Chú Lê nghe tôi nói thế thì nhướng mày: “Ta cũng quên mất chuyện này, nhưng cháu không cần phải lo, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có lẽ lần trước chỉ là ngẫu nhiên thôi? Hơn nữa họ đã thanh toán toàn bộ rồi, với lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nếu tìm được họ còn thưởng thêm 30%, nếu thật sự không tìm được thì cũng đã làm hết sức, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 theo số trời thôi!”
Tôi nghe chú Lê nói thế thì không ý kiến gì nữa.
Vì đích đến của chuyến đi lần này là Costa Rica ở Trung Mỹ nên chúng tôi quyết định một tuần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sau từ Bắc Kinh xuất phát. Trước khi đi, chúng tôi còn phải gặp người đã chi tiền cho lần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 này...
Lương Tư là con gái thứ tư của nhà họ Lương, tôi vốn cứ nghĩ cô ấy sẽ là con gái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhà giàu kiêu ngạo ngang ngược, nhưng lần đầu gặp mặt, cô ấy mang lại cho tôi cảm giác dịu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dàng lý trí, tổng thể là một cô gái có khí chất.
Cô ấy nói lần này cô còn tìm thêm một người Hoa làm hướng dẫn viên và bốn chuyên viên an © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ninh. Hành trình đã được sắp xếp ổn thỏa, gia đình họ có công ty con ở Costa Rica, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lỡ gặp chuyện thì có thể liên hệ với người phụ trách ở đó.
Chú Lê cho Lương Tiêu biết sự nguy hiểm của chuyến đi lần này và xác suất tìm được Lương Trạch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Phi là bao nhiêu. Lương Tư nghe thế cũng không biểu hiện gì, cô biết khả năng tìm được anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ba không lớn, nhưng cô vẫn muốn thử một lần, nếu không sẽ hối hận cả đời.
Chúng tôi nghe bà chủ nói vậy thì cũng không còn gì lo lắng! Nhưng chúng tôi yêu cầu phải có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 được thứ mà Lương Trạch Phi thích nhất, nếu không sợ là khó tìm được anh ta...
Lương Tư khó xử, theo như cô nói là: “Bình thường anh ba của tôi cũng không ở nhà nên gần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 như không có gì của anh ấy hết, nhưng nếu cẩn thận tìm thì chắc sẽ có được vài món!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Vài ngày sau, chúng tôi lên máy bay đến thủ đô San José của Costa Rica. Khi chúng tôi gặp Lương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Tư ở sân bay thì thấy mấy người đàn ông cao lớn.
Nhìn dáng người của họ chắc cũng cao trên mét chín, vóc người có thể sánh ngang với người mẫu nam © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 quốc tế! Khả năng áp đảo đúng là mạnh mẽ... Lương Tư giới thiệu sơ chúng tôi với nhau. Trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bốn người, dẫn đầu là Hạ Cương - tiểu đội trưởng lần này, ba người kia lần lượt là Tiêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Khải, Tiết Hoài Văn, Trương Chí Bằng.
Mọi người lễ phép gật đầu, coi như chào hỏi lẫn nhau, đứng cùng họ, đừng nói là tôi, ngay cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Đinh Nhất cũng thấp hơn gần nửa cái đầu. Còn Lương Tư nhỏ xinh bên cạnh thì y hệt trẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 con. May mà lần này chúng tôi đi máy bay chuyên dụng, nếu không tôi rất lo không biết họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có thể ngồi xuống hay không.
Hành trình lần này có thể nói là dài nhất trong đời, phải hơn hai mươi mấy tiếng mới tới nơi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hơn nữa còn phải trung chuyển ở Houston một lần. Trước đây tôi cảm thấy ngồi máy bay ở khoang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hạng thương gia đúng là một loại hưởng thụ, nhưng bây giờ tôi không bao giờ... nghĩ như vậy nữa! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Dọc đường đi, Lương Tư rất ít khi giao tiếp với người khác, từ đầu đến giờ cô ấy chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cầm cuốn “Những người khốn khổ” đọc, bốn gã kia thì càng ngầu đến không có bạn. Chú Lê tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 xưng là đại sư phong thủy đương nhiên cũng không nói nhiều, Đinh Nhất thì ít nói, tôi hỏi mười © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 câu thì anh ta đáp lại một câu. Kết quả là cả đường đi chỉ có mình tôi làm trò, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nói trắng ra là nhạt nhẽo khủng khiếp...
Hành trình dài như vậy cuối cùng cũng kết thúc trong cơn buồn ngủ của tôi, tới đón chúng tôi là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 một hướng dẫn viên người Hoa - Hà Băng. Hà Băng rất nhiệt tình, liên tục giới thiệu phong tục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ở đây cho tôi.
Cùng ngày hôm đó, chúng tôi đến khách sạn Fairmont San José, Hà Băng đặt cho chúng tôi một phòng ba © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 giường, đây cũng điều Lương Tư đã dặn trước. Ngồi máy bay hơn hai mươi tiếng liền khiến cho mọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 người đều rất mệt mỏi. Chúng tôi phải ở lại đây nghỉ dưỡng sức cả một ngày, sau đó mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có thể bay ra đảo nhỏ, nơi Lương Trạch Phi gặp nạn.
Đến tối, Lương Tư tổ chức một bữa tiệc chiêu đãi mọi người tại nhà ăn, chính thức giới thiệu chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi với nhau. Cô ấy nói rằng trước kia Hạ Cương và ba đồng đội của anh ta đều xuất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thân từ bộ đội đặc chủng, trước khi xuất ngũ cũng là những người hùng thật sự, đánh đâu thắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đó. Lần này bọn họ chủ yếu là chịu trách nhiệm về sự an toàn của chúng tôi ở nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ngoài.
Nói thật, tôi cũng thấy rất hứng thú với mấy người cao to này, vì vậy chủ động nâng ly rượu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lên, cười nói với Hạ Cương: “Đội trưởng Hạ, mời anh một ly, hi vọng lần này chúng ta sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hợp tác vui vẻ...”
Hạ Cương cũng sảng khoái uống một hơi cạn ly, sau đó nghiêm túc nói với chúng tôi: “Tôi cũng rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hi vọng chúng ta có thể hợp tác vui vẻ. Về hành trình lần này, tôi và đội viên của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mình sẽ chịu trách nhiệm cho sự an toàn của mọi người trong suốt cả quãng đường, tôi cũng hi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vọng mọi người có thể hành động phối hợp với nhau, đừng ra ngoài một mình. Nếu như bắt buộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phải ra ngoài một mình, tôi sẽ bảo đội viên đi theo, để bảo đảm an toàn cho mọi người...” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Tôi lắng nghe một cách nửa vời, cuối cùng chỉ hiểu được một ý của Hạ Cương, đó chính là không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 được tự ý đi lung tung, đến bất cứ đâu cũng phải nói với anh ta một tiếng.
Sáng sớm hôm sau, nhóm chúng tôi ngồi trên một chiếc máy bay dân dụng nhỏ, bay đến hòn đảo nhỏ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nơi Lương Trạch Phi đã mất tích ba năm trước...
Đây là một hòn đảo tư nhân nhỏ, câu lạc bộ trên hòn đảo tư nhân này chỉ dành để chiêu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đãi vài vị khách có thân phận đặc biệt. Vì chủ của hòn đảo và nhà họ Lương vẫn luôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có giao thiệp làm ăn, cho nên trước đây năm nào Lương Trạch Phi cũng bay tới đây để nghỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hè. Hòn đảo này tuy không lớn, nhưng phong cảnh lại rất đẹp, đầy đủ mọi loại thiết bị, khách © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đến đây có thể lướt sóng, lặn, ra biển câu... Có thể nói đây là thiên đường của những kẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có tiền.
Phía Bắc hòn đảo nhỏ còn có đường băng cho máy bay, dành cho máy bay dân dụng nhỏ như loại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chúng tôi đi. Máy bay vẫn chưa hạ cánh, tôi đã bị phong cảnh bên dưới thu hút, một vùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 biển rộng lớn xanh biếc vây quanh hòn đảo nhỏ, nhìn từ trên cao trông rất đẹp.
Khó trách những đại gia chân chính đều thích đến những hòn đảo tư nhân thế này nghỉ mát, phong cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ở đây thật sự quá đẹp...
Máy bay vừa hạ cánh, tôi đã cảm nhận được cái gọi là khí hậu nhiệt đới hải dương, gió biển © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ẩm ướt khẽ vỗ về lên gò má của tôi, cảm giác này cực kỳ thoải mái! Hà Băng nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 những công trình kiến trúc trên những hòn đảo thế này đều rất thấp, vì ở đây thường có bão © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tập kích cho nên không thể xây những công trình cao được.
Lúc này, từ đằng xa, chiếc xe tham quan chạy bằng năng lượng mặt trời mở ra, một người đàn ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trung niên bước xuống, ông ta mỉm cười nói với Lương Tư: “Xin chào cô Lương, hoan nghênh cô lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hạ cố đến chơi lần nữa...”
Lương Tư khẽ gật đầu, nói với ông ta: “Thời tiết mấy ngày qua thế nào?”
Người đàn ông vẫn mỉm cười: “Mấy ngày qua coi như là trời trong nắng ấm! Sắp tới cũng không biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có cơn bão nào muốn ghé đây thăm không...”
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!