Không biết đã ngủ được bao lâu, chợt tôi bị tiếng động kì lạ đánh thức. Tôi ngồi dậy nhìn, thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cách đó không xa, một bầy thú không biết là loài gì đang chạy tới, trông có vẻ khá to. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Tôi giật mình, không phải là sói đấy chứ? Nghĩ thế, cơn buồn ngủ bay biến ngay, tôi vội bò ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 khỏi túi ngủ. Ngay khi định đánh thức mọi người, chợt có một bàn tay lạnh như băng bịt miệng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi lại!
Tôi thầm than không hay rồi, chẳng nhẽ gặp phải kẻ xấu? Đang nghĩ xem có nên phản kháng hay không, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chợt nghe thấy giọng nói quen thuộc vang lên: “Im lặng, đừng làm mọi người giật mình, đó là lạc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đà hoang.”
Nghe thấy giọng Đinh Nhất, tim tôi mới thả lỏng ra. Nhưng tay anh ta vẫn chẳng hề buông ra, tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chỉ đành ậm ừ mấy tiếng phản đối...
“Suỵt… đừng làm chúng giật mình, để chúng nó yên tĩnh rời khỏi đây.”
Tôi đành chịu cảnh bị anh ta bịt miệng mãi đến khi đoàn lạc đà kia đi xa. Mà nói gì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thì nói, tay Đinh Nhất này lạnh thật, chẳng hề có chút độ ấm nào như người sống…
Thấy đám lạc đà đi xa rồi, cuối cùng anh ta cũng thả tôi ra, tôi vội hớp mấy hơi lớn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rồi hỏi khẽ: “Sao đám lạc đà này lại chạy vào ban đêm thế?”
“Chắc vì ngày nóng quá, nên chúng chạy buổi tối, còn ban ngày thì nghỉ.” Đinh Nhất thản nhiên đáp.
Tôi nhìn bầy lạc đà đi xa… Bỗng nghĩ tới hai mẹ con lạc đà nằm dưới cát gần đó, chắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chúng bị tụt lại phía sau, nên mới chết thảm trên đất cát khô cằn thế này.
Lúc này, tôi quay lại nhìn Đinh Nhất với vẻ khó tin: “Không phải là anh vẫn không ngủ đó chứ?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Đinh Nhất nhìn bóng đen xa xa, thản nhiên nói: “Buổi tối phải có người gác đêm, ở đây cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 an toàn…”
Đúng vậy, trên vùng đất hoang vu thế này, nguy hiểm cận kề trong gang tấc… Lúc này, đống lửa đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hơi tàn, vì thế tôi đứng dậy nhóm thêm mấy cành củi khô mà nhóm Triệu Cường nhặt về.
Sau khi chui lại vào túi ngủ, tôi cố gắng để mình chìm vào giấc ngủ, nhưng sự lạnh lẽo từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bên dưới phả lên khiến tôi khá khó chịu. Trước đó, cát bên dưới vẫn còn ấm, vậy mà bây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 giờ đã lạnh đến thấu xương.
Không thể ngủ được, tôi bèn lấy cái đồng hồ bỏ túi mà chú Lê đưa tối qua, tỉ mỉ vuốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ve. Đây là đồng hồ Thượng Hải, chắc tuổi của nó còn lớn hơn cả tôi, đây là mặt hàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bán chạy nhất những năm tám mươi, chắc là thứ mà “ông ta” thích nhất.
Có thể là sợ lúc nghiên cứu bị mất, nên “ông ta” không mang theo, tôi gắng tập trung để cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhận được chút tàn hồn còn bám trên đó…
Ông ta rất khát, nước mang theo đã uống hết từ lâu. Mặt trời nóng rực muốn đốt cháy cả da © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thịt, ông ta biết, mình đã bắt đầu có hiện tượng mất nước. Nhìn cái đồng hồ kim dây da, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nó chỉ 4 giờ 24 phút, chắc lúc này là thời điểm nóng nhất trong ngày. Có lẽ đã không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 còn sức đi tiếp nữa, nhưng bản năng sinh tồn mạnh mẽ vẫn khiến ông ta chèo chống để không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ngã xuống. Đột nhiên, phía trước xuất hiện một tòa thành cổ mờ mờ ảo ảo, hơi nước bốc lên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ông ta có thể thấy những người trong thành phố, mặc quần áo kì lạ, đang làm công việc tay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chân.
Dù tôi chưa từng tới Lop Nur, nhưng tôi cũng biết đó chỉ là ảo giác, tôi nghĩ ông là nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nghiên cứu khoa học, chắc cũng biết rõ điều này. Nhưng một người đang trong trạng thái tuyệt vọng, hẳn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sẽ nguyện tin tưởng vào bất kỳ một chuyện tốt đẹp nào, ông ta vẫn tập tễnh đi về phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tòa thành hư ảo đó…
Lúc này, những cảnh tượng đó ngưng lại, đầu tôi đau nhức, chắc vì do lần này dùng não quá độ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi mơ màng thiếp đi.
Khi tỉnh lại thì trời đã sáng, Diệp Tri Thu và Triệu Cường đang chuẩn bị bữa sáng, còn chú Lê © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đang thương lượng gì đó với La Hải và Lưu Tử Bình. Tôi quay đầu, tìm mãi mới thấy Đinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Nhất ngồi ngủ trong xe, chắc tối qua anh ta thức cả đêm thật.
Ăn sáng xong, chúng tôi lại xuất phát, vì Đinh Nhất phải ngủ bù, nên lần này đến lượt tôi lái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 xe. Tuy chỉ là một con mọt sách, nhưng giữa đồng không mông quạnh này, tôi vẫn tự tin mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lái tốt.
Ở cùng nhau một đêm, tôi và đám Triệu Cường cũng dần thân thiết hơn, chỉ có La Hải và Lưu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Tử Bình vẫn khiến tôi thấy khác thường, nhất là khi đi ngang qua họ, tôi cảm giác được thứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 của “cái chết“.
Lái được ba tiếng, tôi đã hơi mệt, nhưng thấy Đinh Nhất vẫn đang ngủ ngon lành, nhớ tới hôm qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 anh ta lái xe cả ngày, lại thức cả đêm canh gác nên còn mệt…
Hai chiếc Cherokee một trước một sau chạy trên hoang mạc, sắc trời càng lúc càng tối, tầm nhìn cũng trở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nên hạn chế. Lúc này, bộ đàm trên xe vang lên, là Triệu Cường ngồi xe bên kia gọi: “Chú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Lê, không đi tiếp được, tôi thấy chắc hôm nay sẽ có bão cát!”
Chú Lê nghe xong, sắc mặt trở nên nghiêm trọng, chú nhìn ra ngoài, xem ra chúng tôi không thể đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tiếp được nữa…
Triệu Cường lái xe đến một chỗ có thể tránh gió, tắt động cơ, chờ cơn bão đi qua. Tuy chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi đều ở trong xe, nhưng cảm giác cũng chẳng khá hơn, bên ngoài mù mịt, ngay cả những thứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gần đó cũng không thấy rõ được.
Cũng may xe khá kín, tuy nhiên vẫn bị mấy hòn đá cỡ hạt đậu đập vào cửa, tiếng “cốp cốp” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vang lên không ngừng.
Bão cát vừa đến thì Đinh Nhất đã tỉnh lại, anh ta cau mày nhìn ra ngoài, trông như có thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thấy gì đó giữa đống mờ nhòa kia. Trong tiếng gió rít gào thổi cát, dường như còn xen lẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 âm thanh giống gào khóc thảm thiết.
Tính ra, trong ba người, tôi là đứa kém bình tĩnh nhất. Nếu biết trước sẽ như vậy, chắc chắn 100% © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi sẽ không nhận vụ này. Vì tiền thì kiếm lại được, chứ mạng thì có hạn! Đâu thể vì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 kiếm tiền mà bán mạng chứ? Có cho tôi cả núi vàng, mà chết ngủm rồi thì còn làm được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gì nữa!? Ai ngờ Đinh Nhất bình thường ít nói lại an ủi tôi: “Không sao, loại bão cát này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rất bình thường ở đây, chúng ta ở trong xe rất an toàn.”
Môi tôi đã tái mét: “Vậy… vậy là tốt rồi, chú Lê, nếu lần tới mà còn nguy hiểm thế này, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cháu không nhận nữa đâu, dù sao cái mạng nhỏ vẫn quan trọng hơn...”
Chú Lê thấy tôi sợ thật, muốn làm tôi phân tâm, nên cười nói: “Cháu có biết, người mất tích chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ta phải tìm lần này là ai không?”
Lúc trước chú ấy bí bí ẩn không nói gì, tự dưng lúc này lại nhắc tới, đương nhiên là tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rất ngạc nhiên, bèn nói với chú: “Trên tài liệu cũng có nói đâu ạ? Cả đường đi thì chú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cứ tỏ vẻ bí ẩn, sao cháu biết được chứ. Chỉ là cháu thấy người đàn ông trong tấm ảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đen trắng kia rất quen, hình như đã thấy ông ta ở đâu rồi.”
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!