Tuy quá trình giết người của Dương Mỹ Linh có trăm ngàn sơ hở, nhưng có một sự thật không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bàn cãi, đó là Tôn Hạo bị cô ấy giết.
Lúc này, Triệu Lỗi nhìn Triệu Hiểu Tiêu, hỏi: “Không phải cậu nói cô ấy ngủ với mình à?”
Triệu Hiểu Tiêu đang định nói gì đó, đã bị Dương Mỹ Linh chặn lời; “Hiểu Tiêu nằm ngủ với tôi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhưng cô ấy có thai nên ngủ rất say. Tôi đi rồi về, cô ấy cũng không biết.”
Tôi nghĩ thầm, nếu đồng lõa không phải Triệu Hiểu Tiêu thì còn là ai được? Đột nhiên, tôi nhớ lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 người đàn ông kì lạ gặp ở cửa phòng vào đêm đó, anh ta còn nói mấy câu kì lạ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 với tôi, hình như là buổi tối đừng ra ngoài.
Nghĩ đến đây, tôi quay lại nói với Phương Viễn Hàng: “Tổng giám đốc Phương, có thể tập hợp toàn bộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 công nhân trong trang viên đến đại sảnh để tôi nhìn được không?”
Tuy Phương Viễn Hàng thấy khó hiểu, nhưng vẫn không hỏi gì mà gọi điện cho giám đốc, bảo anh ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gọi tất cả nhân viên đang ở trang trại đến tập hợp ở đại sảnh.
Lúc tôi và Phương Viễn Hàng đến đại sảnh, công nhân đã đứng ở đó. Có phục vụ, bảo vệ, đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bếp… tôi cẩn thận tìm kiếm, nhưng lại không thấy người đàn ông bí ẩn hôm qua.
Phương Viễn Hàng thấy tôi vẫn cau mày thì hỏi: “Cậu muốn tìm ai? Có trong đây không?”
Tôi lắc đầu, nói: “Đây là toàn bộ nhân viên à? Có sót ai không?”
Lúc này, giám đốc trang viên nói với tôi: “Chắc chắn không, toàn bộ nhân viên đều ở đây rồi.”
Tôi khẽ gật đầu: “Được rồi, làm trễ nải thời gian của mọi người. Mọi người tiếp tục việc của mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đi, cảm ơn.”
Thấy họ đi hết rồi, Phương Viễn Hàng khó hiểu hỏi tôi: “Cậu phát hiện ra cái gì à?”
Tôi thở dài: “Đêm qua, tôi gặp một người đàn ông kỳ lạ. Xem ra anh ta không phải là khách, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cũng chẳng làm việc ở đây.”
Phương Viễn Hàng nghe vậy thì biến sắc: “Không phải bạn học Dương kia đã thừa nhận mình giết người rồi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 à?”
Tôi cười lạnh: “Anh tin một cô gái như cô ấy, không có ai giúp mà giết được một người đàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ông trưởng thành hả?”
Phương Viễn Hàng nghe xong thì trầm ngâm không nói gì. Có lẽ anh ta cũng đang phân tích ý của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi.
“Dù người bí ẩn này thật sự là đồng lõa của Dương Mỹ Linh, nhưng cô ta không khai, chúng ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cũng không thể ép được.” Anh ta nói.
Lúc này, bảo vệ chạy nhanh về phía chúng tôi: “Tổng giám đốc Phương, đường thông rồi. Cảnh sát sẽ đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đây ngay!”
Tôi nghe thế thì chấn động, cuối cùng cũng sắp xong rồi. Chắc hẳn từ nay về sau, tôi sẽ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bao giờ tham gia họp lớp cái quái gì nữa, tránh để lại nhiều bóng ma tâm lý…
Về sau, đúng như tôi và Phương Viễn Hàng hi vọng. Vì hung thủ đã tự thú, nên cảnh sát cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chỉ phong tỏa quanh thi thể để lấy bằng chứng, không điều tra sâu hơn.
Tôi thấy mặt Phương Viễn Hàng đã nhẹ nhõm hơn, biết có lẽ anh ta đã có thể thả lỏng. Nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cả quá trình, sắc mặt Phương Tư Minh lại xanh mét. Chắc cậu ta không biết, tôi và anh cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ta đã hợp tác giấu bí mật đó đi.
Lúc xuống núi, Phương Viễn Hàng đề nghị muốn tiễn, nhưng bị tôi từ chối. Tuy đã đồng ý giấu chuyện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đó, nhưng cũng không có nghĩa chúng tôi có thể trở thành bạn.
Trên đường xuống núi, Triệu Lỗi rất kiệm lời, chúng tôi đều ăn ý im lặng. Tôi đoán chắc sau này © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chúng tôi sẽ không qua lại gì nữa, dù sao cũng không có mấy người tiếp nhận được thế giới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 của tôi. Có một số việc, biết rồi lại càng khiến người ta khó thừa nhận hơn là không biết. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Vào nội thành, tôi lấy cớ xuống xe rồi tự bắt taxi về nhà. Về đến nơi, tôi chạy đi tắm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nước nóng để tẩy xui trong hai ngày nay. Sau đó nhận được điện thoại của chú Lê bảo đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhà ăn cơm, mấy ngày không gặp nên chú rất nhớ tôi.
Tôi tự hiểu rõ, xem ra lão cáo già này lại có việc cho tôi rồi.
Chiều đó, Đinh Nhất lái xe đến đón tôi. Tôi vừa lên xe, anh ta đã cau mày hỏi: “Mấy hôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nay cậu đi đâu? Sao lại có mùi hôi thế?”
Tôi nghe xong thì vội cúi xuống ngửi lung tung, xác định không có mùi gì mới trợn mắt nói: “Tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vừa tắm xong đó được không? Đây là mùi thơm của sữa tắm đó!”
Đinh Nhất liếc tôi, không nói gì mà khởi động xe.
Vừa đến nơi, tôi đã thấy một người phụ nữ trung niên đang khóc sướt mướt nhờ chú xem quẻ cho. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Tôi tới ngồi nghe mới biết, thì ra chồng của bà ấy ngoại tình, mà bà ấy không dám đánh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bài ngửa với chồng, nhưng lại chẳng biết kẻ thứ ba là ai nên tìm đến chú Lê, muốn nhờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chú hóa giải kiếp đào hoa này của chồng mình.
Tôi thấy chú Lê vẽ loạn xạ lên một tờ giấy màu vàng, rồi đưa cho bà ấy: “Bà cất kỹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lá bùa này, đặt nó dưới gối của chồng mình. Chưa đến ba ngày sau, ông ta sẽ hồi tâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chuyển ý.”
Người phụ nữ kia nhận tấm bùa rồi cảm ơn luôn mồm, còn lấy ra một phong bì dày cộp nhét © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vào tay chú Lê. Sau đó bà ta mới hớn hở đi về.
Tôi cười cười đến cạnh chú Lê, nói đùa: “Chú Lê, chú cho bà ấy cái gì thế, có linh thật © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không?”
Chú Lê nghe xong thì búng trán tôi: “Thằng nhóc thối, đồ của chú mày thì tất nhiên là linh rồi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Nếu không, mày cho rằng người khác đều là đồ ngu à? Chú vừa vẽ cho bà ấy lá bùa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 khóa tình, chỉ cần người đàn ông này không quyết tâm muốn ly hôn vợ, thì chắc chắn có thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cứu vãn được hôn nhân! Nhưng cái gì cũng có ngoại lệ, nếu ông ta muốn ly hôn không do © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dự gì, thì dù lá bùa có lợi hại cách mấy cũng không thể thay đổi ý chí kiên định © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 của một người, hiểu chưa?”
Tôi câu hiểu câu không, gật đầu. Xem ra, cái nghề triết học duy tâm này đúng là bác đại tinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thâm! Lúc này, chú Lê quay lại cầm túi hồ sơ trên bàn lên, đưa cho tôi: “Đây là hôm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 qua cô Bạch đưa tới, cháu đem về nghiên cứu kĩ một chút. Tiền công lần này rất cao, chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cần chúng ta tìm được người, chắc chú cũng có thể nghỉ hưu sớm rồi!”
Tôi nghe xong thì giật mình, có thể khiến lão già này nghỉ hưu sớm, vậy số tiền kia hẳn là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rất sộp. Vì thế, tôi vội mở túi lấy một tập A4 ra. Tờ đầu tiên là ảnh chụp của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 một người đàn ông.
Người này có tướng mạo rất nghiêm túc, mặt to góc cạnh, ngũ quan rõ ràng, khoảng tầm 40 tuổi. Tuy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tấm ảnh này rất màu mè, nhưng nhìn nét mực thì chắc đã có lâu lắm rồi.
Chú Lê nói, người đàn ông này là Trương Tuyết Phong, thương nhân giàu có từ Hồng Kông. Tháng 5 năm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 1990, ông ta bị bắt trên đường từ phòng thể hình về công ty. Sau đó vợ ông ta là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Lâm Dung Trân nhận được điện thoại của bọn bắt cóc, đòi bà ta chuẩn bị 60 triệu đô la © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tiền chuộc, nếu không sẽ giết con tin.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!