Cũng không biết có phải do uống rượu xong khô nóng hay không, tóm lại tôi ngủ tới nửa đêm thì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 khát quá nên tỉnh lại, vì thế phải bò dậy tìm nước uống. Nhưng khi tôi đang cầm bình nước © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tu ừng ực vào miệng, đột nhiên nghe thấy có tiếng khóc từ ngoài cửa truyền vào…
Đang tối đêm tối hôm đột nhiên nghe thế, dọa tôi thiếu chút nữa là sặc cả nước. Chờ tôi lấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lại hơi nghe cẩn thận, phát2hiện lại là tiếng khóc của bé gái!
Tiếng khóc rên rỉ nức nở, như rất đau buồn. Đêm muộn thế này mà con cái nhà ai lại khóc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đáng thương như vậy chứ? Lại nói, người lớn đều chết cả rồi sao? Con khóc đến như vậy mà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cũng không quan tâm? Tôi vừa phát bực vừa trở lại giường ngủ, mà lúc này Đinh Nhất lại cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ngủ say như chết, xem ra chai rượu quý giá cất riêng kia của chị Bạch thực5sự lợi hại!
Sáng sớm hôm sau tỉnh lại, đầu tôi có hơi lâng lâng, có lẽ là di chứng say rượu lưu lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 từ ngày hôm qua! Nhưng Đinh Nhất tỉnh dậy lại như chẳng có việc gì, tốc độ chuyển hoá cồn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trong cơ thể cái tay này đúng là nhanh gớm!
Ăn xong bữa sáng, ba chúng tôi theo chị Bạch đi đến căn phòng “đặc biệt” chị nói, là một căn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 phòng ở tận cùng bên trong hành lang lầu hai, cửa6gỗ xưa cũ phong cách châu Âu gây cảm giác © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 áp lực và nặng nề cho người khác.
Bây giờ tất cả chìa khoá cửa đều do chị Bạch cất giữ, bởi vì để chìa khoá ở chỗ người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 khác chị thật sự không yên tâm. Đợi chị dùng chìa mở cửa ra, trong phòng lập tức bay ra © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 một mùi mốc như lâu ngày không được thông khí.
Chị Bạch đi vào trước, bởi vì ánh sáng trong phòng quá mờ, nên chị đi đến5cửa sổ kéo toàn bộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rèm cửa ra. Theo ánh mặt trời chiếu vào, cảnh trong phòng trở nên rõ ràng ngay.
Trước đó tôi tưởng có thể là trong phòng này có phòng ngầm linh tinh gì đó? Nhưng giờ nhìn thấy, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 với diện tích và bố cục này, khả năng có phòng ngầm không lớn lắm!
Chị Bạch dẫn chúng tôi tới vách tường xuất hiện bóng đen chị nói lúc trước, chúng tôi xem rất kỹ, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đúng thật là giống như hai bóng3người, một cụ già, một cô gái…
“Hai vết bẩn này lúc trước có không?” Tôi hỏi chị Bạch.
Chị lắc đầu và đáp: “Thật ra chị cũng không rõ lắm, bởi vì trước đây chỗ này vẫn luôn cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 du khách thông thường tham quan, nên bình thường chị rất ít tới. Mà việc vệ sinh trong này cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 vẫn do cô phục vụ Emma người Pháp đã mất tích ấy phụ trách, bây giờ cô ấy cũng mất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tích, cho nên không ai biết trước đó có vết bẩn này hay không.”
Tôi cẩn thận quan sát trong phòng, thấy trang trí của phòng này đúng như lời chị Bạch nói, vô cùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cổ kính, vài chiếc ly trong tủ rượu đều là kiểu dáng của mấy thập kỷ trước, còn cả giá © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sách lớn kia, vừa nhìn là biết tuổi còn lớn hơn cả tôi.
Từ lúc vừa bước vào phòng, tôi đã thầm cảm nhận tất cả bên trong, nhưng lại không cảm thấy gì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cả! Cho nên nói, đến nay, phòng này chắc chắn không tồn tại thi thể người bị hại nào. Nhưng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hai người kia làm sao lại biến mất được?
Lúc này chú Lê cầm la bàn đi khắp nơi trong phòng, muốn xem thử có chỗ nào âm khí nặng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hơn không, nhưng chú tìm cả buổi lại thấy tất cả bình thường, đáng lý ra đồ đạc trong phòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đều có lịch sử hơn trăm năm, có vài thứ mang chút âm khí cũng rất bình thường.
Nhưng cố tình là cái gì cũng không có, những đồ trong phòng đều sạch sẽ như mới xuất xưởng vậy! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Lúc này tôi tuỳ tiện cầm một khung ảnh trên bệ lò sưởi khảm vào tường lên, bên trong tấm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hình đen trắng có cô bé người nước ngoài tầm tám chín tuổi, rất đáng yêu.
Tôi lại nhìn những tấm ảnh khác, phát hiện trong những tấm khác, bất kể là chụp chung hay chụp một © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 người, đều không còn xuất hiện bóng dáng của cô bé này nữa.
Vì thế tôi xoay sang hỏi chị Bạch có biết cô bé trong ảnh này là ai hay không? Chị Bạch © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cầm tấm ảnh nhìn lướt qua rồi nói: “Chị thật sự không có ấn tượng gì, nhưng mà…”
Chị Bạch nói tới đây thì xoay người rút xuống một quyển tạp chí trên kệ sách ở góc Tây Bắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trong phòng đưa cho tôi: “Đây là của gia tộc chủ trước trang viên rượu vào thập niên 90, lúc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 việc làm ăn phát đạt nhất có tự in một quyển tạp chí về lịch sử gia tộc, trong đó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chắc có ghi lại mọi việc từ khi gia tộc đến đây xây dựng trang viên rượu, tự cậu xem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trước đi!”
Tôi nhận cuốn tạp chí tuỳ tiện lật, tôi chẳng biết nửa chữ tiếng Pháp bẻ đôi nào, nhưng vẫn có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thể xem lướt hình ảnh. Có điều lật hết cuốn tạp chí cũng không nhìn thấy cô bé trong ảnh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 kia.
Cũng không biết tại sao, tôi rất tò mò thân phận của cô bé này, vì thế bảo chị Bạch dùng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 điện thoại chụp lại tấm ảnh kia, sau đó gửi cho người thừa kế cuối cùng của trang viên rượu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hỏi thử trong gia tộc của anh ta có cô bé nào như vậy không?
Nhưng vừa hỏi, đối phương đã trả lời chắc nịch với chị Bạch là, cô bé này vốn dĩ không phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 người trong gia tộc họ, còn lai lịch tấm ảnh kia anh ta cũng không biết được, vì xét cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cùng thời gian anh ta và cha sống ở trang viên rượu cũng rất ngắn.
Tôi nghe thế thì thầm thấy không đúng, nếu cô bé này không phải người của gia tộc họ, vậy vì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sao chủ trang viên rượu năm đó phải bảo tồn tấm ảnh của một đứa bé xa lạ hoàn hảo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chứ?
Xuất phát từ sự tò mò, tôi dùng điện thoại chụp lại tất cả bài trí trong phòng, có đồng hồ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 treo tường kiểu cũ, đèn bàn, tranh sơn dầu trên tường, ghế sô pha bọc da thật, đèn chùm hình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dáng cổ xưa, hộp nhạc trên đầu giường, còn có một ít đồ chế tác tinh xảo…
Đinh Nhất thấy tôi chụp tanh tách liên hồi, hỏi tôi làm gì thế? Tôi vừa chụp vừa nói với anh © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ta: “Tôi chụp lại bài trí trong này vào điện thoại, để sau đó buổi tối không có việc gì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thì xem xét một chút, coi thử mấy thứ này có vấn đề gì không.”
Anh ta lắc đầu, không để ý đến tôi nữa mà xoay người tiếp tục tìm kiếm trong phòng, xem xem © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 có phòng ngầm linh tinh gì mà chúng tôi chưa phát hiện không. Lúc này chú Lê còn đang nghiên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cứu hai cái bóng trên tường, đầu tiên chú ấy mượn Đinh Nhất con dao bạc, sau đó cạo nhẹ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lên tường, thế mà lại cạo ra một chút bột phấn màu đen.
Chú Lê hơi nghi ngờ lấy bột phấn đó để trước mũi ngửi thử, lại có mùi quen quen, nhưng nhất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thời không thể nói ra là ngửi thấy ở chỗ nào.
Tôi cất điện thoại, đi đến cạnh chú hỏi: “Thế nào? Cái bóng này có vấn đề gì không ạ?”
Chú Lê đưa bột phấn màu đen đó đến trước mũi tôi bảo: “Cháu ngửi thử, có nhớ ra từng ngửi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thấy ở chỗ nào không?”
Tôi cẩn thận ngửi một chút, lại cảm giác mùi này có một loại ghê tởm nói không nên lời. Vì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thế vội nghiêng đầu đi nói: “Đây là mùi gì ạ? Khó ngửi thế!”
“Cháu có cảm thấy giống mùi gì không? Có từng ngửi thấy ở đâu chưa?” Chú Lê nói.
Vì thế tôi buộc phải ngửi thử lần nữa, cảm thấy mùi này đúng là có vẻ như đã từng ngửi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 được, ngửi kỹ thì phát hiện có chút khen khét và ngai ngái nói không nên lời.
Tôi suy nghĩ hơn nửa ngày mới thử nói: “Mùi này hơi giống mùi lò hoả táng trong nhà tang lễ…” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!