Thái độ lúc nóng lúc lạnh của Hàn Cẩn làm tôi không biết đường nào mà lần, thật không hiểu cô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nàng này đang nghĩ cái gì? Mấy lần trước gặp cô ta lúc nào cũng trưng ra bộ mặt lạnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lùng, nhưng lần này lại dịu dàng với chú chó nhỏ, còn quan tâm đến tôi như thế? Tôi nghi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ngờ không biết có phải lần này cô ta ra ngoài quên chưa uống thuốc không?
Tuy nghĩ như vậy nhưng tôi vẫn ăn ô mai mơ cô ta cho, thứ này đúng là rất có tác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dụng, nó giúp giảm cơn buồn nôn trong dạ dày tôi ngay lập tức. Không buồn nôn nữa, tất nhiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là có thể ăn được, tôi vội ăn mấy miếng bánh mì của Trác Tây.
Xe tiếp tục chạy về phía trước, từ hôm qua đến hôm nay chúng tôi vẫn luôn chạy xe, với người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có thể chất yếu như tôi thì không say xe mới lạ! May mà buổi tối đến Banbar có thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nghỉ ngơi một đêm, nếu mà vừa đến xong còn phải bay trực thăng nữa chắc tôi phải chết trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sông băng mất!
Thời gian đến huyện Banbar sớm hơn một chút so với chúng tôi dự đoán, sắc trời vẫn chưa hoàn toàn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tối đen. Trác Tây dẫn chúng tôi đến nhà nghỉ do một người bạn của anh ta mở, quy mô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 của nhà nghỉ này lớn hơn quán trọ nhà anh một chút, quan trọng nhất là nhà nghỉ này do © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dân Hán mở, còn là một anh trai người Đông Bắc nữa.
Lúc ăn cơm tối tôi được ăn một bữa cơm ngon tuyệt toàn các món của phương Bắc, đặc biệt là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 món thịt kho tàu kia, ngon đến độ tôi còn không biết phương Bắc ở hướng nào! Anh trai người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Đông Bắc họ Tiêu, lúc mới đầu anh ấy cũng chỉ là một du khách tới đây chơi, nhưng đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rồi lại không muốn đi nữa, thế là anh ấy bỏ công việc ở thành phố, tới đây mở nhà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nghỉ này.
Theo lời anh nói thì: “Những du khách tới đây nhất định sẽ yêu mến món ăn của Đông Bắc!”
Sau đó anh kết hôn với một cô gái người Tây Tạng, giờ nghiễm nhiên trở thành một nửa dân tộc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Tạng.
Ăn đồ ăn Đông Bắc, nghe giọng nói của người Đông Bắc, tôi thật sự có cảm giác như mình đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ở nhà chú họ! Nghĩ mới nhớ, một thời gian rồi tôi không về thăm chú, đợi sau khi kết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thúc việc này, tôi phải đưa cả Chiêu Tài về thăm hai chú thím, dù sao họ cũng là người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thân duy nhất còn lại của chị em chúng tôi!
Lúc này Trác Tây mang đến cho chúng tôi một tin không xấu cũng không tốt, vốn theo kế hoạch ban © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đầu thì ngày mai chúng tôi sẽ ngồi máy bay trực thăng đi lên sông băng Ruoguo, nhưng chiếc trực © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thăng mà chúng tôi thuê trước đó lại đang gặp trục trặc, nên ngày mai phải sửa chữa mất một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ngày.
Chú Lê lúc nào cũng sợ chết nên ông ấy vội bảo sớm một ngày hay chậm một ngày cũng thế © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cả, vẫn nên đặt an toàn của mọi người lên hàng đầu. Tôi biết ngày mai có thể ở lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thêm một ngày nên rủ rê Đinh Nhất ra ngoài chơi.
Đinh Nhất nhún vai, nói: “Chỗ này có gì để chơi? Cậu ngồi xe cả một ngày rồi mà còn không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chán à!”
“Anh biết cái gì chứ? Tôi nghe nói gần đây có hồ Tam Sắc, cảnh rất đẹp. Tôi vừa đi hỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Trác Tây rồi, chỗ đó chỉ cách đây hơn 50 cây thôi, chúng ta lái xe hơn một tiếng là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đến, chỉ cần đến trưa là có thể quay về rồi! Đi nhé, đi nhé!” Tôi năn nỉ anh ta. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Đinh Nhất nhìn sang chú Lê, muốn trưng cầu ý kiến của chú, chú Lê cười, nói: “Đi xem một chút © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cũng không sao, dù gì ngày mai chúng ta cũng rảnh một ngày!”
Tôi nghe là biết chú Lê cũng đi cùng, nên vui vẻ nói: “Vậy nhé! Sáng ngày mai chúng ta xuất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phát!”
Nghĩ tới chuyện ngày mai có thể tự do đi chơi một ngày, tâm trạng tôi tốt hơn nhiều! Tôi còn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nói với anh Tiêu sáng ngày mai làm cho chúng tôi một bữa thật ngon!
Anh Tiêu cười nói: “Bánh bao với cháo được chứ? Anh sẽ trộn thêm một đĩa dưa muối nữa cho mọi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 người…”
“Quá được! Em thích ăn lắm…” Tôi vui vẻ nói.
Sáng hôm sau, anh Tiêu dậy sớm làm bánh bao, bánh nhân thịt bò củ cải thơm lừng! Tôi ăn liền © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tù tì chín cái! Làm Đinh Nhất sợ quá nên vội giật tôi lại: “Đừng ăn nữa, ăn nhiều cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dễ say xe đấy!”
Anh Tiêu thấy tôi thích ăn món này nên cho vào thùng giữ ấm 20 cái, để chúng tôi mang theo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ra hồ Tam Sắc, khi nào đói lại ăn! Khi chúng tôi ra cửa thì thấy Hàn Cẩn cũng đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chuẩn bị ra ngoài…
Con chó nhỏ lông vàng kia vẫn đi theo cô ta! Nghiễm nhiên nó đã xem cô ta như chủ của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mình, không biết sau khi vụ này kết thúc, cô ta sẽ xử lý nó như thế nào, tôi không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tin cô ta sẽ nuôi nó đâu.
Nhưng không ngờ Hàn Cẩn lại đi thẳng đến chỗ xe của chúng tôi, mở cửa ngồi vào trong, tôi sợ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hãi lùi về phía sau và nói. “Cô… cô, cô muốn làm gì?”
Hàn Cẩn nghiêng đầu, cười và nói với chú Lê: “Lê đại sư, không biết tôi có thể cùng đi đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hồ Tam Sắc với mọi người được không?”
Chú Lê cũng hơi ngạc nhiên, ông ấy không hiểu cô gái này định làm gì? Nhưng vì không tiện từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chối nên đành uyển chuyển nói: “Nếu cô Hàn không chê chuyện cùng ngồi chung với ba người đàn ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chúng tôi, thì tất nhiên là không sao cả.”
“Sao lại chê chứ? Chúng ta cũng quen biết nhau lâu rồi, dù mỗi lần đều có vài chuyện không thoải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mái, nhưng cũng đều vì chủ của mình thôi mà… Giờ chúng ta chỉ cùng tới hồ Tam Sắc chơi, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi tin chắc ba vị đều là quý ông, chúng ta nhất định sẽ rất vui vẻ…” Hàn Cẩn nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mà mắt lấp lánh.
Chú Lê thấy Hàn Cẩn ngồi ở ghế sau, bèn mở cửa ngồi vào ghế lái phụ ở đằng trước, giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thì tốt rồi, tôi đành phải ngồi cùng ghế với ma nữ này.
Trên đường đi, tôi cố gắng ngồi cách xa cô ta, may mà ở giữa chúng tôi còn chú chó nhỏ! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Chú chó lông vàng cũng rất vui mừng, xem ra nó là một tên nhóc ham ăn ham chơi.
“Kim Bảo, một lát nữa chị dẫn em ra hồ Tam Sắc chơi nhé, em có thích không nào!” Hàn Cẩn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đùa với chú chó con.
Tôi ngạc nhiên đến mức mắt sắp rớt ra ngoài: “Cô vừa gọi con chó nhỏ này là gì?”
“Thì Kim Bảo? Kim trong vàng kim, Bảo trong bảo bối, có vấn đề gì không?” Hàn Cẩn nói với vẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vô tội.
“Đương nhiên có vấn đề! Sao cô không gọi nó là Hàn Cẩn đi?” Tôi tức giận.
Hàn Cẩn cười rồi nói: “Vì nó là con đực…”
Trên đường đi, tôi bị Hàn Cẩn chọc cho tức điên nên chẳng muốn nói gì với cô ta cả. Nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 biết sẽ có bà cô này đi cùng thì thà tôi ở lại nhà nghỉ còn hơn! Tiếp theo là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chú chó “Kim Bảo” đang mừng rỡ, cứ không ngừng nhảy vào người tôi.
Lúc đầu tôi còn thấy phiền nên ném nó về phía Hàn Cẩn, nhưng mấy lần sau tôi cũng bị cậu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhóc này đánh bại, khó trách vì sao nó lại được đi cùng với kẻ lừa đảo kia? Con chó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 này có phải là đầu đất không nhỉ? Không thể nhận ra người khác thích mình thật hay giả à? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Chẳng bao lâu xe của chúng tôi đã đến hồ Tam Sắc ở thôn Yupu, ngay gần huyện Banbar. Tôi vội © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vàng xuống xe, nhìn quanh xem xét, cái hồ này thật sự có ba màu, đen, trắng và vàng.
Tôi lấy ống nhòm ra quan sát kỹ hồ Tam Sắc và phát hiện đoạn màu đen ở phần thượng nguồn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hiển nhiên màu sắc của nó đến từ nước bùn dưới đáy hồ. Còn đoạn màu trắng là bởi vì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dưới đáy toàn cát đá. Nhưng còn đoạn màu vàng thì tôi nhìn không ra, nó có màu vàng nhạt, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 giống một vũng nước đọng
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!