Bạch Hạo Vũ sững sờ, người ở đây đúng là lạnh lùng! Tiếng kêu thảm thiết như vậy cũng không ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đi ra xem có chuyện gì? Trong lúc Bạch Hạo Vũ vẫn đang ngây người, nhìn thấy Phó Vĩ Thần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nắm thứ gì đó trong tay kéo từ lớp học phía trước đi qua cửa sổ. Nó nhìn kỹ,2phát hiện © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có một nữ sinh tóc dài bị ông ta kéo lê trên đất!
Tiếng kêu khóc thê lương thảm thiết là do nữ sinh này phát ra, cô ấy liên tục giơ tay muốn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thoát khỏi sự lôi kéo của Phó Vĩ Thần nhưng lực bất tòng tâm. Sức lực của cô không hề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ảnh hưởng đến Phó5Vĩ Thần, chỉ có thể để mặc Phó Vĩ Thần kéo đến phòng làm việc của giáo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 viên.
“Chuyện gì thế?” Bạch Hạo Vũ thì thầm với Lý Thiên Lỗi.
Lý Thiên Lỗi nhìn quanh rồi nói: “Cậu đừng hỏi nữa, tóm lại sau này cậu sẽ quen thôi!”
Buổi trưa Bạch Hạo Vũ và Lý Thiên Lỗi đi dạo trên bãi6tập, thấy nữ sinh lúc sáng bị Phó Vĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Thần kéo đang cứng nhắc đi về phía ký túc xá. Mái tóc dài vừa rồi Phó Vĩ Thần nắm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trong tay lúc này đã bị cạo sạch, còn sạch hơn tóc của nam sinh, nhìn lởm chởm như bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chó gặm.
Bạn học xung quanh nhìn cô ấy cũng không5có chút kinh ngạc nào, ngược lại đều đứng xa xa, giống như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tránh ôn thần! Xem ra chuyện này là bình thường ở đây.
Sau này, Bạch Hạo Vũ nghe Lý Thiên Lỗi kể mới biết, học sinh này đến trước nó vài ngày, thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bảo vì yêu sớm nên bị đưa đến đây. Lúc đến chống cự rất3mạnh, càng không phục giáo viên quản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 giáo.
Trường học có quy định nữ sinh không được để tóc tai bù xù, nhưng cô ấy cố ý không theo, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tóc bị cạo như thế, sau này làm sao buộc hay thả được.
Bạch Hạo Vũ thầm thương cảm cho nữ sinh này, quật cường như vậy làm gì chứ? Không phải bây giờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chỉ có thể chải da đầu à? Cương trực thì thiệt, đạo lý này cô ấy không hiểu sao? Đúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là một cô gái ngốc…
Giờ tự học buổi tối, Bạch Hạo Vũ ở trong phòng học đọc sách, đột nhiên Phó Vĩ Thần đến phòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 học gọi nó, bảo nó đi quét dọn văn phòng! Bạch Hạo Vũ thầm tức giận! Coi như mình mới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đến, cũng không cần phải bắt nạt lâu đến thế chứ!
Nhưng tức thì tức, cuối cùng vẫn phải đi, vì mấy ngày nay nó quan sát, học sinh nào cũng đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sợ Phó Vĩ Thần, Bạch Hạo Vũ không có can đảm khiêu chiếu quyền uy của ông ta.
Bạch Hạo Vũ còn nhỡ rõ lần đầu tiên gặp Phó Vĩ Thần, ông ta đã nói, chỉ cần nghe lời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thì mọi chuyện đều dễ nói, chẳng phải chỉ là làm chút việc thôi à, không quan trọng, coi như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rèn luyện thân thể. Nhưng khi đó, Bạch Hạo Vũ không nghĩ được, “nghe lời” còn có một hàm nghĩa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 khác…
Thời gian này trong văn phòng ngoại trừ Phó Vĩ Thần thì không còn giáo viên nào khác, cái gọi là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dọn vệ sinh chỉ đơn giản là quét sạch một chút. Bạch Hạo Vũ cố gắng cẩn thận trước mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Phó Vĩ Thần, mà Phó Vĩ Thần dường như cũng không cố ý làm khó nó.
Sau khi đã dọn dẹp xong, Bạch Hạo Vũ quay lại nói với Phó Vĩ Thần đang ngồi trước máy tính: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 “Thầy Phó, em đã dọn xong, còn chuyện gì không ạ?”
Phó Vĩ Thần nhìn nó, sau đó đứng lên nhìn thoáng qua bầu trời bên ngoài: “Thời gian không còn sớm, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 em về đi!”
Bạch Hạo Vũ nghe thấy vậy, lập tức thở phào một hơi, sau đó vội vàng nói câu mai gặp lại, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rồi quay người rời đi. Nhưng vì quá vội vàng nên không để ý bàn giáo cụ sau lưng nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 va vào!
Chỉ nghe loảng xoảng, Bạch Hạo Vũ ngã xuống đất… đống giáo cụ bị nó đè lên cũng bị gãy! Bạch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Hạo Vũ thầm than không ổn? Sao mình lại không cẩn thận như thế?
Trong lúc Bạch Hạo Vũ vẫn chưa biết phải làm sao, thì có cảm giác có người ôm lấy eo từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phía sau, kéo nó đứng lên. Bạch Hạo Vũ nhìn lại là Phó Vĩ Thần! Động tác này làm nó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rất không thoải mái, nên nó nhanh chóng xoay người tránh khỏi ngực Phó Vĩ Thần, sau đó xin lỗi: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 “Xin lỗi thầy, em không cố ý!”
Phó Vĩ Thần âm trầm, nhìn Bạch Hạo Vũ nói: “Em xin lỗi tôi cũng không để làm gì, đây là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 của thầy Tôn, trong trường chúng ta, làm hỏng của công phải bồi thường.”
Bạch Hạo Vũ nghe vậy thì thả lỏng, nhưng nghĩ đến trên người mình không có tiền! Thế là lúng túng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nói: “Thầy Phó, bây giờ em không có tiền, có thể cho em gọi điện về nhà không ạ, em © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sẽ bảo cô em mang tiền đến…”
Phó Vĩ Thần nhìn nó nói: “Em cũng trưởng thành rồi, mấy chục đồng cũng không ngại mà đi xin người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhà à?”
Bạch Hạo Vũ tức giận, cái gì cũng không được! Nhưng ngoài miệng lại không dám nói, đành phải sững người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chờ xem thử Phó Vĩ Thần định làm thế nào. Lúc này, Phó Vĩ Thần đột nhiên vỗ tay nói: © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 “Thế này đi! Tôi giới thiệu cho em một việc ngoài giờ, để em kiếm tiền trả cho thầy Tôn, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thế nào?”
Đến mức này, Bạch Hạo Vũ cũng không biết nói gì, đành bất đắc dĩ nói: “Được ạ, việc gì ạ?” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Phó Vĩ Thần mỉm cười nói: “Đến phòng của tôi dọn dẹp, mỗi tối một lần, một tuần trả em một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trăm đồng, thế nào?”
Bạch Hạo Vũ gật đầu, sau đó lại hỏi: “Giáo cụ này bao nhiêu tiền ạ?”
“Chắc mấy chục đồng!”
“À, vậy không cần một trăm đâu ạ, thầy trả em đủ tiền giáo cụ là được ạ.”
Phó Vĩ Thần gật đầu nói: “Được, vậy em về trước đi!”
Ra đến ban công, Bạch Hạo Vũ thở dài, thầm nghĩ chỉ cần đến lúc, nó nhất định sẽ rời khỏi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cái nơi quỷ quái này!
Bạch Hạo Vũ trên đường về phòng, gặp một người, chính là nữ sinh bị cạo đầu kia. Cô ấy vẫn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đứng trên bãi tập, nhìn chằm chằm vào văn phòng của Phó Vĩ Thần, mắt đầy lửa giận.
Về đến ký túc xá, mọi người đã rửa mặt chuẩn bị đi ngủ, thấy Bạch Hạo Vũ về, sắc mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 họ đều vô cùng kỳ quái. Bạch Hạo Vũ cũng thấy lạ, mình đến được mấy ngày rồi, không ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nói câu gì, lại còn nhìn mình như ôn thần.
Ánh mắt của các bạn cùng phòng khiến nó nghĩ đến ánh mắt của bọn họ lúc nhìn nữ sinh bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Phó Vĩ Thần cạo đầu, cô ấy có lỗi với Phó Vĩ Thần nhưng nó không có mà? Nó chỉ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 làm chút việc cho Phó Vĩ Thần? Chẳng lẽ việc này cũng khiến người khác đố kỵ à?
Lúc này, Lý Thiên Lỗi đến gần nói: “Phó Vĩ Thần lại bắt cậu làm gì?”
Bạch Hạo Vũ uống một hớp nước, tức giận nói: “Còn làm gì nữa? Đương nhiên không có chuyện gì tốt! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Tối nay cmn tớ còn làm hỏng giáo cụ, bị ông ta bắt bồi thường tiền!”
“Cậu bồi thường rồi?” Lý Thiên Lỗi hỏi.
“Tớ làm gì có tiền! Cậu có tiền không?”
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!