Tôi lập tức cười ha ha nói: “Khỏi phải nói, thứ Trang Hà cho đúng là rất tốt! Dọa được ác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ma, cũng hù chạy khỉ luôn!”
Sau khi khỉ bị doạ chạy mất, tôi cực đắc ý, vì thế bèn quay lại nói lớn với Đinh Nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ở phía sau: “Anh thật sự nói đúng rồi! Thế nào? Có muốn lên núi làm đại vương khỉ không!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Nhưng vào ngay lúc2này, tôi lại thấy được sự sợ hãi trên mặt Đinh Nhất, tôi biết anh ta sẽ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sợ hãi bởi vì mấy lời tôi nói muốn lên núi làm đại vương khỉ, như vậy nỗi sợ hãi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cũng chỉ có thể đến từ phía sau mình!
Nghĩ đến đây tôi muốn quay đầu lại xem, nhưng lại thấy Đinh Nhất đã chạy nhanh như bay tới, tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chẳng biết làm5sao cứ đứng ở đó, không biết nên chạy tới phía anh ta, hay là làm sao đây? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Trong nháy mắt Đinh Nhất đã chạy tới gần, cùng lúc đó tôi cũng cảm thấy phía sau truyền đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tiếng đá lăn xuống… Chờ khi tôi hiểu được thì đã bị Đinh Nhất kéo sang một bên. Một tảng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đá to cỡ cái cối xay, kèm theo một ít đá vụn lăn6qua chỗ tôi vừa đứng.
Nếu vừa rồi tôi đứng bất động, thì lúc này đầu đã bị giã thành bánh bột ngô. Khó trách bác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gái ở bãi đỗ xe nói càng đi càng nguy hiểm, bây giờ xem ra thật đúng là mẹ nó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 quá nguy hiểm!
Lão Triệu đã sớm kéo chú Lê tránh ra chỗ an toàn, lúc này nhìn tôi như nhìn đồ ngốc, tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hơi xấu5hổ cười với họ và nói: “Đại vương khỉ cũng không phải dễ làm, em vẫn nên bỏ đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thôi.”
Chú Lê càng bị chọc cho tức quá hoá cười, liên tục lắc đầu: “Chú đã nói bầy khỉ kia không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dễ chọc vào mà! Cháu còn không nghe, chú thấy tảng đá vừa rồi không chừng chính là do mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 con súc sinh đó đẩy xuống đấy.”
Tôi nghe thế thì3lòng lạnh đi, vậy cũng ác độc quá rồi! Đừng để cho tôi nhìn thấy chúng nó nữa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bằng không sẽ nhổ sạch lông chúng trước!
Có lần giáo huấn vừa rồi, nên tôi luôn thành thành thật thật đi theo sau Đinh Nhất, lúc đi đường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cũng là mắt nhìn bốn phương tai nghe tám hướng, sợ trên đầu lại rơi xuống thứ gì đòi mạng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nữa.
Đi mãi đi mãi, phía trước lại xuất hiện một đoạn đường xi măng dở dang, Lúc trước ở đây chắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là có đường cái, chỉ có điều sau này bị đất đá chôn mất, giờ phần lộ ra bên ngoài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 này cũng đã thành lòng sông.
Phía trước cách đó không xa có một cái đình hóng gió cũ nát, hẳn là cũng bị động đất làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hỏng, tuy rằng bây giờ tồi tàn thậm tệ, nhưng không khó nhìn ra trước đây chắc là một chỗ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rất đẹp.
Ai biết ngay lúc đi ngang đình hóng gió, đột nhiên tôi bị mấy thứ bên trong hấp dẫn. Tuy rằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 những thứ kia thoạt nhìn đều là vật liệu gỗ và gạch ngói của đình hóng gió sụp nên rơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 xuống, nhưng tôi lại nhìn thấy một phần chăn bông thêu hoa trong đó…
Lão Triệu thấy tôi đột nhiên đứng lại tại chỗ, căng thẳng hỏi: “Làm sao thế? Có phải cảm giác được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cha mẹ anh không?”
Tôi nghi ngờ quay lại nhìn anh, cảm thấy giờ anh ấy sắp thành chim sợ cành cong, không thể cứ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gặp phải thi thể thì chính là cha mẹ của anh ấy chứ? Nhưng lời này tôi cũng không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nói thẳng, đành uyển chuyển nói: “Ở đây cách vị trí của chú dì còn rất xa, nếu em cảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 giác được chắc chắn sẽ nói cho anh đầu tiên.”
Sau khi nói xong, tôi bèn một mình đi về hướng đình hóng gió, Đinh Nhất thấy tôi tự đi qua, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lập tức theo cùng. Khi tôi chầm chậm đi đến trước mặt đình hóng gió, trong lòng lập tức có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 một loại cảm giác khác thường…
Cảm giác đó không phải là ký ức gì trong tàn hồn, chỉ là một loại cảm xúc đơn thuần, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cảm xúc này lại quá mức phức tạp, trong đó hàm chứa đau lòng, oan ức, căm phẫn còn có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hận ý nồng đậm.
Lúc này chú Lê cũng đã đi tới hỏi: “Sao vậy? Chỗ cái đình hỏng này có vấn đề gì sao?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Tôi không lập tức trả lời chú, mà trước tiên nhắm mắt lại cẩn thận cảm giác trong chốc lát, rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mới quay đầu nói: “Trong đình này chắc chắn có thi thể, nhưng cháu lại không cảm giác được ký © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ức khi còn sống của cô ấy, chỉ có thể cảm giác được một loại cảm xúc…”
Chú Lê nghe xong thì sắc mặt thay đổi, lập tức lấy la bàn ra đi quanh bốn phía của đình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hóng mát, mà lúc này kim trên cái la bàn nho nhỏ của chú lại quay rất nhanh!
“Tình huống này là như thế nào?” Tôi kinh ngạc hỏi.
Chú Lê cúi nhìn la bàn, trầm giọng hỏi tôi: “Cháu nói trong đình này có thi thể?”
“Vâng, chắc là ở ngay bên dưới hai viên gạch kia, bên trên thi thể còn đắp một cái chăn bông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 in hoa.” Tôi nói rất khẳng định.
“Là nam hay là nữ?” Chú Lê tiếp tục hỏi.
“Nữ.” Tôi có thể khẳng định.
Chú Lê nghe xong bấm đốt ngón tay tính toán, sau đó đè thấp giọng nói: “Trong đình có một cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 xác nữ, nhưng cháu lại không cảm giác được ký ức của cô ấy lúc còn sống, vậy cháu nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cảm xúc là dạng cảm xúc gì?”
Tôi suy nghĩ và nói: “Khó mà nói rõ được, rất phức tạp, có bi thương cũng có phẫn nộ, nhiều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hơn là thù hận…”
Chú Lê nghe xong liên tục lắc đầu: “Hỏng rồi, tình huống này chắc chắn là đã biến thành ác linh, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 còn may bây giờ vẫn là ban ngày, chắc là có cách cứu!”
Xong chú Lê lại nói với ba chúng tôi: “Đi lấy cái xác phía dưới kia ra ngoài, sau đó chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ta thừa dịp sắc trời còn sớm, thiêu ngay tại chỗ!”
“Thiêu? Chuyện này không được đâu? Đây là xác của người gặp nạn động đất, người nhà chắc chắn vẫn luôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tìm cô ấy, bây giờ khó khăn lắm mới tìm được, sao có thể tùy tiện thiêu chứ?” Lão Triệu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 giật mình nói.
Chú Lê nhìn lão Triệu: “Chuyện đêm qua cháu cũng thấy rồi, chúng ta chỉ gặp phải một đám vong hồn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vô hại, nhưng mà cái xác nữ trong đình hóng gió này không giống vậy, oán khí của cô ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rất nặng, tuyệt đối không phải đơn giản là động đất gặp nạn! Nếu bây giờ không xử lý, chờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đến lúc chúng ta quay về trời cũng đã tối, lúc ấy lại muốn thu phục cô ta thì không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dễ đâu.”
Thật ra tôi cũng có thể hiểu được lão Triệu vì sao không đồng ý thiêu xác, chắc chắn là lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 liên tưởng đến cha mẹ mình, nhưng lần này tôi chắc chắn nghe theo chú Lê, bởi vì chỉ cần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi không thể thuận lợi cảm giác tàn hồn, tuyệt đối đều là chuyện khó giải quyết, khác thường tất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là yêu ma.
Lão Triệu cũng ngại phản bác chú Lê, rốt cuộc chúng tôi đến để giúp anh, nếu anh ấy thật sự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không tin lời chúng tôi thì cũng không cần phải nhờ.
Cuối cùng chúng tôi quyết định dọn dẹp đưa thi thể ra ngoài trước, muốn thiêu hay là muốn báo cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sát thì nói sau. Gạch ngói của đình hóng gió này không phải quá nhiều, hẳn là sẽ không đè © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chết được một người. Đương nhiên, nếu người này đã bị thương nặng thì đó là vấn đề khác.
Trong bốn người, một ông già như chú Lê dĩ nhiên không cần động tay, cho nên ba chúng tôi mồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hôi mồ kê, tốn hết sức mới dọn dẹp hết gạch ngói và gỗ đè trên thi thể.
Cuối cùng, chúng tôi thấy được một cái chăn bông in hoa đã dơ đến nỗi không nhìn ra màu sắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ban đầu…
Thật ra tôi sợ tiếp xúc trực tiếp với thi thể, cho nên chắc chắn sẽ không là người đầu tiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bước lên xốc chăn bông, lão Triệu tuy rằng không sợ thi thể, nhưng anh chàng này có bệnh chung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 của đám bác sĩ, đó chính là thói sạch sẽ, dĩ nhiên cũng sẽ không ra tay.
Cuối cùng vẫn là Đinh Nhất lên trước xốc cái chăn bông dơ hầy kia, lộ ra một bộ xương trắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lạnh lẽo…
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!