Thấy Đinh Nhất không chịu nói, tôi chẳng thể làm gì hơn đành kể lại chuyện lần trước áp tải xe © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cho chú Lê biết.
Sau khi chú Lê nghe tôi nói xong, trầm ngâm nửa ngày rồi ung dung nói: “Xem ra lần này các © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cháu gặp phải kẻ khó chơi rồi, nếu như đêm hôm đó hai đứa không chạy nhanh, xem ra sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phải chịu khá nhiều thiệt thòi đấy.”
“Vậy chuyện vừa rồi có phải có liên quan đến người kia không?” Tôi lo lắng hỏi.
Chú Lê lắc đầu nói: “Khó mà nói được, nếu thật sự là nhắm vào các cháu, vậy thì chắc chắn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sẽ còn nữa, đến lúc đó khắc biết...”
Tôi nghe xong thì cảm thấy bực bội, sao trên đời lại có loại người độc ác như vậy chứ, hại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 người không thành còn mất nắm gạo, không biết hối cải thì thôi, lại còn muốn nghĩ cách tiếp tục © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hại chết người!
Xem ra sau khi về nước phải cẩn thận hơn mới được, không thì không biết phòng bị thế nào! Có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trời mới biết lúc nào hắn lại đến hại mình?! Tôi nhìn đồng hồ, thấy đã nửa đêm nên ngả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ghế nằm xuống ngủ.
Đây là một giấc ngủ rất không yên ổn, lúc thì mơ thấy Chiêu Tài, lúc thì mơ thấy Trang Hà, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sau đó lại mơ gặp Hàn Cẩn. Tóm lại lúc tôi tỉnh lại thì mệt mỏi rã rời, giống như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không ngủ vậy.
Khi máy bay hạ cánh, tôi nhìn ra bên ngoài, vẫn còn là đêm à?! Lúc này tôi mới nhớ ra, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 San Francisco có múi giờ sau Trung Quốc, nên mặc dù chúng tôi bay gần một ngày, nhưng khi hạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cánh thì lại là ngày hôm qua.
Ra khỏi sân bay, xe khách sạn đã đợi sẵn bên ngoài, trước đó Lâm Hải đã đặt dịch vụ của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 khách sạn, chúng tôi mệt mỏi lết thân thể lên xe đến khách sạn Canterbury.
Khi nhìn thấy khách sạn, cảm giác đầu tiên là rất giống ở nhà! Nhưng sau khi đi vào, thiết kế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bên trong, điều kiện cơ sở vật chất không tệ, lúc nhận phòng tôi lén nhìn bảng giá, 760 đô! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Chẹp chẹp, nhìn mà xót ruột, có thể vì đây là trung tâm thành phố, lại gần Bến Ngư Phủ* nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mới đắt như vậy! Nhưng nói thật, tôi thấy không đáng chút nào.
* Bến Ngư Phủ (Fisherman"s Wharf) là một khu phố và là điểm thu hút khách du lịch ở thành phố © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 San Francisco, California, Hoa Kỳ.
Cơ sở vật chất trong phòng cũng giống như khách sạn năm sao trong nước, chỉ là có thêm một phòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bếp nhỏ, có cảm giác giống như đang ở nhà. Nhưng cảm giác này là dùng vàng ròng bạc trắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đổi lấy, may mà tiền phòng không phải do tôi trả, nếu không chắc tôi hộc máu mất.
Vì không đủ phòng riêng nên tôi và Đinh Nhất một phòng, chú Lê và Lâm Hải một phòng. Nghỉ qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đêm, đến sáng hôm sau, Lâm Hải lái xe đưa chúng tôi đến nhà của Vương Hàm ở phía Đông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vịnh San Francisco.
Lúc chúng tôi đến nơi thì không có ai ở đây, vì Lâm Hải có chìa khóa nên chúng tôi tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mở cửa vào nhà. Đây là một tòa biệt thự hai tầng, vào trong xem, căn nhà được trang trí © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 khá khiêm tốn.
Lâm Hải nói cho chúng tôi biết, từ khi Vương Hàm xảy ra chuyện, căn nhà này vẫn để không, đồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vật bên trong chưa hề bị chạm vào, nếu muốn tìm đầu mối, chắc chắn trong này sẽ có.
“Cảnh sát chưa đến đây tìm chứng cứ à?” Tôi khó hiểu hỏi.
Lâm Hải khó xử nói: “Tôi cũng không biết, nếu không mọi người cứ tìm trước xem sao?”
Tôi gật đầu, sau đó cẩn thận quan sát bài trí trong phòng. Mặc dù tôi không biết trước đây có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phải Vương Hàm ở đây một mình hay không, nhưng phòng ở rất sạch sẽ, chắc chắn đã có người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 quét dọn.
Tầng một là phòng khách và bếp, không có đồ gì đặc biệt, thế là tôi đi lên tầng hai. Tầng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 này có hai phòng ngủ, một phòng đọc sách, trong mỗi phòng ngủ đều có nhà vệ sinh riêng.
Tôi đi vào phòng ngủ chính, bên trong có một chiếc giường đôi, trên tường treo hai hình kim loại trang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trí có tạo hình kỳ lạ, trên tủ đầu giường có để ảnh Vương Hàm chụp trước khi xảy ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chuyện, chắc đây là phòng ngủ của Vương Hàm.
Ra khỏi phòng ngủ của Vương Hàm, tôi đi đến phòng đọc sách, trong phòng để rất nhiều cúp, xem ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 quan nhị đại* này cũng không phải chỉ làm cảnh!
* Quan nhị đại chỉ những cậu ấm, cô chiêu là con cái của các quan chức Trung Quốc, gần giống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 với phú nhị đại.
Nhưng đáng tiếc, tôi cũng không tìm được gì ở đây. Thế là tôi đi đến phòng ngủ còn lại, trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 này càng không có gì đáng giá, còn đơn giản hơn phòng khách trong khách sạn.
Từ trên tầng đi xuống, chú Lê và Đinh Nhất đang tìm kiếm xung quanh, thấy tôi đi xuống thì hỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có tìm được gì không? Tôi lắc đầu nói: “Không tìm được thứ gì có ích, cháu luôn cảm giác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trong nhà này có thứ gì đó khác thường…”
Lâm Hải vội hỏi: “Làm sao? Ở đây có đồ không sạch sẽ à?”
Tôi không ngờ tên cao to này lại nhát gan đến thế, bèn an ủi anh ta: “Yên tâm đi! Có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Lê đại sư ở đây, cậu sợ gì yêu ma quỷ quái chứ!”
Lâm Hải cười khan nói: “Trước đây, tôi không tin những thứ này, nhưng hôm qua thấy Lê đại sư chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tốn chút sức đã chế ngự được cô gái kia, tôi đúng là rất bội phục!”
Chú Lê cười ha ha nói: “Hôm qua có tính là gì, kế sách đơn giản là có thể giải quyết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 được thôi. Yên tâm đi, nhà này rất sạch sẽ, không có gì đâu…”
Tôi nghĩ thầm, đúng là nịnh nọt luôn luôn vô địch! Chú Lê thích nhất là nghe mấy lời nói nhảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vô dụng đó.
Đinh Nhất hỏi tôi: “Cậu thấy chỗ nào lạ?”
Tôi thở dài nói: “Tôi luôn có cảm giác ở đây quá sạch sẽ, giống như đã bị người ta dọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dẹp rồi.”
Tôi bảo Lâm Hải gọi điện cho người nhà Vương Hàm, hỏi xem sau khi cậu ta mất tích có ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đến đây hay quét dọn phòng không? Lâm Hải gật đầu, lấy điện thoại gọi quốc tế, nhận được câu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trả lời là, trong thời gian Vương Hàm mất tích, người nhà họ Vương không có ai đến dọn dẹp © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 biệt thự này cả.
Tôi cảm thấy càng nghi ngờ hơn, nơi này sạch sẽ một cách kỳ lạ, không hề có dấu vết về © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cuộc sống của Vương Hàm. Ngay cả nhà vệ sinh cũng không có gì, đây chính là điểm không bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thường nhất.
“Có thể trước đây Vương Hàm không sống ở đây một mình? Nên khi cậu ta xảy ra chuyện, người kia © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đã mang những thứ đó đi?” Chú Lê phòng đoán.
Nhưng Lâm Hải lại nói: “Chuyện này là không thể! Lão Vương chưa từng nói Vương Hàm có bạn gái khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ở đây, mà từ sau khi cậu ta mất tích, chìa khóa vẫn do cảnh sát giữ, sau này mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 được nhà họ Vương nhận về.”
Nghe anh ta nói vậy, tôi nản lòng ngồi xuống ghế salon bằng da thật trong phòng khách, nhìn cảnh vật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bốn phía trong phòng. Nhưng trong lúc vô tình cúi đầu quan sát, tôi phát hiện dưới ghế salon có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 một đoạn dây chuyền, tôi kéo ra nhưng nó bị kẹt dưới ghế.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!