Tôn Quảng Bân xanh mặt: “Trong đó có chó, còn cắn người nữa, tôi khuyên anh đừng vào, chẳng may bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nó cắn tôi sẽ không chịu trách nhiệm đâu đấy!”
Tôi thấy anh ta đã cắn câu! Nếu như tôi thật sự là nhân viên xã hội có lẽ sẽ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dám vào phòng! Đáng tiếc tôi không phải… Tôi đưa tay định đẩy cửa phòng, không ngờ cửa lại khóa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chặt!
Mặt Tôn Quảng Bân lập tức biến đổi, vội vàng đẩy nhân viên xã hội2trước mặt lao đến chỗ tôi. Tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không ngốc, đương nhiên không giao tranh trực tiếp với anh ta, nhanh chóng vọt đến sau lưng Đinh Nhất. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Buồn cười nhất là, Đinh Nhất thấy tôi trốn sau lưng mình thì giơ chân đạp tung cửa phòng. Thật ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lúc đó tôi cũng định làm thế, nhưng sợ sức mình không đủ, đạp mà cửa không mở, thế chẳng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phải là tự làm xấu mặt mình à!
Cửa vừa mở, một mùi khó chịu tràn ra khiến tôi5nhíu chặt mày. Tôn Quảng Bân thấy cửa mở định chạy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đến, nhưng đã bị Bạch Kiện giữ lại: “Anh vội thế làm gì? Hay bên trong có thứ gì mà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 anh không muốn người khác biết?”
Tôi nhìn vào phòng, rèm đều rủ, bên trong tia sáng tia tối. Tôi không đi vào, mà quay lại hỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Tôn Quảng Bân: “Con chó anh nói đâu?”
Sắc mặt Tôn Quảng Bân khó coi, trừng mắt với tôi: “Ở bên trong... anh tốt nhất đừng có đi vào,6nó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sẽ cắn đấy!”
Tôi cười lạnh: “Đến lúc này anh còn giấu à? Được, vậy tôi đi vào trong xem đấy là loại chó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gì!”
Nói xong tôi bước vào phòng, Đinh Nhất đi ngay sau tôi. Vì bên trong ánh sáng quá yếu, nên việc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đầu tiên tôi làm là kéo rèm lên. Ánh nắng lập tức tràn đầy phòng, mọi thứ bên trong đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhìn thấy rõ ràng.
Đây là một phòng ngủ bình thường, nhưng trong phòng lại có một thứ bất thường, một5chiếc tủ lạnh lớn! Lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đi gần đến tủ lạnh, cảm giác trong tôi ngày càng rõ ràng.
Cuối cùng, tôi đứng cạnh tủ lạnh, nhưng không dám nhấc nắp lên, quay đầu bảo Bạch Kiện đứng ở cửa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phòng: “Tôi nhát gan, anh mở đi…”
Bạch Kiện lắc đầu đi đến, sau đó nhấc nắp tủ lạnh lên, trong nháy mắt mùi hôi thối nồng nặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gấp mười lúc nãy tràn ra, khiến tôi muốn nôn.
Thấy Bạch Kiện bình tĩnh nhìn thứ trong tủ lạnh, tôi3cũng hơi hiếu kỳ, nhìn dáng vẻ của anh ta, chắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thứ trong đó cũng không quá kinh hồn, nên tôi ngó đầu vào nhìn…
Kết quả, một cái đầu người với hai mắt mở trừng đang nhìn chằm chằm vào tôi!
May mà tim tôi không có vấn đề gì, nếu không nhìn thấy thứ này chắc cũng bị dọa sợ chết! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Tôi đã nhìn qua không ít thi thể, nhưng tình huống kinh người như thế này lại chưa chuẩn bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sẵn nên tôi khó mà bình tĩnh được.
Bạch Kiện gọi điện, bảo người bên pháp y và điều tra hiện trường đến. Tôi vẫn bị ánh mắt của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đầu người kia dọa sợ, cho nên lúc đó chưa nhìn rõ hình dạng đầu người, nhưng tôi vẫn có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thể khẳng định đó chính là cô Lưu.
Sau khi pháp y sắp xếp lại một bộ xương người hoàn chỉnh trong tủ lạnh, có thể khẳng định người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bị hại là nữ, tuổi từ ba lăm đến bốn mươi.
Điều khiến người khác sợ hãi nhất chính là, trong tủ lạnh vẫn còn mấy túi rác màu đen còn chưa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vứt đi, trong đó đều chứa các tổ chức da và nội tạng người. Nếu như hôm nay chúng tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không tìm đến đây, có lẽ mấy thứ này cũng sẽ bị Tôn Quảng Bân vứt vào thùng rác.
Đúng lúc này, Tôn Quảng Bân đột nhiên thoát được hai nhân viên xã hội, chạy ra cửa. Bạch Kiện tức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 giận quát đuổi theo, nhưng vẫn đứng im nhìn gã chạy vào thang máy.
Đây là tầng bảy, nếu chạy thang bộ đuổi theo chắc chắn không kịp, nên Bạch Kiện gọi điện cho đồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nghiệp, bảo họ đứng dưới lầu chặn Tôn Quảng Bân.
Nhưng không ngờ thang máy đi đến tầng hai thì dừng lại, Bạch Kiện vừa nhìn là biết không tốt, tên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 này chắc là muốn nhảy từ cửa sổ tầng hai chạy trốn! Thế là anh ta gọi điện cho đồng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nghiệp chặn ở đầu dưới. Nhưng đợi điện thoại thông, thì đã nghe đồng nghiệp dưới lầu thở hổn hển © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nói Tôn Quảng Bân đã nhảy ra từ cửa sổ tầng hai, họ đang đuổi theo.
Bạch Kiện tức đến nỗi suýt chút nữa thì đập điện thoại trên tay, anh ta không thể tin nổi, đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bắt được kẻ tình nghi còn để hắn chạy thoát! Thế là anh ta lại chỉ huy cấp dưới của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mình ở dưới chia ra các ngả truy bắt…
Tôi và Đinh Nhất cũng không còn việc gì, nên cùng đám Bạch Kiện đuổi theo Tôn Quảng Bân. Đừng thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tên đó dáng người mập mạp, động tác của hắn rất nhanh nhẹn, hơn nữa hắn lại quen thuộc đường © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 xá nơi này, cho nên chúng tôi muốn bắt nhanh chóng cũng không dễ dàng gì.
Lúc này một đồng nghiệp của Bạch Kiện gọi điện cho anh ta, báo nhìn thấy Tôn Quảng Bân chạy đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 một siêu thị lớn gần đó, đây đang là thời điểm đông khách, chỉ sợ hắn đi vào đó sẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 khó bắt được.
Bạch Kiện nghe xong thì bảo đồng nghiệp bên cạnh gọi điện về cục cảnh sát, bảo bọn họ báo cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 người phụ trách siêu thị kia, lấy cớ diễn tập phòng cháy sơ tán khách hàng bên trong ra ngoài, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 anh ta lo rằng Tôn Quảng Bân chó cùng rứt giậu lại bắt con tin thì càng khó hơn.
Đến khi chúng tôi đến cổng siêu thị, chỉ thấy khách hàng đang thong thả đi ra. Có lẽ họ biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là chỉ diễn tập phòng cháy, cũng không phải có hỏa hoạn thật, nên họ không vội cũng không chậm. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Đột nhiên, tôi thấy trong đám người có một người thân hình rất giống Tôn Quảng Bân, nhưng quần áo trên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 người lại khác, trên đầu còn đội mũ lưỡi trai đen.
Để không đánh rắn động cỏ, tôi lén chỉ Bạch Kiện xem người đó có phải Tôn Quảng Bân hay không? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Bạch Kiện là cảnh sát hình sự nhiều năm, anh ta nhìn qua một cái là biết đó chính là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Tôn Quảng Bân.
Anh ta bảo mấy cấp dưới lặng lẽ bám theo, bọc các đường thoát của Tôn Quảng Bân. Cảnh sát hình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sự bắt người đương nhiên là quen thuộc, họ chậm rãi như người đi đường dần tiếp cận Tôn Quảng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Bân, nhưng đã chặn mọi đường chạy của hắn, chỉ để cho hắn một đường duy nhất.
Đến khi Tôn Quảng Bân phát hiện ra xung quanh mình toàn là cảnh sát, hắn chỉ có thể chạy ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hướng đường cái, nhưng đúng lúc này lại có một chiếc xe tải lao nhanh đến, đâm thẳng vào Tôn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Quảng Bân đang định chạy qua đường!
Bạch Kiện tức giận đến mức chửi thề, nhìn thấy có thể bắt được rồi, lại để xe đâm phải.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!