Sau khi nghe Đỗ Kiến Quốc kể chuyện, tôi không khỏi khâm phục người đàn ông có ngoại hình giống quỷ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 này. Ông ấy có thể vì người mình yêu mà bước chân lên con thuyền một đi không trở lại. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Vì con gái, ông ấy chấp nhận dứt ruột, cố gắng tìm cho con mình một đường sống.
“Người trẻ tuổi, cậu đang nghĩ gì thế?” Đỗ Kiến Quốc thấy tôi thất thần không nói gì, thì cười hỏi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
“Không có gì, chỉ là cháu rất khâm phục sự hi sinh vì người mình yêu của chú…” Tôi chân thành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nói.
Lúc này chén trà của chúng tôi đã nhìn thấy đáy, Đỗ Kiến Quốc định rót thêm, nhấc ấm lên thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phát hiện bên trong đã hết nước. Ông ấy tiếc nuối nói với tôi: “Ai… Lâu lắm rồi không nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chuyện với người khác, hôm nay tôi rất vui. Nhưng thời gian trôi qua nhanh quá, người trẻ tuổi, cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phải đi rồi…”
Tôi sững sờ, thầm nghĩ vẫn còn chuyện chưa hỏi rõ, vội hỏi ông ấy: “Trên đảo có một động rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rộng, chú có biết không?”
Đỗ Kiến Quốc nhìn tôi rồi gật đầu nói: “Biết, ở giữa sườn núi, hồi trước cha nuôi của con gái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi thường mang thịt và trứng đến. Vì không khí ở đây hầu như lúc nào cũng nóng ẩm, nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không để đồ ăn được lâu. Ông ấy thường giúp tôi để đồ ăn vào trong động đó…”
Cuối cùng tôi cũng hiểu, vì sao ngư dân kia có thể dễ dàng đưa Trương Tuyết Phong giấu vào động © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 như vậy. Nếu tất cả đều là thật, thì chắc Anh Hồng là con gái của Đỗ Kiến Quốc! Lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 này, Đỗ Kiến Quốc đứng dậy chuẩn bị đưa tôi ra ngoài. Khi ra khỏi phòng, nhìn cánh đồng lúa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mạch xanh mơn mởn bốn phía, tôi khó hiểu hỏi ông ấy: “Cháu về thế nào đây?”
Đỗ Kiến Quốc cười cười: “Đến như thế nào thì đi như thế đấy, đi đi…” Nói rồi, ông ta đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vào phòng.
Đỗ Kiến Quốc khiến tôi mơ hồ, thật ra tôi cũng không biết mình đến được đây bằng cách nào. Thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ông ta đã vào nhà, tôi đành bỏ đi.
Kết quả chưa đi được mấy bước, đột nhiên như bị hụt chân, cả người lắc lư giống hệt cảm giác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 khi mơ, bị bước hụt rồi tỉnh lại.
Có tiếng gọi vang lên: “Tỉnh lại! Tỉnh lại đi!”
Tôi mơ màng mở mắt, thấy chú Lê và Đinh Nhất lo lắng đứng quanh mình.
Thế là tôi mở miệng hỏi: “Cháu về rồi?”
La Hải vội nói: “Cậu ta đã tỉnh hay chưa thế, sao vẫn nói mê sảng vậy!”
Chú Lê xua tay: “Không sao, từ từ để nó ổn định lại…”
Tôi thấy họ đều mông lung nhìn thì tự ngồi dậy, thuận tay sờ soạng tìm xương dê đực trên cổ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thấy cổ trống không, tôi vội nhìn quanh.
Chú Lê nhấc tay nói: “Đừng tìm nữa, vừa nãy nó rơi ra rồi!”
Tôi lo sợ, oán trách chú Lê: “Chú Lê, không phải chú nói thứ này rất lợi hại à? Sao vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gặp tí chuyện đã rơi rồi?”
Chú Lê cũng nghi ngờ nói: “Đáng lý ra thì không như vậy đâu, thứ này có tác dụng với tà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ma, trừ khi…”
“Trừ khi gì ạ?”
“Trừ khi lần này cháu không gặp phải ma quỷ!” Chú Lê mặt dày nói.
Tôi liếc chú, rồi nói với họ: “Vừa nãy cháu gặp một người tên Đỗ Kiến Quốc, ông ta kể lý © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 do vì sao người trên đảo đều chết hết.”
“Đỗ Kiến Quốc!” Luật sư Nghiêm sợ hãi kêu lên.
Tôi gật đầu: “Đúng, Đỗ Kiến Quốc, sao vậy, ông biết ông ta à?”
La Hải cười ha ha, sau đó chỉ vào một góc nói: “Cậu nói ông ta hả?”
Tôi sững sờ, sau đó nhìn lại, phát hiện mình đang ở trong căn phòng nhỏ tối om, ở góc Tây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Bắc của phòng có một cái xác khô.
“Tôi… sao tôi biết đó có phải Đỗ Kiến Quốc không chứ. Nhưng chắc chắn tôi gặp được người sống, dù © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trông hơi giống quỷ chút...” Bị cái xác khô này ám ảnh thị giác, tôi cà lăm nói.
Chú Lê khẳng định: “Ông ta chính là Đỗ Kiến Quốc, lúc nãy bọn chú tìm được một cuốn nhật ký, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 người viết tự xưng là Đỗ Kiến Quốc.”
Tôi nhìn khối xác khô kia, sau đó lúng túng nói: “Vậy vừa rồi cháu…”
“Cậu vừa tới cửa thì bị choáng, sau đó xương dê đực rơi xuống.” Đinh Nhất lên tiếng.
“Nói thế, Đỗ Kiến Quốc mà tôi vừa gặp không phải là người?!” Tôi khiếp sợ nói.
Lúc này không cần chú Lê nói, mọi người đều tự hiểu.
Nhưng tôi vẫn không hiểu, nên nhìn chú Lê nói: “Cháu không phải nhìn thấy tàn hồn của Đỗ Kiến Quốc, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mà là hồn phách hoàn chỉnh. Hồn phách này còn có thể suy nghĩ rõ ràng, tư duy nhanh nhẹn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ông ấy kể rất nhiều chuyện liên quan tới những người cùng bị bão đưa lên đảo cùng mình, những © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chuyện phát sinh ở đây.”
Sau đó tôi kể lại những chuyện của Đỗ Kiến Quốc cho mọi người nghe. Ai nấy đều cũng thổn thức, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đặc biệt là chú Lê, liên tục tán thưởng vị cao nhân ẩn thế đã bày trận giúp Đỗ Kiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Quốc, chỉ đáng tiếc lại bỏ mạng ở đây.
Chú Lê vạch mí mắt của tôi ra xem một chút rồi nói: “Đỗ Kiến Quốc không biết đã chết bao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lâu rồi, hồn phách của ông ta bị trận Bách quỷ diệt hồn giam cầm vĩnh viễn ở đây. Nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trận này đã không còn ý nghĩa để tồn tại, lát nữa xuống núi, chú sẽ cùng Đinh Nhất phá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nó đi. Đến lúc đó, chúng ta đưa thi thể của Đỗ Kiến Quốc an táng ở sơn cốc, chắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vợ của ông ta cũng ở đó.”
Ivan đột nhiên kêu lên: “A..! Vậy Anh Hồng… chính là con gái của Đỗ Kiến Quốc?”
Tôi gật đầu nói: “Khả năng cao là vậy, nếu không sao cha của cô ấy có thể đi qua sơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cốc dễ như trở bàn tay thế chứ. Lại còn biết rõ trong núi có hang động thiên nhiên để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 giấu?”
Chú Lê nhìn đồng hồ, lúc này mưa đã tạnh. Chú ấy nói với chúng tôi: “Chúng ta mau chỉnh đốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lại, tranh thủ lên núi tìm hang động kia trước khi trời tối!”
Sau đó đoàn chúng tôi tiếp tục đi về hang động giữa sườn núi, dù đường núi hơi khó đi, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trừ điều đó thì không còn trở ngại nào có thể ngăn được.
Chúng tôi nhanh chóng đến cửa hang, nhưng cửa hang nhỏ hơn so tôi nghĩ nhiều, một người như Đinh Nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phải cúi lưng mới có thể chui vào được.
Hơn nữa cửa hang mọc đầy rêu xanh, chứng tỏ đã rất lâu rồi không có người ra vào. Lúc này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mọi người đều mở đèn trên mũ, chuẩn bị thăm dò. Vì biết sẽ phải vào động, nên luật sư © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Nghiêm đã chuẩn bị cho mỗi người một chiếc mũ có đèn.
Anh Hào và La Hải đi vào trước, còn tôi đi sau Đinh Nhất. Trong động u ám khiến tôi không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 kịp thích ứng, luôn có cảm giác khó chịu, may mà Đinh Nhất vẫn luôn bên cạnh.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!