Ngay lúc lão trưởng thôn đang nghi ngờ chất vấn chú họ, thì Tiểu Tuyết bỗng chảy ra dòng nước mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đỏ như máu: “Bố, con chết oan quá! Bố à! Con chết oan quá!”
Lão trưởng thôn không thể chịu nổi nữa, cơ thể lảo đảo ra sau, ngã xuống…
Chú họ tôi sợ nhất là sẽ thế này, lúc trước ông không nói cho lão trưởng thôn cũng là vì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nghĩ tuổi ông lão đã cao, nếu bị kích động thì sẽ giống như bây giờ. Chú lập tức đỡ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lão trưởng thôn đến giường, sau đó nhấn vào huyệt nhân trung của ông cụ.
Chốc lát sau, lão trưởng thôn mới dần dần tỉnh lại, ông ấy vừa mở mắt thì đã kéo chú họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi lại và nói: “Đây là sự thật à? Vì sao anh không nói sớm cho tôi biết?”
Chú họ khó xử: “Cháu sợ chú sẽ không chịu nổi giống như bây giờ, cho nên mới…”
Nhưng lão trưởng thôn lại lắc đầu liên tục: “Hồ đồ quá, bây giờ anh không nói thì tới khi nào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mới nói? Chẳng lẽ định chờ tôi chết rồi mới nói sao!”
Chú họ tôi không phản bác được, đành phải để thím chăm sóc lão trưởng thôn trước. Sau đó chú nhận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lấy bát nước từ tôi, bóp miệng Tiểu Tuyết rồi rót vào họng con bé, vừa rót vừa nói: “Anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 biết cô muốn gì, anh có thể giúp cô, nhưng bây giờ cô phải rời khỏi cơ thể của đứa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bé đã, nếu còn tiếp tục như thế, con bé sẽ tổn thọ mất!”
Nhưng Tiểu Tuyết lại vùng vẫy, không chịu ngoan ngoãn uống hết! Chú họ thấy thế thì kêu tôi: “Tiến Bảo, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 qua đây giúp chú!”
Tôi vội chạy tới giúp chú họ đè Tiểu Tuyết lại, Lưu Phương và Ngô Ái Đảng đã bị dọa sợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gần chết, đứng ở xa không dám tới gần.
May mà cuối cùng chúng tôi cũng rót được hết bát nước kia, cả người Tiểu Tuyết co giật, sau đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nôn hết ra đất. Rõ ràng vừa nãy cô bé uống hết bát nước tro xám, nhưng khi nôn lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là thứ chất lỏng đậm đặc như xì dầu…
Một mùi hôi thối xộc lên, khiến tôi liên tục lùi về phía sau. Chú họ nhanh tay hốt một xẻng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đầy tro than dưới giường sưởi ra, hất hết vào thứ đen xì kia.
Tiếng “xèo” vang lên, thứ dính nhớp vừa rồi còn đổ đầy đất đã nhanh chóng hóa thành làn khói trắng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 biến mất trong đống tro than. Ngay sau đó, chúng tôi nghe thấy Tiểu Tuyết gọi một tiếng “Mẹ”, rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 con bé khóc ầm lên.
Chú họ đỡ Tiểu Tuyết dậy, vỗ nhẹ lưng con bé rồi nói: “Đừng sợ đừng sợ, có ông ở đây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rồi!” Xong ông ấy quay sang nói với ông Lưu: “Lão Lưu, ông mau dùng con dao mổ heo huơ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trên đầu Tiểu Tuyết mấy cái, để con bé ép ít hồn, đuổi mấy thứ bẩn thỉu ra.”
Ông Lưu nghe xong, lập tức làm theo lời chú họ nói…
Lưu Phương thấy con gái mình tỉnh lại thì chạy ngay tới, chú dặn dò cô ấy vài câu: “Mấy ngày © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 này đừng cho Tiểu Tuyết ra ngoài chơi, đêm thì cho đi ngủ sớm một chút, trước khi ngủ nhớ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gọi tên con bé mấy lần để kéo hồn con bé về hết.”
Tiễn mẹ con Lưu Phương và ông Lưu về xong, chú họ tôi mới quay lại nhìn lão trưởng thôn. Ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cụ đã sắp bảy mươi tuổi, hai năm nay sức khỏe vốn đã không tốt, giờ lại biết chuyện con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gái mình chết rồi, chưa tăng xông là còn may.
Thím họ lấy cho ông ấy một cốc nước sôi, uống từng ngụm nhỏ cho thuận khí. Chú họ liếc sang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Ngô Ái Đảng, cáu kỉnh nói: “Giờ tự anh nói, hay để chúng tôi báo cảnh sát rồi anh mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 khai!”
Ngô Ái Đảng bị dọa sợ quá nên quỳ xuống, liên tục cầu xin lão trưởng thôn tha thứ: “Đừng báo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cảnh sát, nhất định đừng báo cảnh sát mà. Chú à, chú là chú ruột của cháu, chú đừng báo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cảnh sát mà…”
Lão trưởng thôn không hiểu là chuyện gì xảy ra, vì sao chú họ lại nói muốn báo cảnh sát? Nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dù có già lẫn thì ông vẫn có thể nhận ra, việc con gái mình chết có liên quan đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đứa cháu trai này!
“Nói… nói cho rõ ràng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!” Lão trưởng thôn tức giận đến run người.
Ngô Ái Đảng bắt đầu tát liên tục vào mặt mình: “Cháu không phải là người, cháu là súc sinh, cháu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không phải là người! Là súc sinh! Năm đó cháu không phải là người…”
Chuyện đã xảy ra mấy năm trước, lão trưởng thôn có cô con gái là Ngô Quyên đã sắp 30 nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vẫn chưa lấy chồng, đương nhiên không phải vì cô ấy quá xấu, mà ngược lại, Ngô Quyên còn rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 xinh đẹp.
Nhưng chính bởi vì xinh đẹp nên yêu cầu của cô rất cao. Giới thiệu mấy anh chàng nông thôn thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cô không vừa mắt, cứ thích phải vào thành phố làm công để tìm chồng.
Một hôm, anh họ Ngô Ái Đảng tới tìm cô và nói, có thể giúp giới thiệu một công việc ở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thành phố, hỏi cô có muốn đi không. Ngô Quyên chẳng suy nghĩ đã đồng ý: “Đương nhiên là đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rồi!”
Thế là tối hôm ấy cô nói chuyện với cha, bảo mình muốn vào thành phố làm, ngày mai sẽ đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 luôn. Lúc ấy sức khỏe của lão trưởng thôn đã yếu, lại vừa từ chức trưởng thôn nên cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có tâm tư quản quá nhiều chuyện của Ngô Quyên. Ông ấy nghĩ cho con gái đi làm công, biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chút việc đời cũng tốt…
Sáng hôm sau, Ngô Quyên chuẩn bị mấy bộ quần áo rồi tới nhà Ngô Ái Đảng. Đến rồi mới biết, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thì ra ông anh họ này vốn không hề tìm việc cho mình, mà muốn giới thiệu cô ấy cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tên nhà giàu mới nổi trong thôn, tên là Lưu Vượng Tài.
Tên Lưu Vượng Tài này năm nay hơn bốn mươi tuổi, góa vợ, mấy năm trước vợ bị bệnh chết, để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lại một đứa con trai 9 tuổi. Mấy năm này ông ta làm chủ thầu trong thành phố nên cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 kiếm được kha khá, cũng nhìn trúng Ngô Quyên cùng thôn, muốn lấy vợ hai.
Thế là ông ta tìm Ngô Ái Đảng để hứa hẹn với gã, nếu mình cưới được Ngô Quyên thì sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cho gã năm vạn tiền trà nước. Ngô Ái Đảng thấy tiền thì sáng mắt, đồng ý ngay. Nhưng chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gã cũng biết em họ mình sẽ không bao giờ thích Lưu Vượng Tài, nên gã nghĩ ra một cách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 âm hiểm, muốn để Lưu Vượng Tài gạo nấu thành cơm trước, đến lúc đó Ngô Quyên có không muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lấy chồng cũng chẳng được! Vì việc này, gã còn đuổi người trong nhà đi chỗ khác, rồi lừa Ngô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Quyên tới nhà.
Ngô Quyên biết chuyện thì không vui, muốn đi về, nhưng lại bị Ngô Ái Đảng ngăn cản.
Ngô Quyên thấy tình hình không ổn, lập tức chất vấn anh họ: “Dù sao bây giờ anh cũng là một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trưởng thôn, chẳng lẽ còn muốn giúp người ngoài làm bậy à?”
Không ngờ Ngô Ái Đảng lại xách một bình thuốc trừ sâu đặt lên bàn, nói: “Quyên Nhi, hôm nay em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 muốn thì đồng ý, mà không muốn cũng phải đồng ý. Em không vui cũng được, lấy cái chết ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chứng minh đi. Em uống sạch bình thuốc trừ sâu này, anh sẽ tin quyết tâm của em!”
Thật ra lúc ấy Ngô Ái Đảng chỉ muốn hù dọa Ngô Quyên thôi. Nếu là cô gái bình thường ắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sẽ sợ hãi và đồng ý, nhưng Ngô Quyên lại không phải thế. Nếu cô muốn lấy một người như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vậy, thì đã không chờ đến từng này tuổi rồi còn chưa lấy chồng!
Thế là cô không thèm nghĩ nhiều, cầm bình thuốc trừ sâu lên uống. Ngô Ái Đảng không ngờ cô sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 uống thật, mà Ngô Quyên cũng chẳng nghĩ chai này lại là thuốc trừ sâu thật. Cô còn tưởng anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 họ chỉ muốn dọa mình!
Đợi đến khi uống hết cả một bình thuốc trừ sâu xong, Ngô Ái Đảng mới hoàn hồn muốn cướp lấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bình thuốc trong tay Ngô Quyên… Nhưng lúc này sắc mặt Ngô Quyên đã tím tái, sắp đứt khí đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nơi!
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!