Nhưng Bạch Hạo Vũ vẫn quá ngây thơ rồi, con mồi đã đến bên miệng sao còn có thể buông tha © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dễ dàng như vậy được? Phó Vĩ Thần nhìn ánh mắt cầu khẩn của Bạch Hạo Vũ mà càng thêm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 khó chịu.
Lão cởi trói cho Bạch Hạo Vũ, cơn ớn lạnh khiến Bạch Hạo Vũ ý thức được mình đang gặp phải © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chuyện gì… Nhưng nó nào biết, đây mới chỉ là khởi đầu của đau khổ, cơn đau dữ dội khiến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 toàn thân nó căng lên, nhưng Phó Vĩ Thần2lại cúi người ghé vào tai nó nói thầm: “Em đừng khẩn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trương quá, không thì người phải chịu tội chính là em đấy…”
Những giọt nước mắt nhục nhã chảy dọc theo má của Bạch Hạo Vũ, nó không thể tin được những gì © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 xảy ra với mình đều là thật. Nó thật sự hy vọng rằng đây chỉ là một cơn ác mộng, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chỉ cần tỉnh dậy, tất cả những đau khổ sẽ biến mất ngay lập tức.
Nhưng hiện thực luôn tàn khốc, khi Bạch Hạo Vũ tỉnh lại sau cơn5hôn mê mấy lần, cơn đau đớn khủng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 khiếp lại nhắc nhở nó tất cả mọi thứ đều là thật, cơn ác mộng vẫn chưa kết thúc! Sáng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hôm sau, Bạch Hạo Vũ ngơ ngác tỉnh dậy, trong một lúc nó hơi bối rối không biết đây là © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nơi nào, hoảng hốt một lúc lâu, nó mới dần dần nhớ ra chuyện xảy ra tối qua.
Cơn đau ở sau lưng nhắc nhở Bạch Hạo Vũ, có bao nhiêu điều khủng khiếp đã xảy ra với mình. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Ngay lúc đó, điều nó nghĩ đến6đầu tiên là báo cảnh sát, nhưng đúng vào lúc này nó nghe thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 một giọng nói lạnh lùng: “Tỉnh rồi à? Qua ăn sáng đi! Tôi vừa mới từ phố ẩm thực về!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Bạch Hạo Vũ như đang nghe thấy tiếng nói của ma quỷ, nó nhảy xuống khỏi giường hốt hoảng mặc quần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 áo mà không dám nhìn Phó Vĩ Thần. Kẻ kia thì hờ hững ăn bánh bao trong tay, có vẻ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lão không hề lo lắng về phản ứng của Bạch Hạo Vũ, cũng không định lại hạn chế5tự do của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nó.
Bạch Hạo Vũ cảm thấy như mình đã dành ra cả một thế kỷ mới mặc xong quần áo tử tế. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Khi mở cửa rời đi, nó nghe thấy câu nói lạnh lùng của Phó Vĩ Thần ở phía sau: “Hãy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 suy nghĩ xem mình nên nói như thế nào… để người khác mới tin tưởng.”
Bạch Hạo Vũ nặng nề đóng “cạch” cửa lại và chạy ra ngoài, nó chạy như bay, chẳng quan tâm đến © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chuyện cơ thể mình đang khó chịu. Nó chỉ muốn mau chóng rời3khỏi nơi này, cách xa tên ác ma © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 kia càng xa càng tốt…
Vào giờ này, các bạn học khác đã lên lớp để tự học, nhưng Bạch Hạo Vũ không muốn đến phòng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 học, không muốn đối mặt với ánh mắt lạnh lùng của những người bạn học kia. Nếu trước đây nó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 còn có thể bỏ qua, thì bây giờ thật sự không thể chịu đựng được những ánh mắt sắc như © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 dao đó.
Cuối cùng Bạch Hạo Vũ chọn quay trở lại ký túc xá một mình, nó phải suy nghĩ kỹ xem mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nên làm gì tiếp theo? Bạch Hạo Vũ biết câu mà Phó Vĩ Thần nói trước lúc mình rời đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không phải chỉ để hù họa, tên Phó Vĩ Thần này không hề đơn giản như cái vỏ ngoài giáo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 viên thể dục của mình.
Không cần nói đến những cái khác, riêng việc nó đi cả đêm không về mà thầy quản lý ký túc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 xá vừa rồi gặp cũng không hỏi gì cả, có lẽ đối với vị quản lý nghiêm khắc này của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trường học, nó đã trở thành một kẻ ngoại tộc?!
Bây giờ nó đã hiểu vì sao các bạn học đều nhìn mình bằng ánh mắt như vậy, có lẽ nó © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đã sớm trở thành con mồi của Phó Vĩ Thần, chỉ có điều mình không biết thôi…
Báo cảnh sát? Nó không thể gọi.
Chạy trốn? Với tình trạng thân thể hiện tại, nó rất khó để thành công.
Nói sự thật với người khác? Bạch Hạo Vũ không dám khẳng định mình sẽ có kết cục như thế nào? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Nó sẽ bị chế nhạo hay bị coi thường? Tóm lại, tại cái nơi khiến con người cảm thấy bất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 an này, chắc chắn nó sẽ không nhận được sự trợ giúp.
Và nếu bị mọi người biết những chuyện đã xảy ra với mình, vậy thì nửa đời sau của Bạch Hạo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Vũ sẽ bị hủy hoại, cuối cùng nó vẫn lựa chọn im lặng…
Cứ xem như bị chó cắn! Sau này nhìn thấy Phó Vĩ Thần thì phải trốn thật xa! Bạch Hạo Vũ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thầm nghĩ như vậy, nhưng chuyện đâu đơn giản như nó nghĩ, một khi Bạch Hạo Vũ đã lựa chọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 im lặng, vậy đã có lần thứ nhất thì nhất định sẽ có lần thứ hai.
Bạch Hạo Vũ nằm thiêm thiếp trong ký túc xá suốt một ngày, trong lúc nửa tỉnh nửa mê, nó mơ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hồ cảm giác các bạn học cùng lớp lần lượt trở về.
Một bóng người ngồi lên giường của nó và nói: “Đúng là sốt thật à? Thầy nói đêm qua cậu bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bệnh, tớ còn không tin đấy.”
Bạch Hạo Vũ nghe ra giọng nói này của của Lý Thiên Lỗi, nhưng người nó vô cùng khó chịu nên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chẳng muốn nói chuyện. Lý Thiên Lỗi sờ lên trán Bạch Hạo Vũ: “Mẹ! Anh bạn à, đầu cậu nóng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 quá đấy! Chẳng phải đêm qua đã truyền dịch rồi à, tại sao bây giờ vẫn còn sốt thế này!” © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Cuối cùng Lý Thiên Lỗi và trưởng phòng ký túc phải đưa Bạch Hạo Vũ đến phòng y tế, cán bộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 y tế kiểm tra rồi truyền một lọ thuốc tiêu viêm.
Chẳng biết qua bao lâu, Lý Thiên Lỗi và trưởng phòng ký túc đi về, Bạch Hạo Vũ cảm giác xung © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 quanh rất yên tĩnh, chắc không còn ai ở đây nữa.
Lúc này trong lòng nó cảm thấy rất đau khổ, nghĩ có lẽ mình cứ chết luôn ở đây chắc cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không ai biết? Đang nghĩ ngợi, nó cảm giác có người mở cửa đi vào, người đó liếc mắt qua © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bình truyền dịch của Bạch Hạo Vũ xem còn nhiều hay ít, sau đó thì đặt một túi đồ lên © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mặt bàn.
Nhìn bóng dáng người này hình như là một người phụ nữ, Bạch Hạo Vũ chợt nhớ ra, hình như cô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ấy là Trương Nhu cán bộ y tế của trường. Lúc trước nó từng nghe Lý Thiên Lỗi nói, cán © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bộ Trương là người có thái độ tốt nhất với bọn họ trong cái trường này, nên học sinh ở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đây đều rất thích cô ấy.
“Tỉnh rồi à? Vậy ngồi dậy ăn chút cháo đi, một ngày không ăn gì sẽ không tốt cho bệnh tình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đâu.” Một giọng nói dịu dàng vang lên trên đầu của Bạch Hạo Vũ.
Giọng nói này khiến Bạch Hạo Vũ rất an tâm, nó từ từ mở mắt, nhìn thấy một người con gái © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mảnh khảnh đang đứng trước giường của nó, nhìn tuổi chắc chỉ tầm hai mấy.
Bạch Hạo Vũ khó nhọc nhận bát cháo Trương Nhu đưa cho, nó lúng túng không biết phải ăn bát cháo © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 này bằng một tay như thế nào.
Trương Nhu thấy thế thì mỉm cười và nói: “Thôi để tôi giúp cậu ăn!” Nói rồi cô ấy cầm lại © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bát cháo trong tay Bạch Hạo Vũ và giúp nó ăn hết thìa này đến thìa khác.
Được Trương Nhu đút cháo, trong lòng Bạch Hạo Vũ cảm thấy rất ấm áp, cô ấy giống như cô, hoặc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mẹ vậy…
Ăn hết bát cháo, Bạch Hạo Vũ cảm thấy dạ dày thoải mái hơn rất nhiều. Nhưng nghĩ tới chuyện xảy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ra tối hôm qua, nó lại thấy buồn nôn. Nó biết đó là vì mình chán ghét chuyện đó từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tận đáy lòng, không phải chỉ cần dùng thuốc là có thể chữa được.
Truyền xong thuốc tiêu viêm, Bạch Hạo Vũ thấy đã muộn nên ngượng ngùng nói với Trương Nhu: “Em làm trễ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 giờ tan làm của cô à?”
Trương Nhu cười nói: “Cán bộ y tế làm gì có giờ tan tầm! Cả trường này chỉ có một mình © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cô là bác sĩ, khi nào mấy cậu nhóc bọn em có chuyện gì, là lúc đấy cô phải đi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 làm…”
Rời khỏi phòng y tế, Bạch Hạo Vũ tập tễnh đi về ký túc xá, bây giờ trong đầu nó đang © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 suy nghĩ mình có nên nói chuyện này cho người nhà biết không, nhưng nói thật là nó không hề © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 muốn nhắc lại chuyện này nữa.
Nhưng vào lúc này, Bạch Hạo Vũ bỗng có cảm giác có người đi theo sau lưng mình, nó quay đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lại và phát hiện thì ra là nữ sinh bị cạo đầu kia.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!