“Á! Không phải chứ? Chúng ta chỉ làm ăn bình thường… Ha ha, cũng không bình thường mấy...” Tôi tự nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rồi tự nghi ngờ.
Nghe chú Lê nói vậy cũng đúng thật, lỡ như chúng tôi trăm cay ngàn đắng tìm được con trai của © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ông ta ở Mỹ về, kết quả lại dính phải tội danh nhận tiền tham ô thì làm sao bây © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 giờ? Nghĩ đến đây, tôi nói thẳng với chú Lê: “Vậy chẳng đơn giản à, cháu không nhận là được © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rồi!”
Nhưng chú Lê lại lắc đầu: “Cháu ấy, vẫn còn quá non, bây giờ người ta vẫn còn đang tại chức, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ai biết ông ta có thể rơi đài không? Lỡ sau khi thanh tra không có việc gì thì sao? © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Đến lúc đó cháu đắc tội với người ta rồi, người ta tuỳ tiện gây chuyện gì đó cũng cho © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cháu ăn đủ!”
Tôi thấy thật đúng là nhận không được, không nhận cũng không xong mà! Chú Lê cân nhắc lợi hại, cuối © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cùng vẫn nhận, cùng lắm thì làm không công, có một số việc vẫn là thà đắc tội quân tử, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chứ chớ đắc tội với tiểu nhân…
Hôm sau, chú Lê chủ động gọi cho ngài Vương kia, thương lượng cụ thể chuyện tìm xác, vẫn quy tắc © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cũ, tốt nhất là có thể tìm được thứ mà trước đây Vương Hàm thích nhất.
Nhưng bên kia lại đáp là, từ lúc chín tuổi, đứa bé này đã ra nước ngoài học, trong nước gần © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 như chẳng có thứ gì của cậu ta, nếu muốn tìm đồ vật nào đó thì phải đến nhà ở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 San Francisco tìm.
Chà! Tôi nghe chừng là phải nhanh chóng đến Hợp chủng quốc Hoa Kỳ rồi đây. Bên kia cũng nói, từ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trong nước ra nước ngoài, toàn bộ hành trình sẽ có người đi theo, muốn gì thì chỉ cần nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thẳng là được!
Vì thế, phía chúng tôi cũng chuẩn bị đơn giản một chút, rồi hỏi thăm tình hình của Chiêu Tài, đương © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhiên tôi không cho chị biết mình đến, chỉ gặp riêng bác sĩ Triệu.
Được báo kết quả là trước mắt bệnh tình vẫn coi như ổn định, anh ta bảo tôi cứ yên tâm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đi Mỹ, chỗ Chiêu Tài đã có anh rồi.
Rời khỏi bệnh viện, tôi lại nhờ Đinh Nhất lái xe đưa mình đến cửa hàng thú cưng, mua một đống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thức ăn chó, có cho chó to ăn, có cả chó nhỏ ăn. Lúc trước đã nói trả phí gửi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nuôi Kim Bảo cho mẹ Đậu Đậu, nhưng mà cô ấy nói không cần.
Thế nên sau này chỉ cần tôi đi mua thức ăn chó thì đều mua cho cả lớn và nhỏ, dù © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 sao Đậu Đậu nhà cô ấy cũng cần ăn cơm mà! Như vậy lần sau lại gửi Kim Bảo ở © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhà cô ấy, tôi cũng không thấy ngại.
Sau khi tất cả đã chuẩn bị xong, hơn ba giờ chiều ngày hôm sau, chúng tôi tụ họp với người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 do bên kia phái đến ở sảnh chờ sân bay T3. Người đến là một anh chàng đẹp trai cao © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 mét tám, mặt mũi có vẻ thông minh lanh lợi, nếu đã để anh ta đi theo chúng tôi, vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chứng tỏ anh chàng này là thổ địa ở Mỹ.
Chàng trai tên Lâm Hải, người Thẩm Dương, đã từng du học ở San Francisco năm năm, bây giờ nhận chức © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trong một doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài ở tỉnh Liêu Ninh.
Lâm Hải rất nhiệt tình, nói chuyện chung mới biết anh ta và tôi sinh cùng năm. Nhìn người ta xem, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lớn lên đẹp trai, công việc tốt, đều là cha sinh mẹ dưỡng, sao chênh lệch lại lớn như vậy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chứ?
Vé máy bay là do bên kia đã đặt sẵn, tới sân bay chỉ cần lấy chứng minh thư và hộ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chiếu ra check-in là được. Kết quả khi tôi cầm vé máy bay nhìn thì thấy, lại là của hãng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 United Airlines mà gần đây thanh danh bay xa, trong lòng không khỏi hơi khó chịu.
Lâm Hải thấy tôi cầm vé máy bay phát ngốc, bèn cười nói với tôi: “Yên tâm đi! United Airlines cũng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không phải thường xuyên đánh người, hơn nữa chuyến bay lần này gần như đều là người Trung Quốc, bọn © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 họ chắc chắn không dám làm gì đâu!”
Tôi nghe thế thì hơi xấu hổ cười: “Không sao, tôi có vệ sĩ riêng, đến lúc đó ai đánh ai © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 còn chưa biết!” Nói xong tôi lén liếc sang Đinh Nhất, phát hiện người ta vốn chẳng hề nhìn mình. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Check-in xong, nghĩ đến việc phải ngồi trên máy bay liên tục gần mười hai tiếng đồng hồ, tôi lại thấy © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 hơi đau đầu! Có điều cũng may, chỉ một chốc mà tôi đã phát hiện mình và Lâm Hải nói © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 chuyện rất hợp nhau, anh ta kể cho tôi không ít chuyện hài hước gây ra khi vừa tới Mỹ. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Rất nhanh đã đến buổi tối, sau khi tiếp viên hàng không đưa cơm lên, tôi và Lâm Hải thì thầm © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trò chuyện câu có câu không, đột nhiên, nhìn thấy một người phụ nữ trẻ tuổi mặc áo thun màu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 trắng ở đằng trước đứng phắt dậy…
Động tác của cô ta khá đột ngột nên khiến chúng tôi chú ý. Lòng tôi nghĩ cô gái này có © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bệnh chắc! Cho dù mắc tiểu cũng không cần đứng lên mạnh như vậy chứ! Đang nghĩ ngợi đẩu đâu, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 thì thấy không phải cô này đi vệ sinh, mà đi thẳng đến phòng an toàn của máy bay!
Lúc ấy tôi có một loại dự cảm xấu, không phải cô gái này muốn mở lối thoát hiểm ra chứ! © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 Kết quả lại thấy cô ta đúng là duỗi tay muốn mở cửa thoát hiểm ra thật. Phản ứng đầu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tiên của tôi là, bây giờ máy bay đang vận hành, chênh lệch áp suất bên trong và bên ngoài © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rất lớn, chắc chắn một cô gái như cô ta sẽ không mở ra! Nhưng cảnh tiếp theo lại dọa © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cho tôi phải hít sâu vào một hơi…
Cô gái thân hình nhìn vừa gầy vừa nhỏ kia chầm chậm vặn tay quay của cửa an toàn ra mà © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 không hề mất chút sức nào! Bây giờ máy bay đang ở độ cao 8000 mét trên không, một khi © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cánh cửa này bị mở ra, những người trên máy bay này… chỉ sợ không ai sống được!
Lúc này tôi cũng không kịp gọi người khác, đứng vụt lên rồi chạy ra ngoài, đi thẳng đến chỗ cô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 gái kia. Nhưng vì khoảng cách quá xa, lúc tôi còn chưa chạy đến đã thấy tay quay bị cô © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 ta bẻ thành một góc 90 độ, nếu ấn xuống thêm chút nữa là tiêu hết cả lũ…
Còn may, lúc đó một thanh niên người Mỹ vừa hay phát hiện hành vi của cô gái kia, cố gắng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 xô cô ta ra, sau đó nhanh chóng đẩy cái tay quay về vị trí cũ. Lúc ấy những hành © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 khách khác trên máy bay mới phát hiện tính nghiêm trọng của chuyện này, nhao nhao kêu lên sợ hãi. © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140
Ngay lúc tôi cho rằng chuyện này sẽ kết thúc như thế, thì cô gái vừa rồi bị đẩy ngã xuống © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 đất đứng phắt lên, giống như bị điên mà bẻ cái tay vặn ở cửa thoát hiểm.
May sao lúc này tôi đang ở phía sau nên nhanh tay nhanh mắt ôm cô ta lại, muốn kéo người © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cách xa chỗ lối thoát hiểm một chút. Nhưng không ngờ sức của cô gái này lớn ghê người, bị © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 tôi ôm mà cô ta chỉ khẽ giãy đã thoát, lại nhào tới lối thoát hiểm…
Vẫn may là lúc này vài hành khách ngồi gần lối thoát hiểm cũng ào ào ra khỏi ghế, liều mạng © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cố kéo cô nàng điên này lại với tôi.
Nói cũng kỳ quái, cô gái này cao chưa tới một mét sáu, cân nặng chắc chắn không quá 50 kg, © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 nhưng mấy người đàn ông như chúng tôi liều mạng cũng không giữ nổi. Tuy rằng không đến mức để © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 cô ta nhào tới mở cửa thoát hiểm lần nữa, nhưng muốn hoàn toàn khống chế lại là chuyện rất © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 khó khăn.
Lúc này chú Lê vẫn luôn ngồi yên xem náo nhiệt đột nhiên đứng dậy đi đến, thì thầm vài câu © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 bên tai tôi. Tôi gật đầu, nhìn vị trí sau gáy của cô gái kia.
Vừa nhìn xuống đã phát hiện ở đó có một hoa văn cổ quái, có điều cũng may chỉ là vẽ © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 lên, tôi chà mạnh là màu trôi đi một ít. Cùng lúc đó, cả người cô gái bắt đầu run © www.gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.140 rẩy kịch liệt như bị điện giật…
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!