Tôi thấy Đinh Nhất thong dong điềm tĩnh tìm thấy một bình cồn còn nguyên trong đống đồ trên bàn trà, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sau đó lấy cồn khử trùng tay của mình, tiếp theo bắt đầu xử lý miệng vết thương cho Hàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Cẩn.
Tôi không ngờ tới là Đinh Nhất còn rất có thiên phú ở mặt này, vì trong nhà không có kim © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chuyên dùng khâu vết thương, vì thế Đinh Nhất bảo tôi đi lấy một cây kim may áo bình thường, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sau đó dùng cồn khử trùng rồi bắt đầu khâu miệng vết thương lại cho Hàn Cẩn.
Khâu miệng vết thương xong xuôi, Đinh Nhất lại rắc một ít bạch dược Vân Nam lên trên, tiếp theo dùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 băng vải băng kín miệng vết thương, sau đó lại cùng tôi lau sạch đa số vết máu trên người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cô ta, tất cả mọi thứ đều xử lý xong rồi, phần còn lại cũng chỉ là để cô ta © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ngủ một giấc trước đi.
Bấy giờ tôi mới cầm lên quần áo vừa nãy cô ta cởi ta xem xét, phát hiện chỗ sau lưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có một cái lỗ rất dài, nhìn như thể Hàn Cẩn bị người ta đánh bất ngờ từ sau lưng! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
“Mấy thứ quần áo này không thể giữ lại, giờ chắc mưa tạnh rồi, tôi đi vứt nó đã, rồi tìm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 một tiệm thuốc 24 giờ mua ít thuốc hạ sốt, tôi đoán cô ta chảy nhiều máu như vậy, chốc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lát nữa có thể sẽ phát sốt, đến lúc đó cô ta sẽ rất khát nước! Cậu cứ ở nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trông đi.” Đinh Nhất nói xong, bèn đứng dậy chuẩn bị đi ra ngoài.
Tôi mang vẻ mặt lo lắng nhìn anh ta nói: “Cô ta sẽ không chết chứ?”
Đinh Nhất phụt cười: “Không có việc gì đâu, cậu canh chừng cô ta cho tốt là được!” Nói xong anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ta đi ra cửa.
Đinh Nhất vừa đi, tôi lại cảm giác trong lòng không yên, rốt cuộc lúc có anh ta ở đây cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gì cũng dễ nói. Nhìn Hàn Cẩn nằm sấp trên sô pha ngủ say, thực sự không biết ai có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thể làm cô ta bị thương thành như vậy? Tối nay đồng chí Kim Bảo vẫn luôn rất nghe lời, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vừa rồi lúc chúng tôi vội vàng xử lý miệng vết thương cho Hàn Cẩn, nó vẫn luôn ngoan ngoãn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nằm một bên như vậy. Bây giờ nó cũng mang vẻ mặt căng thẳng nhìn Hàn Cẩn đang ngủ say, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có lẽ ý nghĩ của nó và tôi giống nhau, lo lắng cô gái này có thể nào cứ ngủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rồi chết mất không?
Cũng không biết thời gian qua bao lâu, tóm lại tôi chờ mãi nên ngủ mất, đến tận lúc nghe thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tiếng Hàn Cẩn mơ mơ màng màng muốn uống nước, tôi mới giật mình tỉnh lại, sau đó cuống quít © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rót cho cô ta một ly nước ấm.
Khi tôi đưa nước đến trước mặt, cô ta không hề hé mắt mà nhận lấy nước uống ừng ực ừng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ực hai ngụm hết veo, sau đó nằm sấp xuống ngủ tiếp…
Bị cô ta giày vò như vậy, tôi cũng không còn buồn ngủ nữa, bèn duỗi tay sờ lên trán cô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ta thì phát hiện nóng đến phỏng tay, xem tình hình quả nhiên bị Đinh Nhất nói trúng, đúng là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phát sốt rồi!
Còn may, tôi có kinh nghiệm chăm sóc người bị sốt, khi còn nhỏ có một lần Chiêu Tài bị ốm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ở nhà, lúc ấy ban ngày bố mẹ phải đi làm, vì thế nhiệm vụ chăm sóc Chiêu Tài rơi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 xuống đầu tôi.
Hồi ấy bố tôi nói với tôi, nếu chị con phát sốt, muốn uống nước thì đưa nước, không có gì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thì hạ nhiệt độ cho chị bằng phương pháp vật lý, sau đó còn dạy tôi biết hạ nhiệt độ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vật lý cho chị như thế nào. Nhớ tới đó, tôi bèn vào nhà vệ sinh, thấm ướt một cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 khăn lông bằng nước lạnh, sau đó quay lại bắt đầu lau người cho Hàn Cẩn. Tiếp theo lại dùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cồn chia ra xoa lòng bàn tay và gan bàn chân của cô ta, đương nhiên còn có nách nữa, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đây là cách hạ nhiệt độ vật lý của tôi khi còn nhỏ, trăm lần đều chuẩn.
Khi tôi luôn chân luôn tay làm xong, lúc ấy Đinh Nhất cũng mua được thuốc trở về. Hoá ra anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ta đi lâu như vậy là vì không phải tiệm thuốc nào cũng bán thuốc hạ sốt trị vết thương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ngoài! Lại nói vào giờ này, đa số tiệm thuốc vẫn còn đóng cửa. Vì thế Đinh Nhất chỉ có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thể chạy rất xa tìm một phòng khám quen của chú Lê, lúc này mới mua được thuốc.
Tôi nhìn Đinh Nhất lấy từng loại thuốc từ trong túi ra, lập tức trợn tròn mắt hỏi anh ta: “Mấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 loại thuốc này là thuốc tiêm tĩnh mạch, anh biết tiêm à!”
Đinh Nhất liếc mắt nhìn tôi một cái rồi đáp: “Không biết, cậu biết không?”
Lúc ấy tôi cực kỳ ngu ngốc nói: “Anh không biết còn lấy thuốc như vậy, anh không biết thì làm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sao tôi biết chứ?”
Đinh Nhất không rảnh nói đùa với tôi, anh ta lấy vài loại thuốc khéo léo đẩy vào trong một bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nước biển, sau đó nhấc bình nước biển lên nói với tôi: “Xách theo!”
Tôi khờ khạo xách bình nước biển đi theo sau Đinh Nhất, thấy động tác của anh ta cắm ống tiêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tĩnh mạch một cách thành thạo xong, rồi bắt đầu ghim kim cho Hàn Cẩn. Hết thảy đều rất thuận © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lợi, Đinh Nhất một kim đã ghim đúng ven, tay nghề thực sự không chênh lệch bao nhiêu so với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 y tá!
Xem ra mỗi người đều có tài nghệ không muốn người khác biết! Nhưng mà vì sao tôi lại không có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chứ?
Đinh Nhất làm xong hết thảy mới nói với tôi: “Cô ta mất máu quá nhiều, cần truyền nước biển để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bổ sung chất lỏng cho cơ thể, bên trong nước biển là thuốc hạ sốt cho vết thương hở do © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bác sĩ kê đơn, chủ yếu để phòng ngừa miệng vết thương nhiễm trùng.”
Lúc này tôi nhìn đồng hồ, giày vò cả một đêm, bây giờ trời đã sắp sáng, vì thế tôi để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Đinh Nhất đi ngủ một lát trước, tôi trông Hàn Cẩn. Ai ngờ Đinh Nhất lại nói không cần, bảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi đi ngủ trước, anh ta sẽ ngủ bù vào ban ngày.
Tôi nghe xong suy nghĩ thấy cũng đúng, nếu một hồi nữa truyền hết nước biển thì làm sao đây? Tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cũng không biết rút kim! Lại nói nữa, Đinh Nhất có kỷ lục mấy ngày mấy đêm liền không ngủ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 một đêm không ngủ, không phải chỉ là một bữa ăn sáng thôi sao?!
Lúc này tôi thấy Kim Bảo còn canh giữ ở dưới chân Hàn Cẩn, bèn muốn mang nó đi ngủ luôn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ai ngờ cu cậu lại sống chết không đi, nhất định phải ngủ ở phòng khách canh chừng Hàn Cẩn. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Tôi thấy thế thì âm thầm đố kỵ trong lòng, ông đây mỗi ngày chăm cho mày ăn, chăm cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mày ở, chăm mày đi tè, đi ị! Chừng nào mày mới có thể trung thành với tao như vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hả!
Nghĩ đến đây, tôi đau lòng trở về phòng đi ngủ!
Sáng sớm ngày hôm sau, khi tỉnh lại tôi mở to mắt nhìn trần nhà ngẩn người, nhớ lại chuyện đêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 qua rốt cuộc là nằm mơ hay là sự thật… Mãi đến khi nghe thấy Kim Bảo kêu ăng ẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 với mình, tôi mới ý thức được chuyện hôm qua đều là thật!
Vì thế tôi lập tức bò dậy khỏi giường, đi vào phòng khách xem thử, phát hiện Đinh Nhất đang ngủ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trên chiếc ghế mát xa đối diện Hàn Cẩn, có vẻ như anh ta rút kim cho Hàn Cẩn xong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thì cứ như vậy mà ngủ luôn.
Tôi đi đến bên cạnh Hàn Cẩn, vươn tay nhẹ nhàng sờ lên trán của cô ta, may là đã không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 còn sốt nữa, thế là bèn rón ra rón rén chuẩn bị ra cửa mua ít đồ ăn sáng về. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Ai ngờ lúc tôi đi thang máy xuống lầu vừa lúc gặp phải mấy hộ gia đình khác từ tầng trệt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đi lên, các bà ấy vào thang máy là bắt đầu nói chuyện phiếm, trong đó có một cái bác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gái nói đêm qua khi trở về nhìn thấy cả thang máy đều là máu, thật không biết đã xảy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ra chuyện gì.
Tôi nghe thế thì đứng bên cạnh nói ba phải: “Chắc là ngày hôm qua ai đó bị đứt tay chăng! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Hôm qua lúc cháu dắt chó đi dạo thấy có một người bịt cánh tay chạy về hướng thang máy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cũng không biết ở tầng mấy!”
Mấy bà nội trợ kia nghe thế thì sôi nổi tỏ vẻ, khẳng định là người kia chảy máu ra đầy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đất, đoán chừng là sau đó có quay lại để tự lau rửa một chút.
Sau khi ra khỏi thang máy, cả người tôi đổ mồ hôi, thật không ngờ tính cảnh giác của các bác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gái thời nay vẫn rất cao, cũng may ngày hôm qua lúc tôi lau máu không đụng phải ai, bằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không thực sự là nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được rồi.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!