm tốp ba buôn chuyện giết thì giờ.
Không biết có phải do chai rượu hơn vạn tệ kia không mà tôi thấy hơi chóng mặt, chỉ mong sớm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 kết thúc tiệc để về phòng đi ngủ. Nghĩ đến về phòng, tôi sực nhớ ra con vật lông đỏ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 còn đang nằm trên giường mình. Nếu nó tỉnh dậy mà thấy đang nằm trong phòng của con người, chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 biết có sợ đến nỗi tè ướt cả lông không nữa!
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!