Bỗng chú Lê làm vẻ giễu cợt tôi nói: “Bóng lưng của chú mà thằng cháu cũng nhận nhầm, đáng bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ăn đập…”
“Ơ! Chú nói thế cũng quá xấu bụng rồi! Chẳng phải do cháu lo lắng chú gặp nguy hiểm mới đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 theo sau à?” Tôi tỏ vẻ tủi thân.
Chú Lê đi tới vỗ vai tôi2và nói: “Thằng cháu, lần sau nhớ để ý vào đấy! May mà lần này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bị thương không quá nặng, nếu mà cháu bị đập cho thành đồ ngốc, hoặc bị mất trí nhớ như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Đinh Nhất, thì chắc chú đây khóc mất!”
Tôi mở miệng, nhưng lại nuốt lời định nói vào. Chú Lê nói rất đúng,5sau này lúc nào không có Đinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Nhất ở bên cạnh, tôi cũng không thể tự ý hành động một mình được. Vì có vẻ như mỗi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lần tôi tự đi làm chuyện nguy hiểm là thể nào cũng chịu thiệt thòi…
Giờ bị vỡ đầu, chắc chắn trong mấy ngày này tôi không thể xuống giếng được.6Vậy nên ba chúng tôi bàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bạc, quyết định quay về huyện ở, như thế tôi cũng tiện đến bệnh viện kiểm tra.
Chú Lê nói lại chuyện này với tổng giám đốc Lương, ông ta lập tức gọi điện tới khách sạn để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lấy phòng cho chúng tôi, còn dặn dò mãi mấy ngày này tôi phải5nghỉ ngơi cho thật khỏe, những chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 khác cứ chờ vết thương đỡ hơn rồi nói sau.
Sau đó Tiểu Tôn đưa chúng tôi đến khách sạn mà tổng giám đốc Lương đã sắp xếp sẵn, cũng vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lúc anh ta tiện đường về nhà. Vì xảy ra chuyện tối hôm qua mà tôi cũng bắt đầu đề3phòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Tiểu Tôn, không còn nói chuyện cởi mở giống như khi trước.
Thái độ của Tiểu Tôn vẫn hay nói như cũ. Anh ta kể rằng khoảng hai năm trước mình mua căn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhà này, vì vợ không thích sống ở trong tòa nhà cổ kia.
Tôi thầm nghĩ, nếu tôi mà là vợ của anh ta thì cũng không muốn ở, không cần biết hoàn cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ở đây như thế nào, chỉ cần nghĩ đến chuyện tòa nhà đó đã hơn trăm năm tuổi, chẳng rõ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bên trong đã từng có bao nhiêu người chết đây? Có cho tôi tiền, tôi cũng không muốn ở.
Trước khi chúng tôi đi, tổng giám đốc Lương đã dặn Tiểu Tôn, khi đến huyện phải đưa chúng tôi đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ăn cơm tối đã. Lúc đầu Tiểu Tôn định mời chúng tôi đến một nhà hàng sang trọng, nhưng chú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Lê lại xua tay: “Đêm rồi mà ăn đồ ngon không có lợi cho dưỡng sinh, đi, cậu đưa chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi đi ăn mì trộn dầu ở đây là được rồi!”
Tôi nghe mà không vui, đầu tôi đã bị thương rồi, chẳng lẽ còn không được ăn ngon một chút à? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Nhưng khi người phục vụ bê bát mì lên, đúng là quá thơm ngon! Tiểu Tôn nói món này được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gọi là mì kéo, loại mì được dân bản xứ ăn nhiều nhất.
Trên bát mì là lớp ớt bột đỏ rực và những cọng hành lá xanh biếc, xối một thìa dầu nóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nghe những tiếng “xèo xèo” vang lên, mùi thơm lan tỏa bốn phía… Dù chưa ăn vào miệng nhưng nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bọt của tôi đã ứa cả ra rồi.
Ăn xong một bát mì to, tôi cảm giác cả người đều khoan khoái, nếu phải so sánh thì có khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 những sơn hào hải vị lúc trước tổng giám đốc Lương chuẩn bị còn chẳng sánh bằng bát mì này. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Chú Lê thấy tôi hùng hổ ăn thì bật cười: “Sao hả? Nghe lời chú đúng chưa! Thịt cá ăn nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rồi, thỉnh thoảng ăn những món nhẹ của địa phương, thấy rất hài lòng phải không.”
Vài ngày sau đó, vì muốn nhanh chóng khỏe lại mà hầu như ngày nào tôi cũng chỉ ăn với ngủ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ngủ rồi ăn, kết quả là tới ngày cắt chỉ, tôi lên cân thử, thấy mình tăng tận ba ký! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Lúc quay trở lại ngôi nhà cổ, tổng giám đốc Lương đã chuẩn bị xong tất cả các thứ mà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chú Lê yêu cầu từ trước, có một chuyện khiến tôi rất ngạc nhiên là, La Hải cũng đang ở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trong ngôi nhà cổ này.
Có lẽ trước lúc đi chú Lê đã gọi điện cho anh, nhưng khi ấy anh chàng bận gì đó nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tới muộn mấy ngày, lại vừa đúng lúc tôi bị thương, nên tới bây giờ anh ấy mới đến.
La Hải thấy tôi thì cười nói: “Sao rồi? Nghe nói cậu bị thương hả?”
Tôi buồn rầu nói: “Tại sao lần nào người quan trọng nhất và không có sức chiến đấu nhất như em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đều bị đánh vậy nhỉ?”
“Bởi vì cậu thiếu một thứ.” Đinh Nhất đứng cạnh nói với vẻ rất thành thật.
“Thiếu cái gì?” Tôi tò mò.
“Thiếu thông minh.”
“…”
Chú Lê nói đại khái tình hình dưới giếng cho La Hải, anh ấy nghe xong thì cau mày: “Chắc phía © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dưới không phải là mộ cổ đấy chứ?”
Chú Lê suy nghĩ một lúc rồi nói: “Giờ vẫn chưa chắc, nhưng nếu thật sự là thế, thì chúng ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cũng không nên dính vào đồ của người chết.”
“Thế còn tổng giám đốc Lương?”
“Đến lúc đó rồi tính, nhưng mấy thứ thế này, chắc ông ta cũng không dám muốn đâu.” Chú Lê nói. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Trưa hôm đó, chúng tôi trang bị đầy đủ rồi xuống giếng cổ.
Lúc ấy tôi còn hỏi La Hải: “Êu, anh Hải, chẳng phải anh vẫn hay nói cứ bình minh là không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chạm vào vàng à?”
La Hải nhìn tôi: “Chắc cậu đọc tiểu thuyết nhiều cũng biết! Nghề này của bọn anh tuy đều làm về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đêm, nhưng đó là vì ban ngày sợ bị người khác thấy nên không tiện mà thôi. Giờ ở dưới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đáy giếng đều là người chết cả, vậy mà còn muốn xuống lúc nửa đêm? Thế chẳng phải đi tìm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chết hả!”
Tôi cười khô khốc: “Ha ha… Cũng đúng nhỉ!”
Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy La Hải nói về nghề cũ của mình, lúc đó tôi còn thực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sự hơi mong chờ rằng phía dưới giếng này sẽ là một tòa mộ cổ…
Tổng giám đốc Lương gọi năm, sáu tên khá đô con tới, đứng ở miệng giếng phụ trách đưa đón chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi lên xuống. Đinh Nhất là người đầu tiên đi xuống, La Hải, tôi và chú Lê đều đeo đầy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đủ dây thừng rồi, họ cũng từ từ đưa chúng tôi xuống dưới.
Chúng tôi xuôi theo vách giếng trơn nhẵn hạ dần xuống, không biết là do cái giếng này khá lạnh, hay © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vì âm khí nặng mà càng xuống dưới càng lạnh.
May mà chú Lê đã nghĩ đến chuyện này nên bảo chúng tôi mặc thêm quần áo để giữ ấm từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trước. La Hải là người cuối cùng xuống dưới, anh ấy phụ trách cầm bộ đàm để liên lạc với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phía trên xem thả dây thừng xuống bao nhiêu.
“Chân của tôi đụng mặt nước rồi!” Đinh Nhất ở phía dưới hét lên.
La Hải nghe vậy thì lập tức nói vào bộ đàm: “Dây số một ngừng lại!”
Khi xuống cùng vị trí với Đinh Nhất, tôi phát hiện chân của mình và chú Lê chưa đụng được đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mặt nước, xem ra chân của tên Đinh Nhất này dài hơn chúng tôi một chút!
Trước đó nhìn trên tư liệu có nói, con sông ngầm phía dưới này khá sâu, ba người lúc trước xuống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đây phải mang theo cả đồ lặn, nhưng lần này chúng tôi không định xuống nước, cho nên không mang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nó.
Đinh Nhất là người đầu tiên cởi dây, nhảy vào nước, sau đó anh ta kéo chú Lê đến bờ sông, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đồng thời La Hải dùng bộ đàm nói với phía trên. “Tiếp tục thả dây số hai…”
Cứ như vậy, tôi và chú Lê đều được hai người họ kéo lên bờ, do đó chỉ có chân chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi dính một chút nước, còn người thì vẫn hoàn toàn khô ráo. Lên bờ rồi, tôi mở đèn pin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chiếu khắp nơi, thấy con sông ngầm dưới lòng đất này chảy khá xiết.
Dù nơi này là đầu sông, nhưng trên bờ sông lại có dấu vết do con người khai phá. Chưa cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 biết đây có phải là mộ cổ hay không, nhưng nó chắc chắn không phải do thiên nhiên hình thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nên.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!