Ba chúng tôi đều cho rằng người làm việc này không phải nhóm Tống Ba, vì họ không có động cơ! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Trước đó chúng tôi chưa từng gặp những người trong nhóm họ, mục đích lần này của chúng tôi cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không phải là leo lên đỉnh Everest, có thể nói là không hề có quan hệ lợi ích gì hết. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Về phần Đa Cát và Hoắc Trường Lâm… trong phút chốc, rất khó phân biệt được ai ngay ai gian trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hai người họ. Tuy nhìn thì có vẻ đều không có gì khả nghi, nhưng đồng thời cũng là hai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 người khả nghi nhất.
Chẳng lẽ Đa Cát muốn giết chúng tôi trên núi, sau đó cướp của? Nhưng khi nghĩ đến khuôn mặt chất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phác kia, tôi thật sự rất khó mà tin được mọi chuyện là do anh ta làm.
Lúc này, Đa Cát đến gọi chúng tôi ăn cơm, thấy bình dưỡng khí của chúng tôi bị đâm vỡ thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cũng tái mặt, không nghĩ ra được là ai làm. Nhìn vẻ mặt anh ta không giống giả vờ, tự © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cảm thấy tôi vẫn nhìn chuẩn được điểm này.
Lúc Hoắc Trường Lâm thấy bình dưỡng khí trong ba lô chúng tôi thì lại nhẹ nhõm nói: “Không sao, trong © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ba lô tôi vẫn có!” Nói xong thì lấy một cái ra đưa cho tôi: “Tiến Bảo, cậu dùng cái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 này trước đi.”
Tôi hồ nghi nhận bình dưỡng khí, sau đó từ từ hít thở. Xem ra cũng không phải anh ta, nếu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không thì sao phải đưa bình của mình cho tôi? Anh ta vẫn có thể nói là không có, hoặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cũng bị phá hỏng rồi cơ mà? Thật đúng là một mất mười ngờ, nhìn thì rất đơn giản, nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 còn phức tạp hơn chúng tôi nghĩ nhiều.
“Có phải là đội viên nhóm Tống Ba dùng hết bình dưỡng khí rồi nên đổi của chúng ta, sau đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cố tình đâm vỡ hết bình họ đổi không?” Tôi hỏi dò.
Nhưng Đa Cát lại lắc đầu: “Không thể nào, nhóm của họ đều là dân leo núi chuyên nghiệp, nếu ở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 độ cao này đã tiêu hao nhiều dưỡng khí như thế, thì họ hoàn toàn không thể tới được 8000m, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sao còn leo lên đỉnh được?”
Tôi cũng cảm thấy Đa Cát nói có lý, việc này đã khiến cho nhóm nhỏ vốn rất đoàn kết tin © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tưởng nhau sụp đổ, tuy ba chúng tôi không nói gì, nhưng cũng đã thầm nghi ngờ Đa Cát và © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Hoắc Trường Lâm.
Bọn họ tuy không nói gì, nhưng có lẽ cũng biết chúng tôi nghi ngờ, điều này đã gây thêm tai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 họa ngầm cho lộ trình vốn đã chẳng mấy yên ổn.
Cuối cùng, sau khi mọi người bàn bạc nhất trí, đã quyết định hôm nay phải leo lên 6000m. Dù kết © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 quả thế nào, chúng tôi cũng phải xuống núi, như vậy thì dưỡng khí đem theo vẫn đủ cho tôi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chèo chống đến khi quay lại khu cắm trại Everest.
Vì thế, mọi người thu dọn đơn giản một chút, sau đó chuẩn bị lên đường…
Đường càng lúc càng khó đi hơn, độ dốc cũng càng cao. Trong tình huống này, Đinh Nhất đã không thể © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dìu nữa, tôi chỉ có thể dựa vào bản thân và gậy leo núi.
Tôi cứ đi bấp bênh trơn trượt như thế, chẳng biết được bao lâu thì đột nhiên cảm thấy mũi ẩm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ướt, ngẩng lên nhìn mới biết trời bắt đầu đổ tuyết. Quả nhiên Đa Cát nói đúng, thời tiết đã © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thay đổi!
Việc này có thể nói là một tin xấu, cực kỳ xấu với những ai đang leo lên núi… Đa Cát © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bắt đầu cầu nguyện với thần thánh của mình một cách thành kính, hi vọng thần linh có thể phù © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hộ cho chúng tôi có thể xuống núi bình an.
Tuy tuyết chưa tính là lớn, nhưng cảnh quan đã bắt đầu mờ nhòa. Buổi sáng vẫn có thể thấy được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đỉnh Everest rõ ràng, mà lúc này cũng đã lặn tăm rồi. Nói thật, tôi lo lắng thay nhóm Tống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Ba. Chúng tôi còn đỡ, không lên được thì rút lui, còn nhóm họ chẳng biết lúc này đã đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đâu rồi nữa?
Đang nghĩ ngợi, tôi mơ hồ thấy có rất nhiều bóng người phía trước, bèn quay lại hỏi Đa Cát đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 là ai? Có phải nhóm Tống Ba không? Đa Cát nhìn tôi, sau đó khó hiểu hỏi: “Phía trước đâu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có ai? Có phải cậu nhìn nhầm rồi không?”
Tôi vô cùng kinh ngạc, lau lau sương mù trên kính trượt tuyết rồi lại nhìn kĩ hơn, rồi nói với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Đa Cát: “Anh không nhìn thấy à? Có nhiều người như thế, chắc chắn là nhóm Tống Ba xuống núi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rồi!”
Lúc này chú Lê lại kéo tôi, nói: “Tiến Bảo, có phải phản ứng cao nguyên của cháu nặng hơn không, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đã bắt đầu có ảo giác rồi à?”
Nghe thế, tôi biết chú cũng không thấy. Nhưng tôi lại thấy được thật mà, tôi vội quay đầu nhìn Đinh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Nhất, anh ta cẩn thận nhìn về hướng tôi nói, nhưng từ vẻ mặt, tôi cũng có thể nhận ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 anh ta cũng không thấy gì cả…
Chuyện gì thế này? Chẳng lẽ thật sự là vấn đề của tôi à? Không đúng, tôi chưa từng nghe nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thiếu dưỡng khí sẽ sinh ra ảo giác mà? Chắc chắn là không đúng! Tôi lập tức bảo mọi người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đừng đi lên phía trước nữa, để tôi nhìn kĩ lại xem.
Đầu tiên, nhóm phía trước ăn mặc và nhân số tương tự như nhóm Tống Ba, nhưng trong nhóm, ngoại trừ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi thì không ai thấy được bọn họ. Hơn nữa, điều khả nghi nhất chính là từ lúc tôi bắt © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đầu thấy bọn họ, đến bây giờ dừng bước lại, khoảng cách giữa chúng tôi vẫn không hề thay đổi! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Tuy chú Lê và Đinh Nhất không nhìn thấy bóng người phía trước, nhưng bọn họ tin, biết tôi sẽ không © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nói lung tung vào lúc này. Chú Lê lấy chiếc la bàn bảo bối trong bộ đồ leo núi nặng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nề ra, đi lên trước vài bước, kết quả kim la bàn đột nhiên xoay tròn rất nhanh.
“Phía trước quả thật có vấn đề, cũng may vừa rồi chúng ta không đi qua đó…” Chú Lê nói với © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vẻ sợ hãi.
Hoắc Trường Lâm vội lo lắng hỏi chú Lê: “Sao thế? Phía trước có vấn đề gì? Có phải anh trai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi…”
“Không phải, âm khí ở phía trước rất nặng, có lẽ là những người đã từng cùng chết ở đây.” Chú © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Lê nói suy đoán của mình.
Đa Cát lập tức nghĩ đến nhóm 16 người từng gặp nạn tuyết lở vào dịp này năm ngoái, nghe nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đến nay vẫn có 11 thi thể chưa tìm được.
Tôi nghe anh ta nói vậy thì muốn đi lên một mình, vì có mang theo răng thần thú mà Trang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Hà cho, nên dù tôi có đến chính giữa những bóng người đó, thì chắc cũng sẽ không xảy ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chuyện gì. Có thể vì lý do gì đó mà chỉ tôi mới thấy họ, nhưng người khác thì lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không.
Nhưng tôi vừa dứt lời, chú Lê đã phản đối: “Cháu muốn làm gì hả? Điều kiện sức khỏe của cháu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bây giờ mà muốn tự qua đó? Nhỡ như trượt chân, rơi xuống kẽ băng thì dù có là thần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tiên đại la cũng khó mà cứu được!”
Tôi thấy chú Lê nói cũng có lý, dù sao cũng không đến để tìm xác của họ, tôi cần gì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phải tò mò xem có phải họ ở phía trước hay không? Dù tìm thấy thì sao? Bây giờ chúng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi cũng không có điều kiện để đưa họ xuống núi.
Đa Cát cũng không đồng ý để tôi tự qua đó. Anh ta từng nói, những vong linh chết trên núi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tuyết đều biết dắt người, bị bọn họ đầu độc sẽ lạc đường trên núi, cuối cùng chỉ có một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 kết cục như nhóm người đã chết kia.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!