Sau đó tôi đến tiệm mua đồ ăn sáng, trong lúc xếp hàng tôi còn mở mạng lên tìm tòi xem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phụ nữ bị mất máu quá nhiều nên bồi bổ như thế nào. Khung kết quả nhảy ra toàn là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mấy cái phụ nữ mất máu sau khi sinh, phụ nữ ở cữ như thế nào, phụ nữ sinh non © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phải làm sao??!
Xem đến mức đầu óc tôi choáng váng, cuối cùng tôi rốt cuộc cũng tổng kết lại mấy điều, đó chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là những phụ nữ mất máu quá nhiều đều cần uống nước đường đỏ! Hầm con gà mái già! Nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đến đây trong lòng tôi kêu oan mải miết, vợ của chính mình còn chưa biết ở chỗ nào đấy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lại còn phải hầu hạ người phụ nữ như Hàn Cẩn.
Nhưng mà tôi nghĩ đi nghĩ lại, tốt xấu gì người ta cũng đã cứu mạng mình hai lần, mặc dù © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thân phận của người phụ nữ này đã trở thành bí ẩn, nhưng hiện giờ xem ra, lúc cô ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nguy hiểm nhất lại có thể chạy đến nhà của tôi, không phải điều này mang ý nghĩa là thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ra chúng tôi quen thuộc hơn mình nghĩ à? Khi tôi xách đồ ăn sáng trở về, vừa lúc nhìn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thấy Đinh Nhất đang kiểm tra miệng vết thương trên lưng cho Hàn Cẩn, mà Hàn Cẩn vẫn nhắm chặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mắt không có xu hướng tỉnh lại! Tôi hơi căng thẳng bước qua nói: “Thế nào rồi? Cô ta vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mãi không tỉnh sao?”
Đinh Nhất lắc đầu, thở dài nói: “Chờ thêm chút đi, nếu tối hôm nay vẫn ngủ như vậy thì phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đưa đến bệnh viện!”
Tôi nhìn thoáng qua đồ ăn sáng trong tay mình, xem ra canh miến huyết vịt bên trong là mua thừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rồi, với tình hình này của Hàn Cẩn, đừng nói là canh, dù là một ngụm nước cũng không uống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 được!
Đinh Nhất đúng là không ngại gì cả, anh ta tuỳ ý lục lọi trong túi, bưng tô canh miến huyết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vịt kia ra, uống hai ba ngụm đã cạn sạch, uống xong còn nói với tôi: “Canh hơi nhạt…”
Ăn xong bữa sáng, tôi thử đút một ít nước cho Hàn Cẩn, cô ta không từ chối, nhưng cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 uống được bao nhiêu. Sau đó tôi để cho Đinh Nhất về phòng ngủ bù, một mình vừa chơi di © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 động vừa trông Hàn Cẩn.
Nhưng chơi mãi, tôi bắt đầu không kìm được quan sát Hàn Cẩn một cách tỉ mỉ. Đến bây giờ cô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nàng này vẫn là một người phụ nữ bí ẩn trong lòng tôi, đối với thân phận của cô ta, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tuổi tác, thậm chí tên thật, tôi đều không biết…
Khi lần đầu tiên biết cô ta, cô ta tên Diệp Tri Thu, bề ngoài là một cô gái dịu dàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhút nhát, nhưng mặt sau lại là một Hàn Cẩn tàn nhẫn độc ác, làm việc không từ thủ đoạn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Rốt cuộc đâu mới là con người thật của cô ta đây? Hay là người nào cũng không phải?
Cũng không biết có phải Hàn Cẩn cảm giác được có người đang nhìn chằm chằm mình hay không, cô ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lại đột nhiên mở mắt không hề báo trước. Vì tôi đang tập trung tinh thần nhìn khuôn mặt cô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ta và suy nghĩ về vấn đề này, cho nên chẳng có chút chuẩn bị tâm lý nào, bị cô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ta làm giật nảy mình!
Tôi đỏ mặt, lắp bắp giải thích: “Tôi, tôi, tôi chỉ là, là muốn xem xem cô tỉnh hay chưa…”
Kết quả là, sau khi tôi nói xong nhìn lại Hàn Cẩn, phát hiện hai mắt của cô ta vô thần, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không có tiêu cự, nhìn thế nào cũng không giống một người đã tỉnh táo.
“Hàn Cẩn…” Tôi nhỏ tiếng gọi cô ta.
Nghe thấy tôi gọi tên mình, hình như cô ta có một chút phản ứng, nhưng chỉ ngay sau đó lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhắm mắt lại. Tôi ghé lại gần trước mặt cô ta nhỏ giọng gọi tên: “Hàn Cẩn…” Nhưng cô ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vẫn chẳng có chút phản ứng gì như cũ.
Mẹ kiếp, người phụ nữ này bị gì vậy? Họ hàng với Trương Phi chắc! Ngủ có thể mở mắt á? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Buổi trưa Đinh Nhất tỉnh dậy, lại tiêm cho Hàn Cẩn một lọ thuốc hạ sốt, lúc này Hàn Cẩn vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không có chút dấu hiệu nào là muốn tỉnh lại. Tôi nói chuyện cô ta mở mắt ra lúc sáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cho Đinh Nhất. Anh ta nghe xong nói với tôi: “Đó không phải là tỉnh lại thật sự đâu, hẳn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chỉ là cô ta cảm thấy bên cạnh có người, một loại phản ứng theo bản năng. Trước đây nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 định là Hàn Cẩn đã trải qua huấn luyện chuyên nghiệp đặc biệt, nên cho dù là lúc bản thân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bị thương nặng, vẫn có thể có phản ứng với những chuyện xảy ra bên ngoài…”
Tôi nghe mà líu lưỡi liên tục: “Thật là một người phụ nữ đáng sợ!”
Rất nhanh đã tới buổi tối, Hàn Cẩn vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại như cũ! Trước đó tôi và © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Đinh Nhất cũng thương lượng rồi, nếu lúc này cô ta còn không tỉnh, vậy chỉ có thể chuẩn bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đưa đi bệnh viện! Kết quả đang lúc chúng tôi phát rầu vì trên người Hàn Cẩn kể cả một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cái chứng minh nhân dân cũng không có, làm sao đưa đi bệnh viện được, cô ta đột nhiên từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 từ tỉnh dậy…
Tôi thấy thế lập tức đi sang nhẹ nhàng đỡ cô ta lên và nói: “Cái cô này giỏi, cô vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ngủ suốt từ hôm qua đến giờ, cô nhìn coi bên ngoài trời lại tối nữa rồi!”
Lúc này Hàn Cẩn mở miệng muốn nói chuyện, kết quả phát hiện giọng nói của mình không phát ra được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tiếng nào, tôi lập tức bảo Đinh Nhất rót cho cô ta một ly nước ấm để uống.
Trước đó tôi cũng không biết khi nào cô ta có thể tỉnh, nên ninh một nồi cháo hạt kê trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bếp từ sớm, đây cũng là dựa theo công thức của sản phụ để làm. Giờ thấy Hàn Cẩn đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tỉnh, tôi bèn thử hỏi cô ta: “Trong phòng bếp có cháo hạt kê, tôi múc cho cô một chén © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhé?”
Hàn Cẩn có lẽ là không nghĩ tới việc tôi còn có thể nấu cháo cho cô ta, đầu tiên là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hơi sửng sốt, ngay sau đó lại gật đầu nói: “Được…”
Kỳ thật đây cũng là lần đầu tiên tôi nấu cháo hạt kê, vì không biết khi nào Hàn Cẩn tỉnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lại, nên nồi cháo này ninh hơi lâu quá, bây giờ xem thử, cháo nấu rất vừa lửa, sánh sệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhuyễn mịn, rất dễ ăn.
Khi tôi bê chén cháo này lên cho Hàn Cẩn, cô ta lại ngây người ra nhìn cháo, cũng không nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ăn hay là không ăn. Làm tôi rất xấu hổ nói: “Đây là tôi mới tự mình học làm, có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lẽ ăn không ngon lắm, có điều cô yên tâm, chắc chắn không bị khét đâu!”
Hàn Cẩn phục hồi tinh thần lại, lắc đầu nói với tôi, “Không phải, cháo của cậu nấu rất ngon, chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 qua vừa rồi tôi thấy cháo này thì nhớ lại mẹ của mình, bữa cơm cuối cùng bà ấy làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cho tôi chính là nấu một chén cháo loãng… “
Hàn Cẩn nói xong bắt đầu ăn từng miếng từng miếng, đến tận khi ăn sạch hết cả chén cháo! Đinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Nhất thấy cô ta ăn rất ngon miệng, bèn tò mò hỏi tôi: “Cháo này của cậu bỏ cái gì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vào vậy? Có vẻ như ăn ngon lắm nhỉ!”
Tôi nghe thế thì nói với vẻ mặt đắc ý: “Cháo này phải chú ý khá nhiều đó, trong này có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hạt kê, táo đỏ, long nhãn, cẩu kỷ, đường đỏ…” Vì thế tôi vạch đầu ngón tay kể cho anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ta một đống thứ, Đinh Nhất bèn tự đi vào bếp múc một chén…
Tôi thấy Hàn Cẩn ăn xong rồi, bèn hỏi cô ta còn muốn múc thêm chén nữa hay không? Nhưng Hàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Cẩn lại lắc đầu nói: “Tối hãy ăn, bây giờ tôi muốn nghỉ một chút đã…”
Tôi nghĩ cũng đúng, nếu bạn không ăn gì một ngày một đêm, cũng không thể bỗng dưng ăn nhiều thứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vậy được! Vì thế tôi chậm rãi đỡ Hàn Cẩn nằm sấp xuống.
Nhìn Hàn Cẩn trước mắt yếu ớt như thế, mấy lần tôi muốn hỏi chuyện ai làm cô ta bị thương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thành như vậy, nhưng mỗi lần lời nói ra đến miệng rồi đều nuốt trở vào. Làm đến cuối cùng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cả Hàn Cẩn cũng không chịu nổi, mở miệng nói với tôi: “Ấp a ấp úng cả buổi làm gì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vậy? Muốn hỏi cái gì thì hỏi đi!”
Nghe cô ta bảo thế tôi bèn cười khan vài tiếng và nói: “Sao cô lại bị thương thế? Vì sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không thể đến bệnh viện? Không phải là bị cảnh sát truy nã đấy chứ?”
Nhưng tôi vừa hỏi những lời này ra khỏi miệng thì hối hận ngay, bạn nói xem nếu người ta thực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sự bị cảnh sát truy nã, tôi không biết còn được, về sau nhiều nhất coi như là người không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 biết không có tội, ngộ nhỡ cô ta thật sự nói với tôi mình là tội phạm quan trọng bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cảnh sát truy nã… Bạn nói tôi nên cứu hay không cứu đây hả?!
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!