Gã lừa đảo này hôm nay đúng là may mắn vì gặp được nhóm chúng tôi, nếu giờ chỉ có Hàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Cẩn và thuộc hạ của cô ta, thì tên này chắc chắn sẽ rất thảm…
Tên kia còn muốn tranh luận thêm vài câu, nhưng nhìn mấy gã cao to phía sau Hàn Cẩn, chắc gã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ta cũng biết mình không phải là đối thủ của họ, nên có nói thêm nữa cũng chỉ no đòn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thôi, thế là gã ta nói: “Mấy người quá đáng vừa thôi, không giúp đỡ thì thôi, lại còn vu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 oan cho người khác!” Gã leo lên chiếc xe đua rồi phóng đi mất theo hướng ngược lại.
Nhìn tên đó dần đi xa, lúc này tôi mới để ý chú chó con vẫn còn đang ngơ ngác ngồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trên đất, chắc là nó mệt lắm rồi, mà tên kia cũng không phải là chủ của nó, nên vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chưa kịp có phản ứng gì, chỉ ngồi nhìn gã bỏ đi…
Không biết là vừa rồi bị mệt choáng hay là do sợ hãi, mà bỗng chú chó lông vàng kêu ầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lên, càng nghe càng thê thảm hơn, tôi thấy không đành lòng, định tiến đến cho nó ít đồ ăn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Nào ngờ lại thấy Hàn Cẩn đi về phía nó, ngồi xuống trước mặt nó. Chó con phát hiện có người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tới gần mình thì sợ hãi, nhưng khi nó nhìn thấy miếng lạp xưởng hun khói trong tay Hàn Cẩn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nó liếm môi một cái lên tận mũi, xem ra chú ta đang rất đói bụng.
Tôi nhìn Hàn Cẩn cho chú chó nhỏ ăn mà ngạc nhiên, bởi vì từ trước tới giờ tôi chưa từng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nghĩ bà ma nữ này sẽ có lúc hiền từ như vậy. Chú chó lông vàng ăn uống no nê © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 xong, bắt đầu tíu ta tíu tít vây quanh Hàn Cẩn, chẳng còn nhớ gì đến chuyện sợ hãi vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rồi nữa.
Đỗ Lãng nhìn đồng hồ, nói: “Chúng ta lên đường thôi, nếu không đi thì không đến kịp huyện Nagqu trước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lúc trời tối đâu!”
Mọi người vội vàng lên xe, còn tôi vẫn quan sát Hàn Cẩn, thấy cô ta ôm chú chó nhỏ lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 xe mà không hề do dự. Tôi thấy thế thì thầm mắng cô ta, đối với động vật thì dịu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dàng thế, mà đối với người thì lại luôn hung hãn, tàn nhẫn, đúng là một cô nàng kỳ lạ! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Chúng tôi tiếp tục lên đường, cuối cùng cũng đến được huyện Nagqu lúc 8 giờ tối, vì lúc đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thì trời đã tối nên trên đường không có nhiều người qua lại, nhưng tôi vẫn có thể thấy đa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phần dân cư ở đây đều là người Tây Tạng.
Tôi ước lượng độ cao so với mặt biển thì phát hiện nơi này phải cao hơn khoảng 4000 mét, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi lại không hề có cảm giác khó chịu vì thiếu dưỡng khí như lần trước, có vẻ sức khỏe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 của tôi bây giờ đã mạnh hơn lúc đó nhiều!
Xe của chúng tôi lái thẳng đến cửa của một quán trọ nhỏ, ở đây đã có một hướng dẫn viên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 du lịch địa phương tên là Trát Tây chờ sẵn. Anh ta là người Đỗ Lãng đã liên hệ từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trước, quán trọ này cũng do mẹ anh ta mở.
Quán trọ không lớn, riêng đoàn chúng tôi thôi cũng đủ lấp đầy tất cả các phòng rồi. Như Trát Tây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nói, thì nơi này bình thường cũng không có nhiều khách, thu nhập của gia đình họ chủ yếu là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhờ vào công việc hướng dẫn viên du lịch của anh ta.
Trát Tây là người khá nhiệt tình, cách nói chuyện cũng rất giản dị, anh ta nói rằng tuy quán trọ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhà anh ta nhỏ và hơi cũ kĩ, nhưng bên trong khá sạch sẽ, có thể yên tâm ở. Sáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mai sau khi ăn sáng xong, chúng tôi sẽ xuất phát đi đến trạm thứ hai của chuyến đi này, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 huyện Banbar.
Tối đó, Trát Tây chuẩn bị ít thức ăn, vì sợ chúng tôi ăn không quen đồ ăn ở đây nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cậu ta đã bảo mẹ nấu thêm cho chúng tôi cơm và rau xào, nhưng chủ yếu vẫn là các © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 món thịt.
Bọn họ cũng mang ra cho chúng tôi ít bánh Tsampa và trà bơ, lần trước khi đến đây tôi cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 từng nếm qua những món này rồi, hương vị vẫn khá đặc biệt!
Trát Tây nói lần này chúng tôi phải đi lên sông băng Ruoguo, cậu ta sẽ mang theo bánh Tsampa và © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bơ đi cùng, tất nhiên phải có cả thịt bò khô nữa. Những món này đều nên mang theo, vì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nó có nhiều calo và cũng là những món ăn mà người Tây Tạng thích nhất khi lên núi tuyết. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Sau khi ăn cơm xong, chúng tôi trở về phòng ngủ, ba chúng tôi vẫn ở chung một phòng. Vừa vào © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phòng thì thấy không có gì ngoài một tấm nệm mỏng trải lên sàn.
Thế này cũng rất hay, ngủ trên nệm mỏng chắc cũng không tệ, mà chăn gối ở bên trên có màu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sắc đặc trưng của bản địa, rất có phong cách Tây Tạng.
Tôi vừa vào phòng đã ném ba lô xuống đất, cởi giày rồi nhảy ngay lên nệm, chân của tôi vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đạp lên nệm thì thấy vừa mềm vừa ấm, chắc chắn tối nay có thể ngủ ngon rồi!
Khí hậu ở đây ngày nắng nóng, đêm rét lạnh, vừa nghĩ tới chuyện sắp phải ngủ trên sông băng ba © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ngày, tôi đã thấy đầu mình bắt đầu đau, không biết phải làm sao để vượt qua được đây…
Một đêm không mộng mị, ba chúng tôi đều ngủ rất thoải mái, ngoại trừ việc nửa đêm tôi bị tiếng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ngáy của chú Lê đánh thức, thì còn lại đều rất tốt! Vì dậy quá sớm nên tôi chẳng muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ăn gì, chỉ đành ăn tạm một ít phomat và trà bơ.
Vì sợ bị như lần trước nên mấy ngày nay tôi đều ăn cây Rễ Vàng, nói thật tôi cũng không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 biết thứ này có tác dụng hay không, nhưng tới giờ tôi không còn cảm giác đau đầu khó chịu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gì…
Chúng tôi xuất phát từ Nagqu, dọc đường đi có bắt gặp rất nhiều phong cảnh đẹp tuyệt vời. Tiếc là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chẳng lần nào chúng tôi tới đây để chơi cả, nên cũng không có tâm tình thưởng thức phong cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 xung quanh.
Lúc xuất phát vào buổi sáng, tôi nghĩ Hàn Cẩn sẽ giao chú chó lông vàng cho mẹ của Trát Tây, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhưng không ngờ cô ta lại mang nó lên xe ô tô. Được ma nữ này chiều chuộng như thế, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không biết là hạnh phúc hay bất hạnh của chú chó nhỏ ấy đây!
Thời tiết mấy ngày nay khá tốt, bầu trời xanh thẳm, không một gợn mây, có lẽ vì nơi đây khá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cao nên khiến người ta có cảm giác chỉ cần đưa tay lên là chạm được đến trời ấy…
Không biết có phải do sáng nay ăn quá ít hay không mà ô tô vừa đi được nửa lộ trình, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi đã cảm giác dạ dày hơi buồn nôn. Đinh Nhất dừng xe một lúc để tôi cảm thấy đỡ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hơn, nhưng tôi vẫn có cảm giác muốn ói đó.
Trát Tây khẩn trương đi tới, hỏi thăm tôi, sau đó cậu ta thở phào và nói: “Không sao đâu, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phải do phản ứng cao nguyên mà chỉ là bởi vì cậu ấy không ăn nhiều vào bữa sáng, nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hơi say xe thôi…”
Nói rồi anh ta lấy từ trên xe ra một túi bánh mì cho tôi ăn, trong bụng có đồ ăn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 khiến tôi đỡ hơn một chút. Nhưng dạ dày tôi đang buồn nôn nên ăn túi bánh mì này thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sự không vào nổi.
Ai ngờ ngay lúc tôi đang che ngực, cố gắng kìm lại cảm giác buồn nôn, thì một bàn tay trắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 muốt đưa đến trước mặt tôi, ngẩng đầu lên, tôi phát hiện ra đó là Hàn Cẩn.
Cô ta đang một tay ôm chú chó vàng, tay kia cầm túi ô mai mơ đưa cho tôi và nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 “Ăn mấy quả vào sẽ thấy dễ chịu hơn đấy…”
Tôi ngạc nhiên cầm lấy túi ô mai mơ, không biết nên nói cái gì bây giờ. Thấy mặt tôi ngơ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ngác, cô ta trợn mắt rồi tức giận, nói: “Ăn đi, không có độc đâu!” Sau đó ngúng nguẩy mông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 quay người bỏ đi.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!