Anh hai của chú Lê vừa khóc nức nở vừa kể lại cho chúng tôi, mấy ngày nay trời quá nóng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chờ mãi hôm qua mới có một trận mưa lớn, thế là năm đứa cháu nhà ông cùng với mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đứa trẻ lớn hơn trong thôn cùng nhau ra vũng nước chơi.
Năm đứa bé này là con của ba người con trai nhà anh hai chú Lê, bốn trai, một gái. Ban © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đầu lúc mấy đứa bé bảo đi ra hồ nước chơi, người lớn trong nhà cũng không để ý, trẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 con nông thôn mà, làm gì có đứa nào chưa từng chơi ở mấy vũng nước lớn chứ? Không ngờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đến tận 6 giờ chiều cũng không thấy mấy đứa bé về, lúc này anh hai chú Lê hơi lo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lắng, vì ông ấy biết hôm qua trời mưa to, chắc đã lấp kín mấy hố cát ở lòng sông, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mấy đứa trẻ đi chơi hi vọng không có chuyện gì!?
Thế là ông ấy chắp tay sau lưng đi về chỗ vũng nước lớn kia, định gọi mấy đứa cháu trai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cháu gái về. Kết quả, đi đến cửa nhà lão Vương trong thôn thì thấy một đám trẻ con chơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dưới gốc cây đại thụ.
Anh hai chú Lê hỏi bọn chúng: “Mấy đứa không phải cùng đi với đám Trứng Thối nhà ông ra hố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nước chơi à?”
Một đứa lớn hơn nói với ông ấy, bọn chúng lúc trưa đi ra vũng nước thì thấy vũng nước bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đầy hết rồi, nên chúng không dám chơi ở mép nước, đều về hết! Chỉ có đám Trứng Thối không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nghe lời khuyên, nhất định muốn chơi ở mép nước, nên bọn chúng đi về trước.
Anh hai chú Lê nghe vậy thì biết có chuyện, dự cảm không tốt xuất hiện, ông ấy cũng không dám © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ung dung đi chậm nữa mà chạy thẳng đến hồ nước. Không ngờ lúc chạy đến thì thấy bên mép © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nước không có đứa trẻ nào đang chơi cả!
Lúc đó ông ấy suy nghĩ không biết mấy đứa trẻ chạy đi đâu chơi? Đang nghĩ thì trong nước bùn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ở hố nước bên cạnh có một vật thu hút sự chú ý của, ông ấy ngồi xuống nhìn kỹ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phát hiện đó là chiếc giày vải màu đỏ của con gái đầu thằng hai nhà mình!
Ông ấy cảm thấy trời đất như quay cuồng, thiếu chút nữa thì ngất xỉu… may mà có kế toán Lưu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trong thôn và em vợ đi qua, thấy lão Lê ở cạnh hố nước lảo đảo như muốn ngã thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vội vàng đỡ lấy.
Cảm thấy có người đỡ mình, ông ấy nhìn sang phát hiện là kế toán Lưu, thì vội vàng lôi kéo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nói: “Nhanh đi gọi người! Mấy đứa cháu tôi có thể bị rơi xuống nước rồi!”
Kế toán Lưu nghe xong cũng giật mình kêu lên, vội để người em vợ chạy về thôn dùng loa thông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 báo gọi người! Vì vậy mới dẫn đến việc chúng tôi được chứng kiến.
Chú Lê nghe anh hai nói xong thì trầm giọng hỏi: “Bọn trẻ rơi xuống được bao lâu rồi?”
Anh hai chú ấy thút thít nói: “Từ lúc xế chiều phát hiện không thấy bọn nhỏ, đến giờ đã hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ba tiếng rồi!”
Tôi nghe vậy thầm nghĩ, xong rồi! Mấy đứa trẻ kia nếu thật sự bị rơi xuống nước, đừng nói là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ba tiếng, chỉ cần ba phút cũng có thể bị sặc nước chết rồi. Chú Lê nghe xong cũng liên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tục lắc đầu nói: “Thời gian quá dài, cảnh sát đến đây lúc nào? Bọn họ có giúp xuống nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tìm người không?”
Anh hai chú Lê gật đầu nói: “Họ xuống nước tìm giúp vài cái, mấy người trong thôn bơi lặn giỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cũng xuống tìm vài cái, nhưng không ai tìm thấy.”
Tôi không hiểu lời ông ấy nói, nên nghi ngờ hỏi lại: “Tìm vài cái gì ạ?”
Anh hai chú Lê kéo tôi đến một chỗ cao hơn để tôi nhìn xuống, nhìn qua mới biết, không ngờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dưới cửa sông mà có tầm mười mấy vũng nước lớn! Phải gọi là hùng vĩ…
“Cái này... đây là gì ạ? Sao lại có nhiều vũng nước lớn như thế?” Tôi không hiểu hỏi.
Lúc đó một người trong thôn giải thích: “Cậu nhóc, cháu không biết đâu, thôn chúng tôi trước kia có sông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lớn chảy qua, nên mới gọi là thôn Hạ Hà, về sau nước sông ở thượng nguồn đổi dòng, nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lòng sông bên này không có nước. Mấy năm nay trong thôn cho một nhà thầu xây dựng hút cát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ở lòng sông, nên có khoảng hơn mười vũng nước lớn. Bình thường thì không sao, nhưng khi có mưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 to, những hố này sẽ đầy nước, nghe nói hố sâu nhất cũng phải đến 7 - 8 mét!”
Tôi nghe xong liền hiểu rõ, về sau tôi nghe tin thời sự nói về chuyện này, thật không ngờ nó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có thể nhấn chìm nhiều đứa trẻ như vậy.
Hôm nay tôi lần đầu tiên nhìn thấy loại hố cát này, không rõ người trong thôn thấy thế nào, không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nói đến chuyện hút cát này phá hoại môi trường ra sao, chỉ nói đến tai họa ngầm thôi, chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lẽ không ai nhận ra? Phải chờ đến lúc nhà mình xảy ra chuyện, mới coi những hố cát này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là nguy hiểm ư?
Xem ra vấn đề khó giải quyết nhất lúc này là không biết bọn trẻ rơi vào hố nước nào, cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nên mới gọi điện cầu cứu chú Lê. Lúc này chú Lê mới đi đến cạnh tôi nói: “Tiến Bảo, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cháu xuống đó giúp đỡ tìm kiếm một chút, bây giờ chỉ có thể hi vọng mấy đứa trẻ này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đi chơi ở nơi khác...”
Tôi gật gật đầu, không nói gì cùng Đinh Nhất đi xuống dưới.
Dưới lòng sông, có ba người phụ nữ tóc tai bù xù nước mắt giàn giụa và ba người đàn ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ủ rũ ngồi đó. Không cần nói cũng biết, đây là ba người cháu ruột của chú Lê và vợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 của họ.
Ba người đàn ông thấy chúng tôi đi cùng chú ba của họ thì nhao nhao đứng lên, mặc dù không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có ai giới thiệu, nhưng tôi vẫn vỗ vỗ vai họ, sau đó trầm giọng nói: “Tôi đi xem trước, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có lẽ bọn chúng ham chơi đi đến nơi khác chơi cũng nên!”
Tất cả bọn họ đều bi ai gật đầu, bây giờ đây chính là nguyện vọng duy nhất của họ....
Lúc tôi và Đinh Nhất đi đến cạnh hố cát, phát hiện những hố này không có quy tắc, thậm chí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hố to hố nhỏ liên tiếp, đoạn nước gần bờ cũng lầy lội khó đi, đừng nói là trẻ con, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cả người lớn chơi ở đây cũng không an toàn.
Tôi đi vòng quanh những hố cát này, cố gắng đi đến từng hố cát một. Hố nước lúc đầu phát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hiện giầy vải đỏ là hố cát bọn họ tìm đầu tiên, mấy người bơi lội tốt đều xuống nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mò, nhưng không mò thấy gì.
Bởi vì bọn họ đã tìm trước, cho nên tôi đi tìm hết mấy hố cát khác, đi tới đi lui © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lượn quanh vài vòng vẫn không có cảm giác gì. Nhưng đến lúc tôi hướng đến hố cát đầu tiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 kia, trong lòng bồn chồn, thế là tôi đứng ở trước hố, cẩn thận cảm nhận.
Xa xa chú Lê thấy tôi đứng sững lại, lòng trầm xuống, biết là tôi đã cảm nhận được gì đó. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Nói cũng kỳ quái, hố nước trước mắt nói nhỏ cũng không nhỏ, nhưng không coi là quá lớn, chỉ rộng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vài chục mét, đáng lý ra bên dưới có gì cũng có thể vớt lên được chứ! Nhưng vì sao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 những người xuống nước trước đó không tìm thấy gì?
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!