Đoạn đường về sau tôi càng đi càng nóng lòng, suốt đường đi tới nên phát hiện chúng tôi đều phát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hiện, nhưng vẫn không có cảm giác được bất kỳ manh mối có chút2liên quan nào tới cha mẹ của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lão Triệu? Lòng tôi biết, bất kể kết quả lần này ra sao, lão Triệu sẽ không bao giờ đặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chân đến đây một lần nào nữa! Tôi chỉ5hy vọng lần này thật sự có thể giúp được anh ấy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mặc kệ có thể tìm được hay không, đều phải giúp lòng anh ấy được cứu rỗi hoàn toàn…
Đá to trên con đường6đằng trước càng ngày càng nhiều, điều này làm cho lòng tôi dần dần có loại dự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cảm không tốt, nếu thật sự ở khu vực này có phát hiện cái gì, tôi nên nói5hay là không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nói đây?
Nói thì không có cách nào đào xác, biết vị trí là ở đây, nhưng máy móc lớn căn bản không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lên tới được, nếu thật sự bị đè dưới đá3to, sức người ở đâu để đào ra? Đến lúc đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lão Triệu trừ sốt ruột thì cái gì cũng không làm được, như vậy còn không bằng không nói với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 anh ấy đi?
Nhưng nếu thật sự không nói, vậy anh ấy sẽ vĩnh viễn không biết vị trí của cha mẹ mình, chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 này đối với anh mà nói có phải quá mức tàn nhẫn hay không? Giữa lúc đang miên man suy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nghĩ, tôi nghe thấy đằng trước truyền đến tiếng nước. Ngẩng đầu nhìn thấy, phía trước có một thác nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhỏ.
Hoá ra dòng nước chúng tôi gặp được trên đường đi đều là từ chỗ này chảy ra! Đối với con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vịt phương Bắc lên cạn như tôi mà nói, có thể nhìn thấy thác nước là một chuyện khá mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lạ, vì thế tôi đi mau vài bước, muốn đến phía trước xem kỹ lưỡng.
Bất đắc dĩ là đá tảng phía trước đều quá lớn, đối với tôi mà nói giống như là từng ngọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 núi nhỏ, nhưng vì một lần được thấy thác nước thực tế, tôi vẫn phải vượt núi mà qua mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 được. Nhưng khi tôi vật lộn vượt qua được một tảng đá cao hơn một mét thì dưới chân trống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rỗng, rơi vào trong một đầm nước cạn.
Tôi đâu có ngờ thác nước chảy đến đây lại bị ba tảng đá to đùng này ngăn lại thành một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cái đầm nước đọng nho nhỏ. Tôi mới không để ý mà một chân đã rơi xuống nước. Không ngờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thoạt nhìn là một vũng nước nông, nhưng lúc tôi xuống lại đến tận đùi.
Hiện giờ nhiệt độ không khí chí ít cũng hơn 30 độ, nhưng trong nước nhiều nhất chỉ cao hơn vài độ thôi, lạnh đến mức tôi muốn lập tức vọt ra ngoài, kết quả thử vài lần đều không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 được! Ba tảng đá chung quanh vừa cao vừa trơn, với bản lĩnh của tôi căn bản là bò không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lên rồi, mà đối diện chỗ hở ra của ba tảng đá là lối nước chảy vào, tuy rằng nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không tính là xiết, nhưng tôi vẫn phải đi lên mấy bước mới vượt qua được.
Lúc tôi đang do dự, Đinh Nhất đứng ở cục đá bên trên cao nhìn xuống tôi. Tôi vừa thấy Đinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Nhất, thì kêu to bảo anh ta nhanh kéo tôi lên với.
Nhưng thằng nhóc này lại cười xấu xa nói: “Tự mình tới đối diện bò lên đi, trên người tôi chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có sợi dây thừng nào, làm sao kéo cậu được!”
Tôi thấy Đinh Nhất không có ý kéo mình, đành phải hậm hực đi về phía đối diện đầm cạn… Kết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 quả mới vừa đi hai bước, trong lòng tôi hơi phập phồng! Không thích hợp, vừa rồi lúc rơi xuống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi hoảng sợ quá mức, nhất thời không chú ý. Chờ lúc này tinh thần tôi ổn định liền cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 giác được rõ ràng dưới nước có cái gì đó!!
Ai ngờ khi tôi đang ngây người, dưới chân trượt đi, cả người chìm xuống một khúc, trong lòng tôi lập © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tức như có một ngàn con ngựa chạy qua, chính giữa cái đầm này sao lại sâu vậy chứ!
Vịt cạn như tôi mà rớt xuống nước thì chuyện đầu tiên chính là quạt nước loạn xạ, nhưng không tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vài cái tôi đã phát hiện, xong rồi, Trương Tiến Bảo tôi hôm nay bị lật thuyền trong mương ở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đây rồi.
Hoá ra phía dưới này sở dĩ sâu như vậy, là vì lúc trước động đất đã bị mấy khối đá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lớn vừa hay làm nứt ra một cái hang rỗng, miệng nhỏ bụng lớn, cho nên dòng nước bên trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chảy vào đây mới hình thành một hồ nước nhỏ.
Chờ nước bên trong hang đầy rồi, sau tràn ra bên ngoài cũng vừa vặn bị ba khối đá to ngăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lại, cho nên nước đó lại hình thành một cái đầm cạn.
Nhìn từ bên ngoài, rất khó phát hiện phía dưới đầm cạn này lại còn một hang đá, người không biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bơi đi xuống, một khi ngã thì căn bản không thể tự mình lên được! Huống chi tôi còn là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 một con vịt cạn?!
Nhưng dù vậy, tôi cũng không thể cứ thế chờ chết! Đinh Nhất còn ở bên trên nhìn kìa, chỉ cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 anh ta phát hiện tôi chưa ra khỏi nước, chắc chắc sẽ xuống cứu tôi, chỉ cần tôi kiên trì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thêm mấy giây…
Vốn dĩ tôi ép mình nhịn thở là có thể kiên trì được một lát, kết quả sau khi rơi vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trong động cảm giác khác thường vừa rồi lại càng thêm rõ ràng, dưới đây có thi thể! Trong sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hoảng loạn, thậm chí tôi cảm thấy tay mình đã đụng phải đầu tóc của thi thể!
Con người sợ nhất là tự mình hù dọa mình, tôi vốn có thể kiên trì thêm thời gian vài giây, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhưng tưởng tượng như vậy, lập tức hỏng chuyện, uống ừng ực vào mấy ngụm lớn nước hồ! Cả người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 từ trong ra ngoài đều cảm thấy lạnh thấu…
Trong lúc nhất thời thế giới xung quanh dường như đều trở nên rất yên tĩnh, trong đầu tôi thấy một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gia đình ba người đang vui vẻ ăn cơm, con trai vui vẻ kể chuyện xảy ra trong trường học © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hôm nay cho mẹ, cha liên tục gắp thịt vào chén cho con.
Đột nhiên, một bàn tay từ phía trên duỗi xuống, quắp lấy được cổ áo phía sau của tôi, sau đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cố sức kéo lên trên, nháy mắt tôi đã bị lôi ra khỏi mặt nước. Có thể lại lần nữa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hít thở không khí đúng là một chuyện tốt đẹp, tôi cũng lại lần nữa thấy được gương mặt hơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trắng bệch của Đinh Nhất…
Lúc này lão Triệu đã vòng tới một bên sườn khác của đầm cạn, duỗi tay muốn giúp Đinh Nhất kéo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi ra khỏi nước. Ở ngoài kéo không sao, nhưng tôi lại cảm thấy dưới chân có cái gì đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đang túm lấy mình!
“Phía dưới… Phía dưới có cái gì đó kéo tôi…” Tôi cố sức nói ra những lời này.
Đinh Nhất túm vài lần, quả nhiên cảm thấy phía dưới có thứ gì trĩu xuống, bằng không với trọng lượng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 của tôi đã sớm được anh ta kéo lên rồi! Lòng tôi lúc ấy hoàn toàn ngơ ngác, sao bên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dưới còn có vật sống chứ? Không phải hai cái xác sao?
Cuối cùng giữa lúc cứ giằng qua giằng lại, Đinh Nhất đột nhiên kéo mạnh một phát, liều mạng lôi tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lên khỏi mặt nước, đồng thời, hai bộ xương người cũng cùng lúc bị tôi mang ra khỏi đầm cạn… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Lão Triệu và chú Lê vừa thấy tình hình này, lập tức đều đi lên giúp, ba người bọn họ túm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lấy tôi, mà dưới chân tôi còn móc thêm hai bộ xương người níu kéo lấy nhau bò từ trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đầm cạn ra.
Khi tôi nằm trên bờ đá vụn nôn khan không ngừng, lại phát hiện ánh mắt của lão Triệu hơi không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đúng. Vừa rồi tôi sặc mấy ngụm nước, lúc này thật sự khó chịu đến nói không ra lời. Nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bây giờ xem ra, không cần tôi nói cho anh, anh cũng đã biết hai bộ xương người này là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ai rồi.
Đinh Nhất không ngừng vỗ phía sau lưng cho tôi, làm tôi ói hết chỗ nước vừa sặc vào phổi ra, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 còn vị bác sĩ chuyên nghiệp vốn dĩ phải cứu tôi trước tiên, lúc này đang ngây ngốc quỳ trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mặt đất, nhìn hai bộ hài cốt trước mắt…
Tôi ngồi dưới đất nghỉ hơn nửa ngày mới thở hổn hển nói với lão Triệu: “Đây… Đây là chú… và © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dì…”
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!