Để tìm ra sự thật, tôi mượn thiết bị giám sát của đàn anh khoa công nghệ điện tử để lắp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trong nhà. Mỗi ngày tôi đều có thể giám sát tình hình ở nhà thông qua mạng trường học.
Nhưng sự thật vẫn luôn rất tàn nhẫn, gã đàn ông trong đoạn phim kia không còn là người ba quen © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thuộc của tôi nữa. Lão tàn độc, biến thái, không còn bất kỳ ranh giới nào của đạo đức con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 người…
Nhiều khi Tư Minh không đồng ý, bị ba tôi đánh một trận mới chịu nghe lời. Vào lúc này, mẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 kế chỉ có thể ở trong phòng lấy chăn che mặt để khóc, điều bà ta làm được chỉ là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 khóc mà thôi!
Chưa bao giờ nghĩ chuyện như thế sẽ xảy ra trong nhà, lúc ấy tôi chỉ muốn đuổi hai mẹ con © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Tư Minh đi, như thế thì những chuyện kinh tởm này sẽ không xảy ra trước mắt mình nữa!
Nhưng thời gian dần trôi, tôi phát hiện mình bắt đầu cảm thông cho Tư Minh, đau lòng và muốn cứu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nó!
Thế là cuối tuần nào về nhà, tôi cũng sẽ tìm đủ mọi cách để mang Tư Minh ra ngoài chơi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không để nó qua đêm trong nhà nữa. Tôi đột nhiên nhiệt tình như vậy làm ai cũng ngạc nhiên. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Ngay cả bạn bè cũng nghi ngờ, không biết có phải tôi bị trúng tà không, vì chẳng phải trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đó tôi vẫn luôn ghét người em trai kế này sao? Tư Minh cũng rất dè chừng khi ở với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi, sợ tôi phát hiện ra sự khác thường của nó. Có một lần tôi không nhịn được nữa mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hỏi: "Sao mày không rời khỏi cái nhà này hả, sống khổ như vậy thì sao không đi đi?"
Tư Minh sửng sốt nhìn tôi, nó hiểu tôi đã biết hết. Tôi nhìn thấy, ánh sáng duy nhất trong mắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nó đã biến mất…
Một lúc lâu sau, nó mới từ từ ngẩng đầu lên, nhìn tôi cười nói: "Anh, anh cảm thấy em rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bẩn phải không?"
Lúc đó tôi đã không nói gì, vì tôi không biết phải trả lời như thế nào!
Đêm hôm đó là tôi dẫn nó ra ngoài ngắm sao, tôi còn nhớ lúc theo tôi lên núi, nụ cười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 của nó vẫn giữ trên môi, nhưng đến khi trở về, tôi chỉ còn thấy vẻ tuyệt vọng…
Vài ngày sau, khi tôi đang ở trường thì đột nhiên nhận được điện thoại ở nhà báo Tư Minh gặp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tai nạn xe. Lúc chạy tới bệnh viện, tôi thấy tài xế vã mồ hôi, đang phân trần với cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sát giao thông. Ông ta nói mình không cố ý, là do Tư Minh đột nhiên lao ra ngã tư © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nên ông ta không kịp phanh lại!
Nghe lời tài xế nói, tim tôi đau đớn vô cùng. Tư Minh tự sát, là vì tôi đã tàn nhẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cắt đứt sự tự tôn cuối cùng của nó. Không phải tôi muốn cứu nó, bảo vệ nó à? Thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mà sao tôi lại tàn nhẫn như vậy, để nó không còn dũng khí sống tiếp?
Dù giữ được mạng, nhưng tay phải của Tư Minh bị ô tô chèn nát xương, dù chữa trị tốt đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mấy thì cánh tay ấy cũng chỉ dùng để trang trí, dây thần kinh ở đó đã vĩnh viễn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thể phục hồi.
Vì để Tư Minh có thể rời khỏi cái nhà đó, tôi giúp nó báo nguyện vọng vào cùng một trường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đại học với mình. Tôi nghĩ rằng chỉ cần rời khỏi căn nhà đó, nó sẽ thoát được sự kinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hoàng trước đó, coi như tất cả chỉ là một cơn ác mộng.
Nhưng tôi đã nghĩ quá đơn giản, gã ba tà ác kia làm sao thả Tư Minh đi dễ dàng như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vậy được. Lão thừa dịp tôi ở nước ngoài làm du học sinh trao đổi, lại vươn bàn tay bẩn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thỉu tới Tư Minh…
Đêm đó, tôi còn đang chuẩn bị tư liệu cho luận văn thì đột nhiên nhận được điện thoại của Tư © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Minh, nó chỉ nói được: "Anh! Cứu em!" thì điện thoại bị ngắt!
Hôm sau, tôi bay chuyến sớm nhất về nước, khi đến nhà thì thấy chỉ có mẹ kế, hai mắt tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đỏ ngầu, hỏi bà ta: "Tư Minh đâu? Ba tôi đâu?"
Bà ta ấp úng cả buổi mới nói ra, Tư Minh bị ba tôi dẫn tới nhà máy rượu ở Nam © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Sơn. Khi tôi chạy đến đó, thấy trong xưởng không có một bóng người, ngay cả bảo vệ ngoài cổng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cũng chẳng biết đã đi đâu!
Tôi leo tường vào nhà máy rồi đi thẳng đến văn phòng của ba, nhưng cũng không có ai. Cả nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 máy rượu yên tĩnh lạ thường, cảm giác như chẳng có người ở. Lúc ấy tôi cuống cuồng cả lên, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đi tìm khắp nơi mới sực nhớ ra, trong nhà máy còn có hầm bí mật dưới đất.
Vừa tới trước cửa hầm, tôi đã nghe thấy tiếng khóc của Tư Minh. Nó liên tục cầu xin lão đừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đối xử với mình như vậy nữa. Thế nhưng lão cha già không bằng súc sinh kia của tôi lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vừa cười vừa nói, trước đây lão lấy mẹ Tư Minh là vì nó, nếu không lão cưới một bà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vợ vướng víu để làm gì!
Phẫn nộ lên đến đỉnh điểm, tôi biết thứ ma quỷ trong kia chính là ba ruột của mình, thế nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Tư Minh… Vừa nghĩ tới những chuyện ông ta làm với em ấy, tôi không tài nào khống chế nổi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bản thân xông vào…
Cho đến khi kịp tỉnh táo lại, thì tôi đã giết lão ác ma kia mất rồi.
Nhìn máu tươi trên tay và người mình, tôi không biết phải làm sao. Tư Minh đi tới, nó cẩn thận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lấy nửa bình rượu trong tay tôi ra, rồi kéo tôi vào nhà vệ sinh để rửa sạch vết máu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trên người.
"Anh, anh đổi quần áo với em rồi xuống núi đi, lát nữa em sẽ báo cảnh sát, nói mình đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 giết ông ta. Chuyện ông ta làm với em sẽ giúp viện kiểm sát giảm nhẹ án, anh mau đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đi, nhanh đi!" Tư Minh giục tôi.
Tôi ngây người nhìn Tư Minh, em ấy vẫn đang lo lắng bắt tôi mau xuống núi. Tôi đau lòng ôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nó lại rồi nói: "Tư Minh, chúng ta đừng xa nhau có được không, anh sẽ không để em ngồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tù thay anh, anh cũng sẽ không ngồi tù, vì lão già đó mà ngồi tù thì không đáng!"
Tôi và Tư Minh đều học kiến trúc, lúc ấy nhà máy cũng đang sửa sang lại nên có sẵn gạch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đá, cát, xi măng. Thế là chúng tôi mất cả đêm để xây kín bức tường dưới hầm, chôn vùi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thi thể của ba mình trong đó.
Vì sợ sẽ bị lộ, tôi dùng rượu cồn cao độ thiêu cháy mặt và tay của ông ta. Nếu sau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 này có ai phát hiện, thì khó xác định được danh tính của cái xác trong thời gian ngắn.
Căn hầm dưới đất này bình thường chỉ có ba tôi mới được vào, vì ông ta thường nghiên cứu cách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 điều chế loại rượu mới ở đây, cho nên người ngoài không thể nhận ra ở đây có một bức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tường xi măng rất dày.
Dù ba tôi đột nhiên mất tích, nhưng cả nhà chúng tôi đều im lặng không nói gì, cũng chẳng có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ai báo cảnh sát. Chuyện ông chủ trốn nợ ở đâu cũng có, nên chẳng ai quan tâm sống chết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 của ông ta.
Tôi tiếp nhận tất cả sản nghiệp của lão, sau đó lại sửa chữa nơi này thành một trang viên rượu. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Trương Tiến Bảo, bây giờ cậu vẫn còn muốn lấy lại công bằng cho thứ đang ở trong bức tường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 kia ư? Chẳng lẽ lão không đáng chết à?”
Nghe Phương Viễn Hàng kể chuyện xảy ra năm đó, suy nghĩ của tôi biến đổi liên tục. Tôi không ngờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rằng Phương Tư Minh khỏe mạnh hồng hào bây giờ lại từng có quá khứ như thế, người bình thường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nào dám tưởng tượng ra chuyện như vậy. Nếu không phải do chính miệng Phương Viễn Hàng nói, thì tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 còn không biết cánh tay phải của Phương Tư Minh đã tàn phế.
“Tôi sẽ không nói với người khác chuyện bức tường, nhưng nếu cảnh sát tới đây khám xét hiện trường, thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi không dám hứa chắc họ sẽ không phát hiện ra…” Nói rồi, tôi nhìn thi thể của Tôn Hạo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trên salon, cậu ta vẫn ngồi im như thể đang ngủ thiếp đi.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!