Nhưng người này có tài đức gì mà được chôn cùng với một Vương gia? Có nghĩ thế nào cũng thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chuyện này không hợp lý mà? Hơn nữa, điều khiến người ta ngạc nhiên và lấy làm lạ hơn chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là, vị quan Tứ phẩm bình thường này lại đeo một mặt nạ bằng vàng! Ngũ sư đệ thử xem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 xét, lại nhận ra chiếc mặt nạ này dán chặt lên má của thi thể, không biết được khảm bằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thứ gì. Nhìn từ bên ngoài, không thể thấy được chút da mặt nào hết.
“Đây là cái gì thế?” Nhị sư huynh giật mình hỏi.
“Có thể là thứ gì được, nói năng cẩn thận một chút.” Đại sư huynh mất hứng nói.
Nhị sư huynh nghe thế thì chắp tay trước ngực, nói với người đàn ông trong quan tài: “Vị tiền bối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 này, không phải tiểu nhân cố ý mạo phạm đâu, xin ngài đừng trách!”
Vương An Bắc thấy Ngũ sư đệ mãi mà không lấy chiếc mặt nạ bằng vàng đó xuống, thì sốt ruột © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hỏi: “Sao thế? Có lấy được mặt nạ xuống không?”
Ngũ sư đệ quan sát một lúc lâu, mồ hôi đầy đầu.
“Tam sư huynh, không phải là đệ không muốn gỡ nó xuống, nhưng thật sự không nhận ra thứ này được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 khảm trên mặt ông ta như thế nào. Nếu mạnh tay cố gỡ ra, chỉ sợ sẽ làm hỏng mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thi thể này!”
Vương An Bắc nghe xong liền biết là không được. Sư phụ đã từng lập ra quy tắc, bất kể vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ngôi mộ kiểu gì, bất kể là có lấy được báu vật hay không, thì đều không được làm hỏng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 di thể của chủ mộ dù chỉ một chút.
Mặc dù không phải chưa từng có dân trong nghề làm như thế, nhưng cuối cùng đều chết không được yên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thân. Nên lúc nhận bọn họ vào môn phái, sư phụ đã giảng giải kĩ vài quy tắc trước. Một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 khi làm trái, sẽ bị trục xuất khỏi sư môn ngay lập tức!
Vương An Bắc cẩn thận nghiên cứu mãi, nhưng lại không có cách nào gỡ nó xuống một cách hoàn hảo. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Ông trầm tư một lúc, rồi đành không cam lòng nói: “Đi thôi, chúng ta đừng lãng phí thời gian ở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đây nữa. Đi thẳng ra sau điện, đệ không tin trong quan tài của chủ mộ này không có thứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gì tốt!”
Thế là, mọi người rời khỏi điện thờ phụ phía Nam, đi tới trước cửa hậu điện. Quả nhiên cũng như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dự đoán, trên cửa đá không có bất cứ cơ quan gì, đẩy nhẹ là đã mở ra được.
Lúc bước vào, bên trong rất tối, mọi người mò được hai ngọn đèn chế tác rất khéo léo đẹp đẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ở cạnh cửa, xem ra là đồ thường dùng trong hoàng gia. Họ thắp đèn lên, cảnh vật trong hậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 viện hiện ra trước mắt.
Không ngờ vừa có ánh sáng, một chiếc bình phong bằng ngọc thạch cực lớn, cao khoảng 2m bất chợt hiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ra trước mặt họ…
“Tảng ngọc bích lớn như vậy, lấy bừa một miếng cũng được kha khá nhỉ?” Tứ sư đệ cảm khái nói. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Nhưng Đại sư huynh lại lắc đầu: “Một tấm bình phong bằng ngọc tốt như thế, nếu để đệ cắt một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 góc thì mới chẳng còn đáng giá gì nữa.”
Lúc này, mấy người khác cũng xúm lại, trên tấm bình phong này được khắc đầy chữ Mãn tộc.
Trong nhóm, người có thể đọc được chữ Mãn này cũng chỉ có Đại sư huynh.
Vì thế, Vương An Bắc hỏi: “Đại sư huynh, trên đó ghi gì thế?”
Đại sư huynh lại bật lửa lên dí sát vào, cẩn thận nhìn chữ khắc đầy trên đó, chợt ông giật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mình.
Vương An Bắc thấy Đại sư huynh còn phải xem thêm một lát, bèn vòng ra sau tấm bình phong. Ở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đó có một chiếc quan tài bằng gỗ lim, nhìn kiểu thì rất giống của chủ mộ.
Bên cạnh quan tài gỗ lim, có một bộ áo giáp bằng đồng rất nặng, bên hông đeo một thanh kiếm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Long Tuyền tuyệt đẹp. Xem ra lúc còn sống, vị chủ mộ này là một võ tướng thiện chiến.
Lúc này, Đại sư huynh cũng đã đọc được kha khá, bèn đi vòng ra sau bình phong cùng mọi người. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Vương An Bắc nghe tiếng thì quay lại nhìn: “Sao rồi? Trên tấm bình phong đó viết cái gì?”
Đại sư huynh đến trước quan tài gỗ lim, khẽ chạm vào nắp quan tài, rồi quay sang nói với Vương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 An Bắc: “Trên đó viết vài công đức và một chuyện mà mộ chủ làm sai lúc còn sống…”
“Làm sai! Sai chuyện gì?” Vương An Bắc nghe thế thì hỏi với vẻ khó tin.
Người thời xưa đều thích khắc vài công đức lúc còn sống lên mộ, thật sự rất hiếm người viết về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sai lầm của mình ở trong đó. Đương nhiên cũng có tình huống như thế, nhưng cũng đều chẳng phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 người bình thường gì!
Đại sư huynh nhìn cách bài trí trong hậu điện, rồi cảm khái: “Không ngờ hôm nay chúng ta đặt trúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 một ván bài lớn rồi!”
Mấy huynh đệ nghe thế thì vui mừng ra mặt. Dù sao đây cũng là lần đầu họ nhìn thấy ngôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mộ cao quý như thế, nói không kích động thì là giả!
Nghe Đại sư huynh nói, chủ nhân ngôi mộ này là một Khắc Cần Quận Vương đời thứ sáu, có thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nói lúc còn sống đã lập được nhiều chiến công hiển hách. Chỉ tiếng là ông ta mất sớm lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 còn tráng niên, chưa đến 40 tuổi đã chết vì bệnh. Về phần chuyện làm sai ghi trên bình phong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ngọc cũng là tiếc nuối cả đời của ông ta.
Vị Khắc Cần Quận Vương này tên là Ái Tân Giác La Huyền Lý, ông ta có một người em gái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ruột tên là Diệp Lan. Cô ấy có diện mạo cực kỳ xinh đẹp, cơ thể trời sinh có mùi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hương lạ, rất được Huyền Lý yêu chiều. Sau đó ông ta còn gả nàng cho cấp dưới mà mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tin cậy nhất – Đoạn Tử Ngọc.
Đoạn Tử Ngọc này vốn là người Hán. Nhẽ ra hai tộc Mãn Hán không thể thông hôn, nhưng Diệp Lan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lại không chịu lấy ai khác ngoài Đoạn Tử Ngọc. Về sau, Huyền Lý đành cải Hán nhập Kỳ cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Đoạn Tử Ngọc, mới để đứa em gái cưng của mình được như mong muốn.
Không ngờ đời không như là mơ, Đoạn Tử Ngọc này tính tình kiêu ngạo, dù cận kề cái chết cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không muốn cải Hán nhập Kỳ. Nhưng Huyền Lý lại vì Diệp Lan mà dùng hết mọi thủ đoạn để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ép buộc, khiến Đoạn Tử Ngọc buồn bực sầu não mà chết, cuối cùng Diệp Lan cũng tự sát theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chồng…
Sau đó, Huyền Lý xây dựng một lăng mộ ở Bạch sơn Hắc thủy* cho Diệp Lan, cũng chôn hết những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thứ quý giá mà nàng yêu thích khi còn sống, dùng cách đó để bù đắp lại nỗi áy náy. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
*Bạch sơn Hắc thủy: Núi Trường Bạch và sông Hắc Long.
Vương An Bắc nghe Đại sư huynh giải thích đoạn văn viết trên bình phong kia xong, thì thấy hơi nghi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ngờ. Ông nhanh chóng đi qua điện thờ phụ ở hướng Nam, cẩn thận quan sát tranh chữ dán đầy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tường, thấy lạc khoản trên đó đều là của Đoạn Tử Ngọc!
“Không đúng! Nếu em gái ông ta yêu Đoạn Tử Ngọc, vậy sao lại không chôn y cùng với nàng ấy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mà lại chôn trong điện thờ phụ của anh vợ?” Vương An Bắc khó hiểu, hỏi.
Đại sư huynh phẩy tay với ông ta: “Trong mười câu của mấy người thời xưa này, có ba câu thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là đã tốt rồi. Bây giờ đừng quan tâm nhiều như thế, cứ mở quan tài trong hậu điện, xem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có thứ gì tốt đã rồi nói!”
Mọi người lại quay về quan tài gỗ lim trong hậu điện, Ngũ sư đệ nghiên cứu kết cấu của quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tài xong, thì cẩn thận mở nắp.
Lúc này Vương An Bắc cũng nín thở, chăm chú nhìn nắp quan tài từ từ bị mở ra, chỉ sợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có một mũi tên bất chợt bắn ra. Ai ngờ mở nắp xong mà mọi thứ vẫn yên bình, cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không có nguy hiểm như đã dự liệu.
Mọi người thăm dò nhìn vào quan tài, di hài của một người đàn ông mặc trang phục tím thêu hoa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vàng, phía trước thêu một con rồng vàng năm vuốt. Bổ phục trước ngực ông ta là bàn long năm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đầu, được thêu bằng kim tuyến, đây chính là Khắc Cần Quận Vương – Ái Tân Giác La Huyền Lý. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!