Ban đầu tôi còn tưởng mình nhìn nhầm, nên đưa tay lên dụi mắt, nhưng khi nhìn lại thì càng thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rõ ràng hơn…
Trong những bóng đen này có cả nam và nữ,2già và trẻ, từ quần áo trên người họ, tôi đoán họ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chính là hơn mười người khách chết cháy trong trận hỏa hoạn năm đó.
Thấy họ chạy đi chạy lại trong hành5lang, chúng tôi cố gắng hết sức để không đụng vào.
“Bọn họ cứ đi lang thang ở nơi này mãi như vậy ạ?” Tôi nhỏ giọng hỏi.
Liêu đại sư bấm ngón tay tính6toán: “Không, đến giờ tự nhiên sẽ có âm sai tới bắt họ đi. Nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dù sao họ cũng chết nhiều năm rồi, nếu âm sai mà không tới thì không biết họ5còn phải đợi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đến khi nào.”
Nói rồi, Liêu đại sư bỗng lấy ra một tấm bùa màu đen kỳ lạ, lẩm nhẩm niệm chú, tấm bùa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đen bị đốt cháy ngay. Ông ấy3quay lại dặn dò chúng tôi: “Nhớ đấy, một lát nữa có nhìn thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gì cũng đừng lộ ra!”
Ông ấy vừa nói xong thì tôi cảm giác có một trận gió lạnh thổi qua, tiếp đó, tôi nhìn thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 từ phía cuối hành lang có hai bóng đen từ trong bóng tối bước ra. Khi họ đi chầm chậm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tới gần, tôi cảm thấy da đầu mình căng thẳng… Chẳng lẽ hai người này chính là Hắc Bạch Vô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Thường trong truyền thuyết?!
Dù hai tên này trông không giống như miêu tả trong Liêu Trai, thè cái lưỡi dài, nhưng nhìn gương mặt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 của họ cũng biết không phải loại lương thiện gì, chắc chắn là không dễ chọc vào. Từ khi hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 người bọn họ xuất hiện, mấy người chú Lê đều giả vờ nhìn ngó xung quanh như không có ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cả, nhưng tôi không có kỹ thuật diễn xuất tốt như họ, nên đành phải quay ra nói chuyện nhảm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhí với Đinh Nhất.
“Buổi… buổi sáng anh cho Kim Bảo ăn chưa?”
“Không phải cậu cho nó ăn à?”
“A? Đúng, là… là tôi cho ăn…”
Đinh Nhất im lặng nhìn tôi, anh ta không ngừng dùng ánh mắt nói với tôi rằng, cậu không thể bình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thường một chút được à? Tôi cố cười vài tiếng khô khốc, sau đó lấy điện thoại ra giả vờ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 như đang xem tin tức. Nhưng đúng vào lúc này, một trong hai bóng đen đột nhiên đi thẳng tới © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chỗ tôi!
Nếu lúc này mà tôi không nhìn thấy gì thì cũng không sợ, nhưng mà tôi lại nhìn thấy họ! Người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 kia càng tới gần, tôi càng nhìn thấy rõ ràng hơn.
Tên đang đứng cạnh tôi lúc này mặc một bộ quần áo màu đen, gương mặt tỏa ra khí đen, tóm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lại từ đầu đến chân hắn chỉ có thể miêu tả bằng một chữ, đen!
Vì không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của hắn, nên tôi chỉ có thể dùng khóe mắt để xem xem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hắn muốn làm gì với mình, không ngờ tên mặt đen này lại thò cái mũi tới gần rồi hít © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ngửi người tôi, hắn nói: “Mùi của thằng nhóc này hơi quái!”
Tim tôi đánh thót một cái, tôi thì có thể có mùi gì chứ? Hôm qua tôi vừa tắm rửa xong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đấy! Lúc này, một bóng đen khác cũng đi về phía tôi, hắn nói bằng giọng quái gở: “Cái thằng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mặt trắng ẻo lả này á, nhìn là biết tướng đoản mệnh.”
Tôi nghe mà thầm tức anh ách, mặt của cái tên đang nói chuyện này chẳng phải còn trắng hơn cả © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi đấy sao, thế mà còn không biết xấu hổ mà nói tôi là thằng mặt trắng?! Với cả, ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mới tướng đoản mệnh ấy? Cả nhà ông đều có tướng đoản mệnh! Một gã ma quỷ mà không biết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ngượng khi nói tôi có tướng đoản mệnh!
Tên toàn thân là màu trắng kia quay trở lại đếm những vong hồn trong hành lang và nói với tên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mặt đen: “Nhanh lên đi, nhiều cô hồn dã quỷ như vậy đủ để hai anh em ta bận rộn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 một lúc lâu rồi! Đừng có quanh quẩn bên cạnh tên mặt trắng đó nữa.”
Gã mặt đen cuối cùng cũng quay về bên cạnh tên kia, nhưng miệng vẫn lẩm bẩm: “Mùi vị quá quen © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thuộc, mình ngửi thấy ở nơi nào rồi nhỉ?”
Cuối cùng hai tên này cũng đi ra chỗ khác, tôi thầm thở phào, trong lòng thì mắng, trên người ông © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đây có mùi gì thì liên quan quái gì tới bọn bây chứ!
Nhưng không biết có phải do tác dụng tâm lý hay không mà tôi luôn có cảm giác gã câu hồn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mặt đen kia thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn về phía tôi. Vì không để cho họ phát hiện ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi có thể nhìn thấy, tôi đành phải tiếp tục cúi đầu giả vờ nghịch điện thoại.
Một lát sau, đằng sau lưng hai gã một đen một trắng này có thêm một chuỗi bóng đen, Liêu đại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sư nói không sai, oán khí của những vong hồn trong tầng sáu này không lớn, chỉ vì bị nhốt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ở nơi này nên mới làm ra những chuyện kì lạ như vậy.
Thật không ngờ món nước mắt trâu này có tác dụng như vậy, hôm nay tôi đã được mở rộng tầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mắt rồi! Đương lúc đang nghĩ ngợi, tôi thấy hai gã kia đã bắt đủ hồn phách, chuẩn bị rời © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đi.
Chờ bọn họ đi rồi, chúng ta cũng bắt đầu phải làm việc chính…
Đột nhiên, gã mặt đen đi sau cùng bỗng quay đầu nhìn về phía tôi, vì vừa rồi tôi hơi phân © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tâm nên có nhìn chằm chằm vào bóng lưng của bọn họ, thật không ngờ tên này đột nhiên lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 quay đầu lại, ruột gan tôi rối bời, vội nghiêng đầu qua một bên.
Xong rồi, xong rồi! Chắc chắn là đã bị hắn nhận ra… Nhưng đợi một lúc lâu mà vẫn không có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chuyện gì xảy ra, tôi bèn chậm rãi quay đầu trở lại và phát hiện Hắc Bạch Vô Thường đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mang theo những hồn phách kia biến mất ở cuối hàng lang từ lúc nào.
Thấy cuối cùng họ cũng đi, Liêu đại sư mới thở phào một hơi, ông ấy hơi tức giận, nói: “Mẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nó, thật quá xui xẻo, sao lại đưa tới hai gã này chứ?”
Tôi vội hỏi: “Sao thế ạ? Do chính ngài gọi mà còn không biết âm sai đến là ai sao?”
Liêu đại sư nhún vai: “Cái bùa kia của tôi chỉ có thể gọi những âm sai đang ở gần đây, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vốn tôi nghĩ chắc chỉ có hai tên tiểu quỷ đến, nào ngờ lại là hai tên này.”
“Liêu đại sư, bọn họ thật sự là Hắc Bạch Vô Thường à?” Tôi hỏi với giọng điệu không dám tin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tưởng.
Liêu đại sư suy nghĩ và nói: “Cứ xem là như thế đi?”
“Sao có thể xem là như thế được?” Tôi thắc mắc.
Liêu đại sư vừa định trả lời tôi thì bị chú Lê cắt ngang: “Tranh thủ thời gian làm việc chính © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đi, đừng có ở đây nói chuyện về những thứ vô dụng kia nữa!”
Tôi đành phải hậm hực ngậm miệng lại, giờ tầng sáu đã hoàn toàn yên tĩnh, tôi dùng đôi mắt đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bôi nước mắt trâu nhìn quanh một lượt và thấy không còn một vong hồn nào.
“Sư phụ, giờ chúng ta đi xuống dưới ạ?” Một học trò của Liêu đại sư nói.
Liêu đại sư bấm đốt ngón tay tính toán một lúc: “Ừ, đi thang bộ xuống!”
Mấy người chúng tôi đi thang bộ xuống tầng hầm… Ai ngờ, khi chúng tôi mới đi tới tầng ba thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đột nhiên nghe thấy phía dưới vọng lên tiếng chuông. Sắc mặt của Liêu đại sư và chú Lê đều © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thay đổi, tôi nhớ trước đó Liêu đại sư đã từng nói, một khi những chiếc chuông này rung lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thì có nghĩa là thứ ở bên dưới đang đi lên…
So với những người ở đây, tay gà mờ như tôi không tiện góp công trong chuyện này, nên theo bản © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 năng tôi lùi về phía sau, muốn cho họ không gian để làm việc, bước lùi về sau mấy bước, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi bỗng có cảm giác kỳ lạ, tại sao đằng sau gáy tôi lại lạnh thế này? Tôi bất giác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nghĩ muốn quay đầu nhìn lại thì ai ngờ, đột nhiên có một bàn tay lạnh như băng nắm lấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cổ áo kéo tôi về phía sau, sau đó tôi ngã vào trong cửa thoát hiểm của tầng ba.
Lúc ấy tôi sợ đến mức ngây người, mọi người đều đặt sự chú ý lên phía trước, chẳng ai nghĩ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thứ này lại chọn quả hồng mềm là tôi đây mà bóp!
Khi tôi hốt hoảng bò dậy từ dưới đất và đẩy cửa thoát hiểm ra xem thì tim cũng lạnh một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nửa, rõ ràng vừa rồi trong cầu thang còn có mấy người, mà lúc này lại không có ai cả. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!