Oshima Koichi trước mặt làn da tím xanh, trên người có từng khối đen, bên trên mắt trái có một vết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thương trông rất rõ đã mục rữa đến tận xương, vết thương này hẳn là xuất hiện khi vụ nổ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 xảy ra, tuy không nguy hiểm đến tính mạng nhưng nó trông rất kinh khủng.
Một giọng nói khàn và trầm bật ra từ miệng ông ta! Ấy vậy mà ông ta lại nói một câu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tiếng Nhật!
Tất cả chúng tôi đều bị sốc vào lúc ấy! Ông ta có thể nói chuyện? Mặc dù chúng tôi không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hiểu ông ta nói cái gì…
Oshima Koichi thấy chúng tôi không có phản ứng gì thì dường như hiểu ra cái gì đó, sau đó ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ta dùng thứ tiếng Trung sứt sẹo nói với tôi: “Thì… ra… cậu… là… gã… người… Trung… Quốc… đã… dò… © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 xét… linh… hồn… của… tôi?”
Tim tôi đập mạnh, lão già này còn biết tôi đã từng nhìn trộm linh hồn của lão… Xem ra ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ta mới là vật thí nhiệm duy nhất thành công trong kế hoạch “Chiến sĩ siêu cấp” năm đó!
Tôi bèn cả gan nói với ông ta: “Oshima Koichi! Chẳng lẽ ông đã quên mất tính toán ban đầu của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mình sao?”
Khóe miệng của Oshima Koichi hơi nhếch lên thành nụ cười như có như không, khiến gương mặt ông ta càng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thêm quái dị: “Oshima Koichi… Rất lâu rồi ta không nghe thấy cái tên này…”
Nghĩ tới việc dù sao ông ta cũng là ông nội của khách hàng, không thể vừa gặp đã đánh nhau © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chứ! Hơn nữa, chuyến đi lần này của chúng tôi chủ yếu là tìm ông ta mà! Thế là tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vội làm quen với ông ta: “Đúng rồi, ngài Oshima Koichi, ông còn nhớ Oshima Hideaki không?”
Khi nghe tôi đề cập đến cái tên Oshima Hideaki, vẻ mặt ông ta trở nên mờ mịt, giống như đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cố gắng nhớ xem chủ nhân của cái tên này là ai.
Tôi sợ ông ra không nhớ ra, bèn tốt bụng nhắc nhở: “Ông ấy là con trai của ông đấy! Đúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rồi, ông còn một người cháu trai tên là Oshima Masao nữa, chính ông ta đã ủy thác nhờ chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi đến tìm kiếm hài… tìm kiếm ông.” Suýt chút nữa đã nói ra là đến tìm kiếm hài cốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 của ông ta rồi, may mà tôi kịp phản ứng!
Nhưng Oshima Koichi lại tựa hồ không cảm thấy hứng thú với những gì tôi nói, dựa vào nét mặt, tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có thể nhìn ra ông ta đã không còn tình cảm của con người nữa, đương nhiên sẽ không quan © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tâm mình có cháu trai hay cháu gái.
“Bây giờ là thời gian nào rồi?” Oshima Koichi đột nhiên hỏi một câu không đầu không đuôi.
Tôi thuận miệng đáp: “Chắc hơn ba giờ chiều!”
Oshima Koichi lắc đầu: “Không phải, tôi hỏi cậu hiện tại là năm Chiêu Hòa thứ mấy?”
Lần này tôi lại không hiểu ông ta có ý gì, cái gì mà năm Chiêu Hòa thứ mấy? Chú Lê © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đứng đằng sau tôi đột nhiên nói: “Thời đại Thiên hoàng Nhật Bản đã kết thúc từ lâu rồi, Thiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hoàng Chiêu Hòa của các ông đã bị bệnh chết vào năm 1989! Cách thời điểm hiện tại đã hơn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hai mươi năm!”
Oshima Koichi nghe chú Lê nói xong cũng không có phản ứng gì quá lớn, ông ta chỉ lầm bầm: “Thời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gian trôi qua lâu như vậy rồi cơ à… Chúng ta đều bị vây trong động đá vôi tăm tối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 này… Không sống không chết…”
Nói thật, tình huống bây giờ có hơi xấu hổ, tôi cũng không biết phải tiếp chuyện với ông ta như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thế nào. Đâu thể nói là: Ngài Oshima Koichi, ông có muốn cùng chúng tôi trở về gặp cháu của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mình không? Nhưng với chân dung hiện giờ, đừng nói là gặp cháu của ông ta, chỉ cần gặp bất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cứ người nào ở bên ngoài cũng có thể dọa họ sợ chết khiếp rồi!
Đột nhiên, đám “Chiến sĩ siêu cấp” bỗng nên bạo động khác thường, dường như bọn chúng đang muốn nhào lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chúng tôi, chỉ còn thiếu mỗi mệnh lệnh của Oshima Koichi nữa thôi!
Oshima Koichi bỗng khoát tay, chung quanh lại trở nên yên tĩnh, tiếp đó ông ta chỉ vào tôi và nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 “Cậu là người rất đặc biệt, có thể nhìn trộm được linh hồn của tôi, tôi rất thích cậu, muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cậu ở lại trở thành một đội viên của chúng tôi, trở thành ‘Chiến sĩ siêu cấp’ vĩ đại!”
Tôi lập tức luống cuống chân tay! Ý gì vậy? Muốn tôi ở lại?! Còn để tôi trở thành “Chiến sĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 siêu cấp”? Tôi không muốn biến thành dáng vẻ giống như của họ đâu, không giống người cũng chẳng giống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ma! Tôi vội lắc đầu quầy quậy như trống bỏi: “Không cần khách sáo như vậy! Tư chất của tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 quá kém, không xứng trở thành một đội viên của mấy người…”
Oshima Koichi hừ lạnh: “Xứng hay không là do ta quyết định!” Nói rồi ông ta vung tay lên, lập tức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có mấy “Chiến sĩ siêu cấp” đi tới chỗ chúng tôi, xem dáng vẻ của chúng chẳng khác gì chó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đói gặp cục xương…
Lúc ấy tôi thật sự rất sợ cả đoàn chúng tôi sẽ cứ thế chết ở chỗ này, tôi vội nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 với Đinh Nhất: “Nếu tôi bị bọn họ cắn thì anh phải chặt đầu tôi xuống đấy! Tôi không muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mình biến thành bộ dáng quỷ quái như thế này đâu!”
Đinh Nhất nghe xong thì tức giận nói: “Muốn chết cùng chết! Có tôi ở đây cậu sẽ không bị cắn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trừ phi tôi chết!”
Tôi cảm thấy hơi an tâm, thật ra tôi chỉ chờ câu nói này của Đinh Nhất thôi, muốn chết cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chết! Muốn sống cùng sống!
Lúc này mấy quái vật kia đã đến rất gần, Đinh Nhất, La Hải và Cổ Thu Giang đều cố gắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chắn tôi và chú Lê ở sau lưng, thế nhưng mấy tên này như thể đã bàn bạc trước với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhau vậy, tất cả bọn chúng đều xông đến chỗ tôi…
Đinh Nhất che chở cho tôi lùi đến trước một nhũ đá rất lớn, lúc này trên người anh ta đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là máu đen của đám “Chiến sĩ siêu cấp” kia. Nhưng cho dù vết thương gây ra cho chúng có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sâu đến mức nào, chỉ cần không chém được tới đầu thì chúng vẫn có thể tiếp tục nhào tới! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Còn nếu chúng tôi bị chúng làm bị thương, dù chỉ là một vết nhỏ cũng sẽ rơi vào cảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vô vọng!
Nhìn Đinh Nhất cả người đầy máu đen, tôi vô cùng sợ trong đó có lẫn máu của anh ta. Dù © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gì bây giờ trên người, trên mặt anh ta đều là máu, căn bản không thể phân biệt được đâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là máu của anh ta, đâu là máu của đám kia…
“Anh không sao chứ? Trên người có vết thương nào không?” Tôi thở hổn hển hỏi.
Đinh Nhất lắc đầu nhưng không trả lời tôi, giờ phút này nếu không phải Đinh Nhất vẫn luôn ở cạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bảo vệ thì không biết tôi đã chết bao nhiêu lần rồi.
Ngay lúc hai chúng tôi đều đang chăm chú nhìn những tên quái vật trước mặt, đột nhiên có một gã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 “Chiến sĩ siêu cấp” thừa dịp chúng tôi không để ý lặng lẽ bò trên nhũ đá xuống, chờ đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 khi Đinh Nhất phát hiện ra thì gã đó đã từ phía trên nhào tới chỗ tôi rồi…
Ở thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, đột nhiên từ cửa động truyền đến một loạt tiếng súng “đoàng đoàng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đoàng”, tiếp đấy tôi cảm giác một thứ chất lỏng tanh hôi bắn vào mặt mình. Mà cái gã vừa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rồi muốn nhào về phía tôi cũng rơi xuống đất, chết thẳng cẳng.
Tiếng súng? Tôi khẳng định mình không nghe nhầm, vừa rồi chính là tiếng súng, nhưng Đinh Nhất, La Hải… đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đang ở bên cạnh tôi, trong tay họ làm gì có súng! Bây giờ ở trong hang động này, ngoại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trừ họ thì còn ai có thể nổ súng cứu tôi nữa?
Đột nhiên, một tiếng nói quen thuộc truyền đến từ hướng tiếng súng vang lên: “Trương Tiến Bảo! Chưa chết đấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chứ? Chưa chết sao còn không bò dậy cho bà đây hả!”
Tôi nghe mà giật mình, đây chẳng phải là giọng nói của Hàn Cẩn ư?
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!